Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 11: Cảm Giác Địa Ngục
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khuôn viên trường đại học.
Hoàng Y Y đang ôm mấy quyển sách đi về phía thư viện thì bị hai cô gái chặn đường.
"Ồ, đây không phải Hoàng đại tiểu thư sao? Hôm nay sao lại ăn mặc xuề xòa thế kia? Túi xách hàng hiệu của cô đâu? Dây chuyền kim cương của cô đâu? Còn có váy hàng hiệu của cô đâu rồi?" Trịnh Phỉ Nguyệt nhìn chằm chằm Hoàng Y Y với vẻ mặt khinh thường, nói.
"Đúng đó, cô không phải đáng gờm lắm sao, khiến đại thiếu gia Âu Dương Húc phải quấn quýt bên mình, muốn gì được nấy cơ mà?" Hồ Du cũng cực kỳ khinh thường Hoàng Y Y.
Cái con nhỏ Hoàng Y Y này đúng là loại giả vờ thanh cao nhưng lại hám tiền. Lúc trước cô mới là bạn gái của Âu Dương Húc, vậy mà lại bị tiện nhân Hoàng Y Y này giật bồ, bây giờ nghĩ lại, Hồ Du hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Hoàng Y Y liếc nhìn hai người một cái, quay người định lách qua thì bị Hồ Du chặn lại.
"Thế nào, cảm giác bị Âu Dương Húc đá có dễ chịu không? Cái cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục, giờ cô đã nếm trải rồi chứ?" Liếc nhìn Hoàng Y Y, đáy mắt Hồ Du tràn đầy ý cười, rõ ràng là hả hê khi thấy người khác gặp họa.
Cô với Âu Dương Húc lúc ở cao trung đã hẹn hò với nhau rồi. Chỉ là sau khi lên đại học, Âu Dương Húc lại phải lòng con nhỏ Hoàng Y Y này, kiên quyết đòi chia tay với cô. Vì việc này mà cô gây sự với Âu Dương Húc không ít lần, tiếc là gia đình Âu Dương Húc quá có thế lực, cô không thể nào chống lại được. Cuối cùng, cô đành phải nhận 500 vạn tiền chia tay, rồi chấm dứt với Âu Dương Húc.
"Chuyện của tôi không liên quan tới cô!" Liếc cô ta một cái, Hoàng Y Y định bỏ đi, nhưng Hồ Du lại kéo quần áo ả lại, rồi tặng một cái tát.
"Đồ đê tiện, tao đã muốn đánh mày từ lâu rồi. Bây giờ không còn ai che chở cho mày nữa, cho dù tao có đánh mày cũng chẳng ai dám quản." Vừa nói Hồ Du vừa nháy mắt ra hiệu cho cô bạn thân Trịnh Phỉ Nguyệt. Trịnh Phỉ Nguyệt lập tức đi lên, túm chặt lấy vai Hoàng Y Y.
"A, mấy người muốn làm gì?" Sách trong lòng ngực Hoàng Y Y rơi lả tả xuống đất, ả sợ hãi thốt lên.
"Đồ đê tiện, dám đoạt bạn trai của tao!" Hồ Du giơ tay lên, dùng hết sức lực giáng liên tiếp năm cái tát vào mặt Hoàng Y Y.
"Các cô, các cô dám đánh người!" Nhìn thấy bạn thân bị ức hiếp, Tô San vội vàng chạy đến can ngăn.
"Đánh nó thì sao? Bổn tiểu thư thích đánh thì đánh. Âu Dương Húc tao không dám chọc vào, chẳng lẽ loại con gái nhà quê mà bổn tiểu thư lại sợ hay sao? Phỉ Phỉ, chúng ta đi!" Mang theo Trịnh Phỉ Nguyệt, hai cô gái vênh váo bỏ đi.
"Y Y, cậu không sao chứ?" Đỡ lấy cô bạn thân, Tô San vẻ mặt nôn nóng hỏi.
"Không có gì đâu!" Hoàng Y Y lắc đầu, cúi đầu nhặt những cuốn sách rơi vương vãi trên đất.
"Hồ Du cũng quá đáng rồi! Hồ Du trong nhà có tiền nên cô ta thường xuyên giở thói hống hách, ức hiếp người khác trong trường học."
"Thôi!" Hoàng Y Y khẽ lắc đầu, tỏ vẻ không để tâm.
Thật ra không phải ả không để tâm mà ả căn bản không thể nào đối đầu với vị Hồ đại tiểu thư kia. Hồ gia tuy rằng không có tiền bằng Âu Dương gia nhưng ở Hải Thành cũng có chút địa vị. Ả chỉ là một sinh viên nghèo hèn, không quyền không thế, lấy gì mà đối chọi với người ta đây?
"Y Y, cậu thiện lương quá!" Nhìn bạn thân nén nhịn cơn giận, Tô San khẽ thở dài một tiếng.
Tính cách của Y Y chính là hay nhẫn nhục chịu đựng như vậy!
"Đúng rồi Y Y, việc thực tập cậu có hỏi Âu Dương Húc hay chưa? Cậu ấy không phải đã đồng ý giúp cậu chạy vạy để vào bệnh viện trung tâm thành phố sao?" Tô San lên tiếng hỏi về việc thực tập.
"Không có!" Âu Dương Húc đã sớm chặn số điện thoại của ả mất rồi nên ả không thể gọi điện được cho cậu ta. Với lại với đám vệ sĩ nhà Âu Dương Húc lợi hại như vậy, cô căn bản cũng không thể nào đặt chân vào nhà cậu ta được!
"Trời, bây giờ đã là lúc nào rồi mà cậu còn không nhanh chóng lo liệu đi chứ? Bệnh viện trung tâm thành phố rất khó vào đó, cậu chỉ dựa vào thành tích thì chắc chắn không thể vào được đâu!"
Nhìn bạn thân lo lắng cho mình, Hoàng Y Y khẽ gật đầu. "Ừ, tôi biết mà!"
Nhìn bóng dáng bạn thân rời đi, Tô San khẽ thở dài một tiếng. Cô nghĩ thầm: Cũng không biết Âu Dương Húc làm sao vậy, sao lại bỏ mặc Y Y như vậy? Nếu không có Âu Dương Húc giúp đỡ, e rằng Y Y sẽ không vào được bệnh viện trung tâm thành phố đâu.
Ôm sách trong ngực, Hoàng Y Y nắm chặt bìa sách. Cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục ư?
Chính xác, mấy ngày nay Âu Dương Húc không còn đoái hoài gì đến ả, không còn yêu thích ả nữa. Cả đám nam thanh nữ tú từng xu nịnh ả bây giờ cũng không còn vây quanh ả. Những bộ đồ và trang sức hàng hiệu Âu Dương Húc mua cho ả đều bị cậu ta đòi lại. Những đồ vật còn dư lại Hoàng Y Y cũng không dám mặc, sợ rằng một ngày nào đó bị phát hiện lại bị đòi lại thì nguy. Vì thế hiện giờ Hoàng Y Y trở về với dáng vẻ của một sinh viên nghèo, một chiếc áo phông cộc tay giá hai mươi, ba mươi nghìn đồng, cùng với chiếc quần jean bạc màu và đôi giày thể thao rẻ tiền.
Không, ả sẽ không mất đi tất cả. Hồ Du, cô cứ chờ đấy, Âu Dương Húc nhất định sẽ quay về bên ả. Ta nhất định sẽ khiến cô phải hối hận vì những gì cô đã làm với ta hôm nay!
Hoàng Y Y tự nhủ trong lòng, ả nhất định phải đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình! Nhất định phải đoạt lại sự sủng ái của Âu Dương Húc!