Chương 12: Nữ chủ đeo bám không ngừng

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 12: Nữ chủ đeo bám không ngừng

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày nay, Âu Dương Húc đều đi sớm về muộn, một mình đến siêu thị và trung tâm thương mại mua sắm đồ dùng, không hề mang theo vệ sĩ.
Sáng sớm, Âu Dương Húc vừa lái xe ra khỏi cổng, đã thấy Hoàng Y Y từ một bên chạy đến chặn xe của cậu.
Nhìn thấy người đứng trước xe, Âu Dương Húc cảm thấy đau đầu. Thật đúng là âm hồn không tan. Cứ tưởng sau hai lần chèn ép, nữ chủ sẽ không còn xuất hiện trước mặt cậu nữa chứ.
Nhưng Âu Dương Húc đương nhiên cực kỳ coi thường vị nữ chủ mặt dày mày dạn, đầy tâm cơ lại có khả năng chịu đựng áp lực cực cao này.
"A Húc, tôi muốn nói chuyện với cậu." Chạy đến cửa sổ xe của Âu Dương Húc, Hoàng Y Y nôn nóng gõ cửa kính xe cậu.
Nhìn thấy cách ăn mặc của ả hôm nay, Âu Dương Húc không khỏi khẽ nhướng mày. Quần jean áo ngắn tay. Xem ra ả đã biết điều, không dám mặc quần áo mà nguyên chủ đã tặng cho ả nữa.
"Cô muốn nói cái gì?" Hạ cửa kính xe xuống, Âu Dương Húc lạnh giọng hỏi.
"A Húc, lúc trước là tôi không tốt, là tôi đã tổn thương cậu, là tôi đã phụ bạc tình cảm của cậu dành cho tôi. Mấy hôm nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi thật sự rất đau khổ. Vậy nên, chúng ta kết giao đi có được không? Được không?" Hoàng Y Y nắm chặt góc áo của mình, lo lắng hỏi.
Nghe vậy, Âu Dương Húc bỗng mở to mắt. Tình huống gì đây? Nữ chủ lại muốn kết giao với pháo hôi ư???
Ha ha ha, nếu nguyên chủ mà nghe được lời này, lại nhìn nữ chủ nhu nhược đáng thương như vậy, chắc sẽ vui đến phát điên rồi?
"Thật xin lỗi bạn học Hoàng Y Y, tôi đối với cô không - hề - có - hứng - thú." Cậu thích nam nhân, không có hứng thú với nữ nhân!
"Cái, cái gì?" Hoàng Y Y trợn tròn mắt vì kinh ngạc.
"Bạn học Hoàng Y Y, cô muốn tìm kim chủ thì vẫn nên đi tìm người khác đi. Tôi còn có việc, xin lỗi không tiếp chuyện!" Nói xong, Âu Dương Húc đạp ga phóng thẳng.
"A Húc, A Húc......" Hoàng Y Y chạy theo sau xe Âu Dương Húc một đoạn đường dài, nhưng chiếc xe việt dã của Âu Dương Húc vẫn biến mất khỏi tầm mắt ả.
Ở bên ngoài mua sắm đồ dùng cả một ngày, Âu Dương Húc đã sớm quên bẵng chuyện của Hoàng Y Y.
Bảy giờ tối, Âu Dương Húc về nhà đúng giờ, nhưng khi nhìn thấy Hoàng Y Y đang ngồi trên ghế sofa trò chuyện với mẹ cậu, Âu Dương Húc có cảm giác như bị sét đánh.
Mẹ nó, cái đồ con rùa này còn dám nghênh ngang vào nhà cậu!
"A Húc, con về rồi!" Nhìn thấy Âu Dương Húc đã về, cả hai người đều đứng lên.
"Con về rồi đây đại mỹ nữ!" Đi đến bên mẹ cậu, Âu Dương Húc ôm mẹ thật chặt, hôn lên má bà một cái, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn Hoàng Y Y lấy một cái.
"Con đó, vừa về là không đứng đắn rồi." Ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng nhìn con trai ngày càng thân thiết với mình, trong lòng Tần Phương lại ngọt ngào, ấm áp.
"Hắc hắc hắc, cũng đâu còn cách nào khác, ai bảo mẹ con lại xinh đẹp đến vậy làm gì?" Âu Dương Húc chớp chớp mắt, nói với vẻ hiển nhiên.
"Ha ha ha, con thật là. Bạn học đến cũng không thèm chào một tiếng." Vừa nói, Tần Phương vừa nhìn sang Hoàng Y Y đang xấu hổ đứng một bên.
"Mẹ, mẹ lên lầu thay quần áo trước đi, lát nữa con với mẹ cùng ăn tối." "Được!" Tần Phương gật đầu rời đi, giao việc ở đây cho Âu Dương Húc tự mình xử lý.
"Hoàng Y Y, cô rốt cuộc muốn thế nào?" Tần Phương vừa đi, Âu Dương Húc lập tức lạnh mặt lại, nói chuyện cũng không còn nhẹ nhàng như khi nói với Tần Phương nữa.
"A Húc, tôi, tôi thật lòng thích cậu. Để tôi làm bạn gái cậu được không?"
Nghe vậy, Âu Dương Húc thật muốn đánh ả một quyền, hủy luôn gương mặt xinh đẹp của ả. Hay lắm, đúng là một ả hám giàu, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn nào!
"Hoàng Y Y, tôi lặp lại lần nữa, tôi không có bất cứ cảm giác gì với cô hết. Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, nếu không, tôi không ngại đưa cô vào bệnh viện tâm thần hoặc sở cảnh sát đâu." Gương mặt cậu vặn vẹo vì tức giận, Âu Dương Húc lạnh giọng uy hiếp.
"A Húc, cậu, cậu không phải nói cậu rất thích tôi sao?" Nhìn nam nhân vẻ mặt hung ác, Hoàng Y Y khóc hoa lê đái vũ*, vẫn không từ bỏ ý định hỏi.
(*Lê hoa đái vũ [梨花带雨]: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.)
"Hoàng Y Y, tôi nói cho cô biết. Cái tên Âu Dương Húc trước kia thích cô, bị cô mê hoặc đến thần hồn điên đảo kia đã sớm chết trong tai nạn xe rồi. Hiện giờ, Âu Dương Húc đang đứng trước mặt cô không phải tên ngốc trước đây nữa. Từ nay về sau, cô đừng mơ tưởng ở chỗ tôi chiếm được bất cứ lợi lộc nào. Còn nữa, nếu cô còn dám dây dưa với tôi nữa, tôi sẽ đưa cô vào bệnh viện tâm thần, khiến cha mẹ cô ở nông thôn cả đời này cũng đừng hòng tìm được cô." Nhìn cô ả ở trước mặt, từng câu từng chữ Âu Dương Húc nói ra đều cực kỳ lãnh khốc.
"A Húc......"
"A Vĩ, tiễn khách!" Cởi áo khoác vứt lên ghế sofa, Âu Dương Húc tiêu sái đi lên lầu, không thèm nhìn Hoàng Y Y lấy một cái.
"Mời đi!" Bảo tiêu cao lớn bước đến trước mặt Hoàng Y Y, làm một tư thế thỉnh.
Nhìn Âu Dương Húc đã sớm lên lầu, ngay cả bóng dáng cũng không còn thấy nữa, Hoàng Y Y đành phải quay người rời đi.
END CHƯƠNG 13.