1284. Chương 1284: Thân Bất Tử! Quá đáng thật rồi (2)

Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu

Chương 1284: Thân Bất Tử! Quá đáng thật rồi (2)

Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1284 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lòng mọi người bắt đầu dấy lên những suy nghĩ bất thường.
Đôi khi, những chuyện quá mức kỳ quái lại cho thấy sức mạnh tuyệt đối của đối thủ.
“Mấy huynh, nếu Chu Bách Liệt thật sự không giết được Thẩm Mộc này thì sao?”
“Huynh nói hắn không khéo trận chiến này sẽ thua ư?”
“Không phải ý đó, ta chỉ là cảm thấy chuyện này có chút bất ổn, làm gì có ai không thể bị giết chứ?”
“Vậy thì chúng ta cứ quan sát thêm một chút đi? Đừng vội vàng tiến tới, lỡ đâu người này thật sự có cường giả nghịch thiên đứng sau lưng, chúng ta sẽ toi mạng hết.”
“Ừm, đúng vậy, cứ giả vờ một chút, xem xét kỹ lưỡng rồi hãy hành động.”
Từ xa.
Chu Bách Liệt khản giọng gầm lên: “Thẩm Mộc! Chết đi cho ta!!!”
Thẩm Mộc: “Lại gặp mặt rồi, như cách ba thu vậy. Lại nữa sao?”
“Chết!”
“Lại tới nữa đi.”
“Chết!”
“Ta ăn một bữa cơm xong quay lại đây.”
“……”
“!!!”
“!!!”
Giờ phút này, hầu như tất cả mọi người đều bị Thẩm Mộc làm cho ngỡ ngàng.
Nếu như trước đó còn có người hoài nghi chuyện Thẩm Mộc chết đi sống lại có điều kỳ lạ, thì khi tất cả những điều này diễn ra ngay trước mắt, không còn ai có thể nói được lời nào nữa, hoàn toàn thay đổi nhận thức của họ về Thần Hồn Câu Diệt.
Phải biết rằng, trong mỗi lần giao chiến như vậy, Chu Bách Liệt đều dốc hết toàn lực.
Phi kiếm bổn mạng của hắn hầu như ai cũng biết sự mạnh mẽ của nó, huống hồ hắn lại đang ở cảnh giới lầu mười chín. Một Kiếm Tu ở cảnh giới này hầu như có thể Trảm Thiên Trảm Địa, dễ như trở bàn tay khiến một người có cảnh giới thấp hơn hắn Thần Hồn Câu Diệt.
Thế nhưng cho dù là vậy, Thẩm Mộc lại vẫn có thể không ngừng phục sinh.
Thật giống như có vô số Thẩm Mộc vậy, khi một người chết đi, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một Thẩm Mộc mới lại sẽ xuất hiện từ Phong Cương Thành.
Và mỗi lần, hắn đều bị chém giết khi hai chân chưa hoàn toàn đặt lên lầu mười chín.
Thế nhưng có người có thể cảm nhận được rằng, mỗi lần Thẩm Mộc này xuất hiện, dường như cường độ thân thể cùng uy năng cảnh giới của hắn đều mạnh hơn trước đó mấy phần.
Điều này khiến người ta không thể tin nổi.
“Cái quỷ gì vậy, Thẩm Mộc này rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ thật sự có Thân Bất Tử sao?”
“Không thể nào, nhất định là vị cường giả Thần Cảnh phía sau giúp đỡ hắn.”
“Thế nhưng mỗi lần hắn xuất hiện, thể xác đều mạnh hơn so với trước đó, chẳng lẽ là tu luyện công pháp gì? Bất Tử Bất Diệt?”
“Bất Tử Bất Diệt là không thể nào, nếu như thật sự làm được, chẳng phải là nghịch thiên sao? Đến Thiên Triều Thần Quốc cũng phải ngán ngẩm.”
“Mỗi lần hắn tử vong đều là Thần Hồn Câu Diệt, cho nên chỉ có thể là một loại huyễn tượng nào đó, hoặc là Di Hoa Tiếp Mộc chi pháp mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi, đã chuyển dời Thần Hồn trong nháy mắt. Kẻ chết đó rất có thể là một kẻ chết thay nào đó, loại bí thuật bàng môn tả đạo này cũng không phải không tồn tại.”
“Ừm, huynh đệ này nói ngược lại có chút đạo lý, bất quá vẫn không thể giải thích được lý do vì sao mỗi lần hắn xuất hiện đều mạnh mẽ hơn trước đó.”
“Cái này… sao ta cứ có cảm giác như hắn đang dùng Chu Bách Liệt để cày cấp thực lực cho mình vậy? Dựa theo những trận giao đấu bình thường giữa các tu sĩ, mỗi lần đối chiến thảm thiết, chỉ cần không chết, cảnh giới và thực lực của bản thân đều sẽ có sự tăng lên đáng kể.
Mà dưới nhiều lần như vậy, Thẩm Mộc không ngừng chết đi sống lại, vậy thì tương đương với việc đã trải qua vô số lần đánh nhau sống mái, kiểu này mà không tăng lên thì cũng khó lắm phải không?”
Có người nghĩ tới điểm này, bỗng nhiên kinh ngạc hô lên!
“Ta biết rồi! Tên khốn này chẳng phải đang lợi dụng Chu Bách Liệt sao! Đây là giúp hắn lên lầu! Vốn dĩ hắn không có năng lực nhanh như vậy để lên lầu mười chín, nhưng nếu mỗi lần hắn Khởi Tử Hoàn Sinh, mỗi lần đều đã trải qua sinh tử, thì cảnh giới của hắn tăng lên thần tốc, điều này còn hữu dụng hơn cả việc dùng đan dược nữa! Cho nên, chỉ cần Chu Bách Liệt vẫn còn tiếp tục giết hắn, thì chính là đang giúp hắn tăng lên cảnh giới thực lực, càng nhanh chóng lên lầu!”
“Ta hiểu rồi! Thẩm Mộc này rất có thể căn bản không có thực lực leo lên lầu mười chín, nhưng lại hết lần này tới lần khác vào thời điểm này lựa chọn tiến cảnh ngay trước mặt Chu Bách Liệt, rất rõ ràng hắn chính là cố ý!”
“Cái quỷ gì vậy! Cái này cũng tính toán được sao?”
“Người này có phải là hơi đáng sợ không?”
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nghe kết luận mà người kia đưa ra.
Nếu quả thật là như vậy, thì quá đáng sợ, bởi vì từ xưa đến nay chưa từng có ai dám thử làm như vậy, mà lại mượn nhờ địch nhân chém giết mình để tăng lên cảnh giới tu hành, điều này quả thực là không thể tin nổi.
Thế nhưng sự thật lại đang diễn ra ngay trước mắt mọi người.
Giờ phút này, ngay sau khi Chu Bách Liệt chém giết Thẩm Mộc không lâu một lần nữa, thì thân ảnh tiện hề hề kia lại từ Phong Cương Thành bay ra.
Trên bầu trời, tòa bậc thang trường sinh lầu mười chín kia lại một lần nữa hạ xuống.
Mà lần này, cái chân thứ hai của Thần Hồn Thẩm Mộc cũng đã vững vàng đặt lên đó!
Trước đó mỗi lần phục sinh đều rút ngắn khoảng cách một chút, mà giờ đây, hắn đã thực sự leo lên lầu mười chín!
“!!!”
“!!!”
Giờ khắc này, biểu cảm của Chu Bách Liệt đối diện lại cực kỳ u ám, hắn nhìn chằm chằm vào Thẩm Mộc, phi kiếm trong tay hắn bị nắm chặt đến điên cuồng run rẩy.
Đối với những lý do phân tích của những người phía sau, kỳ thực bản thân Chu Bách Liệt cũng không thể không nhìn ra.
Hắn đương nhiên đã sớm phát giác được Thẩm Mộc dường như chính là muốn lợi dụng công kích của mình để tăng lên cảnh giới bản thân.
Vốn dĩ ngay từ đầu hắn vẫn không quá tin tưởng loại thủ đoạn nghịch thiên này, thế nhưng giờ phút này lại chỉ có thể thừa nhận.
Bởi vì Thẩm Mộc đã lên lầu mười chín.
Lúc này, hai chân của hắn đều đã đứng ở phía trên lầu mười chín, mà một phần công lao trong đó tất cả đều phải quy về chính hắn.
Phải biết rằng, kiểu cổ vũ uy phong của địch nhân như thế này mới là khó chịu nhất.
Mà giờ khắc này, nội tâm của Chu Bách Liệt lại vô cùng rối bời.
Hắn cũng không biết có nên ra tay hay không.
Nếu như tiếp tục giết hắn, không khéo cảnh giới của hắn còn có thể tiếp tục tăng lên, sẽ tạo thành độ khó lớn hơn cho về sau.
Thế nhưng nếu không ra tay giết hắn thì trong lòng lại cảm thấy có chút nghẹn đến khó chịu.
Quả thực là tiến thoái lưỡng nan, giống như trực tiếp bị nhét một đống phân vào cổ họng, bị mắc kẹt nửa vời trong đó, quả thực khó chịu muốn chết.
Đối diện, Thẩm Mộc lại không hề để ý đến ánh mắt dử tợn của Chu Bách Liệt.