Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 10: Bữa sáng nhiều chuyện
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Ôn Nhiên tỉnh dậy trước, liền phát hiện mình và Thẩm Minh Xuyên quấn quýt vào nhau trong một tư thế cực kỳ thân mật. Cậu chỉ cần hơi ngẩng đầu là có thể hôn lên mặt Thẩm Minh Xuyên, một cánh tay cậu còn vòng qua lưng hắn.
Xấu hổ nhất là, phần dưới cơ thể cậu đang 'rất có tinh thần' mà chạm vào Thẩm Minh Xuyên. Ôn Nhiên nhanh chóng rụt lại, đồng thời lùi ra xa Thẩm Minh Xuyên một chút.
"Chỉ là hiện tượng bình thường thôi, hiện tượng bình thường thôi." Ôn Nhiên lẩm bẩm trong đầu, cố gắng xua tan sự xấu hổ tột độ trong lòng.
Ôn Nhiên với tay lấy điện thoại ở bên cạnh, mở WeChat ra xem có tin gì quan trọng hay không, nằm chờ cho 'chỗ đó' dần bình thường lại. Ngón tay thon dài của cậu trượt trên màn hình, đột nhiên bỗng lóe lên một suy nghĩ --- người như Thẩm Minh Xuyên buổi sáng có phải cũng sẽ cương cứng không?
Đáng tiếc là vừa mới nãy cậu không nằm sát bên phần dưới cơ thể Thẩm Minh Xuyên, cho nên cũng không biết hắn có cương cứng hay không.
Không phải cậu cố ý bất kính với Thẩm Minh Xuyên, chỉ là vô cùng tò mò. Cậu thấy Thẩm Minh Xuyên vẫn đang ngủ say liền lén lút vén chăn lên, muốn nhìn xuống phía dưới.
Đáng tiếc cái chăn này được làm bằng bông tự nhiên, dày đến mức ánh sáng không thể lọt qua, hoàn toàn không thể nhìn thấy gì bên dưới. Ôn Nhiên mở khóa điện thoại, định mượn ánh sáng màn hình để nhìn, bỗng nhiên Thẩm Minh Xuyên cử động. Quả thật làm Ôn Nhiên đang làm chuyện mờ ám giật mình sợ hãi tột độ, vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
"Mấy giờ rồi?" Thẩm Minh Xuyên hỏi nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, giọng nói lười biếng, vẫn còn ngái ngủ, mất đi vẻ lạnh nhạt thường ngày, mang theo sự khàn khàn đầy gợi cảm, khiến cho 'chỗ đó' của Ôn Nhiên vừa mới bình thường lại đột nhiên cương cứng lên lần nữa.
Ôn Nhiên ôm mặt, cậu vậy mà lại có phản ứng với giọng nói của người đàn ông này, thật đáng sợ. Có ông trời làm chứng cậu đâu phải là đứa nghiện giọng nói.
Nhất định là vì độc thân quá lâu nên bị sắc đẹp cám dỗ, chỉ đành đổ lỗi cho giọng nói của Thẩm Minh Xuyên quá đỗi quyến rũ như vậy.
Ôn Nhiên nhìn điện thoại rồi đáp: "Chưa đến 8 giờ."
"Đừng ở trong chăn nghịch điện thoại, có phóng xạ."
"Ừm." Cậu cũng không có ý định nghịch điện thoại trong chăn.
Thẩm Minh Xuyên không nói gì nữa, xoay người rồi tiếp tục ngủ. Bị quấy nhiễu như vậy, Ôn Nhiên cũng không còn tâm trạng để nhìn xuống phần dưới của Thẩm Minh Xuyên nữa. Cậu cũng không buồn ngủ, liền trực tiếp xuống giường.
Mặc quần áo rồi rửa mặt, Ôn Nhiên tự động gom quần áo bẩn của mình và Thẩm Minh Xuyên bỏ vào máy giặt, còn lấy riêng quần lót ra giặt tay. Đây là lần đầu tiên cậu giặt quần lót của Thẩm Minh Xuyên, cảm thấy ngượng ngùng một cách kỳ lạ, cho nên vội vàng vò vài cái, giặt sạch rồi đem phơi.
Cậu vừa làm xong mấy việc này, quay lại liền bắt gặp Kỉ Thừa An với vẻ mặt khó chịu đi ra khỏi phòng.
"Kỉ tiên sinh, chào buổi sáng." Ôn Nhiên chủ động chào hỏi.
"Chào buổi sáng." Giọng Kỉ Thừa An mệt mỏi, đi vòng qua cậu để vào toilet.
Rất bất thường, Kỉ Thừa An là loại người dù bị giẫm đạp vẫn muốn giữ vẻ nho nhã, mỉm cười thân thiện. Trước mặt người khác, đặc biệt là những người không quen thân, y đều khéo léo, tự nhiên như cá gặp nước, rất giỏi che giấu cảm xúc tiêu cực của bản thân.
Ít nhất là Ôn Nhiên đã thấy y rất nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên được trông thấy bộ dạng uể oải thế.
Cậu vẫn còn nhớ lời Tần Tử Ngạn nói khi họ vừa đến nơi, là y dẫn cậu ta tới để mây mưa một trận.
Cho nên đây là mây mưa không thành công, hay là mây mưa chưa tận hứng? Ôn Nhiên nảy ra những suy nghĩ chẳng mấy trong sáng, thậm chí còn đoán xem bọn họ là ai trên ai dưới.
Tần Tử Ngạn vốn là một người mẫu, cho nên quanh năm tập gym. Mà cậu ta bẩm sinh đã cao lớn, Ôn Nhiên cảm thấy người như Thẩm Minh Xuyên xem như là cao, cậu ta và hắn lại tương đương nhau, thoạt nhìn Tần Tử Ngạn không giống người chịu ở dưới.
Nói một cách tương đối, Kỉ Thừa An không có lợi thế về cả chiều cao lẫn thể lực. Chỉ là tiểu tình nhân của y từ trước đến nay đều là mấy nam sinh nhỏ nhắn mềm mại, cũng có thể không khiến người khác phải khuất phục.
Chẳng lẽ là vì ai trên ai dưới mà thành ra cãi cọ, cuối cùng là không ai phục ai, thế nên chuyện ấy bất thành?
Hoặc là đến thời điểm muốn làm thì cả hai phát hiện đối phương đều là người nằm trên, đành phải bỏ cuộc giữa chừng?
Ôn Nhiên đang suy diễn đến mức hăng say, cửa phòng bọn họ lại mở, Tần Tử Ngạn cũng mang theo hai quầng thâm mắt đen sì đi ra.
"Chào buổi sáng, tiền bối Ôn."
Tần Tử Ngạn chào cậu một cách yếu ớt. Ngày hôm qua còn là một cậu nhóc nhiệt tình như ánh nắng mặt trời, hôm nay đã thành một cây hướng dương thiếu nắng, cả người đều ủ rũ.
Lúc này, cửa toilet bật mở, Kỉ Thừa An từ trong bước ra. Tần Tử Ngạn nhìn thấy kim chủ của mình, chẳng những không chủ động chào hỏi mà còn lúng túng né sang một bên nhường đường cho Kỉ Thừa An.
"........." Có vẻ cốt truyện không hoàn toàn đúng như thế kia.
Buổi sáng bà Tôn nấu cháo, ăn kèm với món trứng muối từ đàn vịt ông bà tự tay nuôi, kèm theo một đĩa dưa muối, cải trắng muối cay.
Hai ông bà dậy từ sớm, chờ đến khi bốn người bọn họ dậy thì ông bà đã ăn xong đang sưởi nắng. Thẩm Minh Xuyên là người ngồi xuống sau cùng. Có người ngoài ở đây, Ôn Nhiên cố gắng thể hiện mình là một "vợ hiền dâu thảo", thành thạo múc một bát cháo đặt trước mặt Thẩm Minh Xuyên.
"Có chút nóng đó, anh ăn cẩn thận." Ôn Nhiên nói.
"Ừm, cảm ơn em."
Thẩm Minh Xuyên cầm lấy thìa ăn cháo, nhạy cảm nhận ra không khí giữa hai người kia có gì đó không ổn: "Sao vậy, đêm qua làm việc quá sức à?"
"Em ăn no rồi, mọi người cứ ăn đi ạ." Không đợi Kỉ Thừa An lên tiếng, Tần Tử Ngạn đã đứng dậy nói rồi nhanh chóng bước ra sân chơi với Tiểu Hắc.
"Xem ra cậu không hầu hạ tốt tiểu tình nhân của mình rồi." Thẩm Minh Xuyên cười trên nỗi đau của người khác, tay chơi tình trường lão luyện như Kỉ Thừa An mà cũng có lúc 'lật thuyền trong mương' (*).
(*) Lật thuyền trong mương "阴沟里翻船": Mương là nơi không có sóng hay gió nên không thể bị lật thuyền, ý chỉ việc cực kì xui xẻo.
"Mẹ nó, đừng để tôi nhắc đến chuyện này nữa, tôi chưa từng gặp qua kẻ nào không biết điều như vậy." Kỉ Thừa An tức giận nói.
Thẩm Minh Xuyên: "Làm sao, không cho cậu đè à?"
Ôn Nhiên một bên bóc trứng, một bên nghe chuyện bát quái.
"Nếu mà không bàn chuyện tiền bạc được thì đừng có bàn chuyện tình cảm với tôi, lại còn muốn tôi hứa hẹn cái quái gì, đúng là ngây thơ đến cực điểm rồi."
Cha của Kỉ Thừa An mất sớm, y là con lớn nhất trong nhà, cho nên dù sắp 35 tuổi rồi nhưng y cũng không tính toán đến chuyện kết hôn. Lại thêm danh tiếng của y trong giới giải trí, bởi vậy những người ở bên cạnh y đều biết y chỉ là muốn chơi bời, hiếm ai nghĩ rằng Kỉ Thừa An có thể cho mình một mối tình 'thiên trường địa cửu'.
Tần Tử Ngạn hiển nhiên là kẻ ngu ngốc không thể cứu vãn nổi.
Bằng không, nhân lúc Kỉ Thừa An vẫn còn say mê và cảm thấy mới mẻ, thì cậu ta muốn cái gì mà không có chứ? Kỉ Thừa An là tổng giám đốc của một công ty cung cấp nền tảng video trực tuyến, ai mà chẳng vội vàng đến nịnh bợ y, nhất là những kẻ có nhan sắc, đều muốn trở thành người đầu tiên được kim chủ để mắt, bao nhiêu kẻ tranh nhau để trèo lên giường của y.
Hơn nữa, bây giờ thiếu gì những 'tiểu thịt tươi' không có kỹ năng diễn xuất, chỉ dựa vào gương mặt, và có cả một ê-kíp khổng lồ đứng đằng sau tạo ra những chủ đề hot nhất. Những cái khác không nói nhưng trước tiên phải lăn lộn để khán giả quen mặt, sau đó là xây dựng hình tượng nhân vật ngây thơ, thâm tình hoặc người đàn ông ấm áp gì đó. Tác phẩm không quan trọng, đã thành một tiểu sinh nổi tiếng, đảm bảo rating, lại được một nhóm fan yêu đến chết đi sống lại, đến lúc đó dù không có kỹ năng diễn xuất, đạo diễn cũng muốn mời người đó.
Vì sao? Vì những người đó có lượng fan hâm mộ, lượng fan hâm mộ chính là tiền, mà tiền lại chính là mục đích cuối cùng của mọi động cơ.
Ngay từ đầu vốn dĩ Ôn Nhiên cũng muốn đi theo con đường thông thường đó, cả ê-kíp đã lên kế hoạch đâu vào đấy. Dựa vào chuyện "vì tình yêu mà kết hôn" của cậu và Thẩm Minh Xuyên, một chủ đề bùng nổ từ một 'cây cỏ' bước chân vào hào môn, khiến chủ đề trở nên cực hot. Còn xây dựng hình tượng phu khống (nghiện chồng) thâm tình cho cậu, dùng cái sự ngọt ngào đến 'chua thối' của tình yêu để làm một đám thiếu nam thiếu nữ chìm đắm trong vòng xoáy ngọt ngào của họ.
Cuối cùng quay một bộ phim IP (*) cực hot, bằng vào kỹ năng diễn xuất xuất sắc của Ôn Nhiên, cùng với một ê-kíp 'kim bài' đứng sau, tuyệt đối là thu về cả danh tiếng, lợi lộc và lượng fan bùng nổ.
(*) Phim IP: Là phim chuyển thể nói chung (chuyển thể từ tiểu thuyết, game...)
Thế nhưng kế hoạch này vừa mới ra lò đã bị Thẩm Minh Xuyên bóp chết. Thẩm Minh Xuyên không muốn lãng phí danh xưng Thẩm phu nhân này, giả cũng không được phép. Hắn chỉ cung cấp tài nguyên tốt nhất cho Ôn Nhiên cùng đầu tư cho việc tuyên truyền, còn cậu phải dùng tác phẩm để chứng minh bản thân mình.
"Vậy thì đổi đi," Thẩm Minh Xuyên nói như không có chuyện gì to tát, Kỉ Thừa An đổi tiểu tình nhân tựa như thay quần áo, ở phương diện này y chưa từng ủy khuất chính mình. "Bóc cho tôi một quả, đừng để lòng trắng trứng."
Câu sau là nói với Ôn Nhiên, hắn cũng chẳng hề khách sáo. Ôn Nhiên vì đang nghe chuyện bát quái, liền bóc trứng ra, tách đôi, đưa lòng đỏ cho hắn, còn mình thì ăn lòng trắng.
Kỉ Thừa An bị hai cái người này dùng cách thức cực kỳ chói mắt để 'đánh bại' liền ra vẻ khó chịu: "Hai người đủ rồi đó."
Thẩm Minh Xuyên cố ý chế nhạo y: "Cậu cũng đi tìm Tần Tử Ngạn mà bảo cậu ta bóc trứng cho."
"Mẹ nó," Kỉ Thừa An nghe vậy thì lại chửi thề một tiếng, "Quay về rồi lão tử sẽ đá cậu ta, có bao nhiêu 'tiểu thịt tươi' muốn được ngủ với lão tử, thực sự tự cho mình là 'hành lá' (*)."
(*) "根葱": Ở đây ý chỉ "đừng nghĩ mình quan trọng", có chút khinh miệt.
Ôn Nhiên nghe đến đó, hơi thông cảm cho Tần Tử Ngạn. Cậu và Tần Tử Ngạn chỉ mới quen biết nhau trong một thời gian ngắn, nhưng có thể nhìn rõ ra được rằng Tần Tử Ngạn không hề che giấu tình cảm của mình dành cho Kỉ Thừa An, giống như mấy nam chính thâm tình chân thành trong phim thần tượng, thường nghiêng đầu chăm chú ngắm nhìn Kỉ Thừa An. Trong ánh mắt cậu ta tràn ngập ý cười, vừa nhìn là biết tiểu tử ngốc ấy đang chìm đắm trong tình yêu.
Chỉ có thể nói là đã gặp sai người. Kỉ Thừa An là kẻ cấp bậc đại boss, có lẽ không thể so bì được với 'đạo hạnh' thâm sâu của y, là không thể 'công lược' được. Cái loại 'ngốc bạch ngọt' như Tần Tử Ngạn đã định trước chỉ có thể làm 'pháo hôi'.
Kỉ Thừa An ăn vài miếng rồi dừng, chạy ra ngoài sân hút thuốc, chỉ còn lại Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên.
Ôn Nhiên có chút lơ đãng. Trong giới giải trí, chuyện dùng thân thể đổi lấy tài nguyên cậu đã thấy rất nhiều. Với loại người có điều kiện như Kỉ Thừa An, phỏng chừng đã có không ít người từng động lòng thật sự.
Nhưng so với tình yêu, hiển nhiên Kỉ Thừa An thích tiền và rất nhiều tiền hơn.
Nghĩ đến đây, Ôn Nhiên không kìm được hỏi Thẩm Minh Xuyên: "Nếu có một lúc nào đó tôi cũng thích anh, có phải anh sẽ thay thế tôi bằng người khác không?"
Thẩm Minh Xuyên nhướn mày, đáp: "Cho nên ngay từ đầu tôi đã vạch rõ ranh giới trong mối quan hệ với cậu, cậu không phát hiện ra sao?"
Khụ khụ, hình như là thế thật. Từ lúc ban đầu, hai người sống cùng một mái nhà, lại thường phải 'tú' chút ân ái. Cho dù chỉ là giả, không thể thành người yêu, thì ít nhất cũng là quan hệ bạn bè bình thường. Ôn Nhiên biết rõ vậy nhưng vẫn lo đến một ngày Thẩm Minh Xuyên nổi hứng, muốn cậu phải thực hiện nghĩa vụ của một người bạn đời, vậy cậu không có cách nào từ chối.
Sự thật chứng minh là cậu nghĩ nhiều rồi. Thái độ của Thẩm Minh Xuyên đối với cậu vô cùng lạnh lùng, chỉ có vẻ cao cao tại thượng. Sau này Ôn Nhiên từ thái độ của hắn mà phát hiện ra rằng Thẩm Minh Xuyên có lẽ không hề có ý muốn làm bạn bè với mình, cậu vui vẻ mà trở nên rảnh rỗi.
"Không cần phải đem chuyện của người khác mà áp đặt lên mình," Thẩm Minh Xuyên bỏ thìa cháo xuống, đứng dậy vỗ vai cậu, "Đi rửa bát đi."
"............."Cậu có thể đánh người được không?