28. Chương 28: "Cửa sổ" mua cơm (2)

Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 28: "Cửa sổ" mua cơm (2)

Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Tiểu Vy: “...” Chỉ mua có mỗi một suất cơm, sao lại khổ sở đến thế?
Dù các tình nguyện viên và ban quản lý nhà ăn đã cố gắng bảo vệ những thùng xốp trên thuyền, nhưng trời mưa quá lớn, không thể tránh khỏi việc bị ướt. Hầu như hộp cơm nào mà mọi người mang lên cũng thấm nước. May là hộp đựng thức ăn của nhà ăn kín khá tốt, chỉ cần lau khô bên ngoài là vẫn dùng được, không ảnh hưởng nhiều đến mùi vị.
Tần Tiểu Vy không mua cơm trưa cho ba người bạn cùng phòng. Cô chỉ mua hai suất cơm giá 10 tệ cho chính mình.
Vừa nhận cơm, cô đã nhíu mày.
Phần này… sao trông ít hơn hôm qua nhỉ?
Khi về ký túc xé mở hộp cơm ra, nghi ngờ của Tần Tiểu Vy lập tức được xác nhận. Hôm qua phần cơm đã chỉ bằng một nửa so với bình thường, vậy mà hôm nay còn chỉ bằng hai phần ba so với hôm qua, phần lớn trong hộp toàn là cơm.
Thịt kho tàu chỉ có hai miếng, mà toàn xương, thịt chẳng có bao nhiêu. Ngay cả đậu giá – món rẻ nhất – cũng chỉ có một nhúm nhỏ.
Trường họ là đại học hàng đầu của tỉnh, nhà ăn nổi tiếng ngon – bổ – rẻ, nhiều du khách còn đến tận nơi để check-in. Sao chỉ sau một trận mưa lớn mà đã bắt đầu cắt xén thức ăn?
Hôm qua trong nhóm chat đã có rất nhiều người phàn nàn về việc phần cơm bị rút bớt. Các cố vấn và giáo viên khoa họ đều rất nghiêm túc, chắc chắn sẽ phản ánh với nhà ăn. Giờ phần cơm lại càng ít hơn, rõ ràng là vấn đề từ phía nhà ăn.
Có phải đồ ăn dự trữ trước đó bị ẩm mốc do bảo quản không đúng? Không ổn. Mới có thứ Hai, nếu gạo mì bị ẩm thì phải ăn nhanh chứ?
Hay là hai ngày nay quá nhiều người tị nạn được tình nguyện viên cứu về, khiến lượng thực phẩm nhà ăn chuẩn bị không đủ?
...
Trong đầu cô lần lượt hiện lên đủ loại suy đoán.
Tần Tiểu Vy chụp một tấm ảnh hai hộp cơm, rồi mới lấy đũa dùng một lần ra, chuẩn bị ăn.
“Vy Vy, cậu đang ăn gì vậy? Thơm quá!” Phạm Cẩn bị mùi thức ăn đánh thức, tỉnh dậy từ giấc ngủ.
Tần Tiểu Vy sợ làm ảnh hưởng đến hai người kia, hạ giọng nói: “Chỉ là ngửi thấy mùi thơm thôi. Hôm nay phần cơm ít lắm… Phạm Phạm, cậu hiện giờ bao nhiêu độ rồi? Tớ có mua bữa sáng cho cậu, có cần hâm nóng không, hay cậu muốn xuống mua cơm?”
Trong lúc nói chuyện, Phạm Cẩn đã leo xuống giường. Cô dùng nhiệt kế điện tử của Tần Tiểu Vy đo thân nhiệt – 35,8℃, hoàn toàn bình thường.
Phạm Cẩn: “Ngủ một giấc thấy dễ chịu hơn nhiều. Tớ cảm thấy mình đã khỏe lại rồi! Bây giờ có thể chạy quanh trường một vòng luôn!”
Tần Tiểu Vy: “Cậu vẫn nên ở lại ký túc xá nghỉ ngơi đi! Việc tình nguyện tạm gác lại đi. Giọng cậu vẫn khàn, cẩn thận bệnh tái phát…”
Phạm Cẩn: “Họng tớ vẫn còn hơi khó chịu thật… Vy Vy, trong ký túc xá còn nước nóng không? Tớ muốn hâm nóng cháo kê và trứng trà.”
“Có, trong bình thủy màu xanh lá.”
Phạm Cẩn tìm ra bát mì ăn liền của mình, đặt cốc cháo kê và trứng trà vào, rồi đổ nửa bát nước sôi vào để hâm nóng.
Nước trong bình vẫn còn rất nóng, hâm nóng cháo và trứng hoàn toàn không thành vấn đề.
Nếu không mất điện, họ có thể mang bữa sáng xuống lầu dùng lò vi sóng, sẽ nhanh hơn nhiều.
Không lâu sau, hai người bạn cùng phòng trên giường cũng bị mùi thơm đánh thức. Bốn người đều là vận động viên thể thao, sức khỏe vốn tốt. Tối qua khi bị ốm đã kịp thời uống thuốc, ngủ một giấc, cả ba đều tỉnh táo, cơn sốt cũng không tái phát, chỉ còn cảm lạnh, ho khan chưa khỏi hẳn...
Tần Tiểu Vy ước chừng, uống thêm vài lần thuốc nữa là sẽ hồi phục hoàn toàn.
Tiêu Lâm Lâm và Đoạn Hà cũng không xuống lầu. Họ làm giống Phạm Cẩn, dùng nước nóng hâm nóng bữa sáng mà Tần Tiểu Vy đã mua buổi sáng rồi ăn.
Lúc Tần Tiểu Vy đang ăn cơm, trong nhóm chat đã bắt đầu bàn tán về việc phần cơm bị rút bớt.
Hôm qua chỉ có nữ sinh phàn nàn, hôm nay cả nam sinh cũng bắt đầu phản đối, vì phần cơm họ mua cũng ít hơn một phần ba so với hôm trước. Dù tổng lượng thức ăn của nam sinh vẫn hơn nữ sinh khá nhiều...
Chưa kể, do phần cơm hôm nay quá ít, một số sinh viên ăn nhiều đã mua liền hai suất, khiến nhiều người đứng sau không mua được cơm.
Có lẽ vì mọi người đều đang bàn tán, cố vấn nhanh chóng đưa ra phản hồi:
[Cố vấn - Triệu Kỳ: Ba bữa ăn cho các khu ký túc của chúng ta do nhà ăn số 3 phụ trách. Hôm qua, sau khi các bạn phản ánh về giá đồ ăn nhanh, Hội sinh viên đã liên hệ với người phụ trách nhà ăn số 3. Người này cho biết hôm nay sẽ điều chỉnh giá. Buổi trưa, sau khi nhận thêm phản ánh về phần ăn ít, tôi và Chủ tịch Hội sinh viên tiếp tục liên hệ. Người phụ trách cho hay, sáng nay nhà ăn đã nhận lệnh khẩn, điều động một lượng lương thực tham gia cứu trợ khẩn cấp. Do đó, lượng thực phẩm dự trữ không đủ để duy trì đến khi mưa lớn kết thúc. Cộng thêm việc trường đã tiếp nhận nhiều dân tị nạn, áp lực lên nhà ăn hiện rất lớn.]
[Cố vấn - Triệu Kỳ: Trường đã báo cáo tình hình lên cấp trên, sẽ sớm vận chuyển lương thực từ nơi khác đến để đảm bảo bữa ăn cho mọi người. Tuy nhiên, để phòng trường hợp bất khả kháng, nhà ăn và ban lãnh đạo trường sau khi thảo luận đã quyết định tạm thời giảm phần cơm, kéo dài thời gian cung cấp thức ăn. Về giá đồ ăn nhanh, người phụ trách cam kết sẽ điều chỉnh xong trước bữa tối hôm nay.]
[Cố vấn - Triệu Kỳ: Tình hình chỉ mang tính tạm thời, mong các bạn không hoang mang. Những bạn hôm nay không mua được cơm trưa có thể mượn tạm đồ ăn vặt, mì gói từ bạn bè. Mọi người hãy giúp đỡ nhau, cùng vượt qua khó khăn. Nhà trường và nhà ăn nhất định sẽ sớm giải quyết vấn đề bữa ăn.]