Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 16: Cách kiếm điểm tích lũy
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào giờ ăn trưa, Âu Dương Húc cùng với Trần Đông đi vào nhà ăn. Sau khi gọi thức ăn, hai người liền tìm một bàn sạch sẽ ngồi xuống.
"Âu Dương, khoa ngoại tổng quát của cậu thế nào? Đã quen chưa?" Trần Đông quan tâm hỏi.
"Cũng tốt, vị quân y lớn tuổi đối với tôi rất tử tế. Còn cậu?" Âu Dương Húc gật đầu tỏ vẻ mọi thứ đều ổn.
Đời trước cậu chính là bác sĩ ngoại khoa, nên đối với cậu mà nói thì làm một bác sĩ ngoại khoa thực tập rất nhẹ nhàng, không hề áp lực.
"À, bên tôi cũng khá tốt!" Trần Đông cũng gật đầu, rất hài lòng với khoa của mình.
Thật ra Âu Dương Húc và Trần Đông đều học ngoại khoa. Nhưng Âu Dương Húc học khoa ngoại tổng quát, còn Trần Đông thì học khoa ngoại chấn thương nên cũng không cùng một khu.
"Đúng rồi, sao không nhìn thấy bộ đội đặc chủng tới đây ăn cơm nhỉ?" Ánh mắt Âu Dương Húc lướt một vòng những người quân nhân, nhưng lại không nhìn thấy Ngô Hạo Thiên, cậu cảm thấy có chút thắc mắc.
"A, chắc là ra ngoài làm nhiệm vụ rồi? Nghe bọn họ nói, đại đội bộ đội đặc chủng thường xuyên đi ra ngoài làm nhiệm vụ."
"À!" Âu Dương Húc ngẩn người. Xem ra muốn tìm tên Ngô Hạo Thiên này thật đúng là không dễ dàng.
Làm việc trong bệnh viện quân khu được một tuần, Âu Dương Húc có thể nói là khá nhàn hạ và thoải mái, vì là sinh viên thực tập mới tới, về cơ bản cậu không cần khám bệnh, chỉ cần làm trợ thủ cho Triệu quân y mà thôi, công việc không quá nhiều.
Đúng 5 giờ tan làm, Âu Dương Húc lái xe đi vào gara của mình, cất chiếc xe việt dã đã được độ lại hoàn chỉnh và 50 thùng xăng cậu đã mua vào trong không gian.
"Đinh, chúc mừng Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ mua sắm và cải tạo xe, thưởng 500 điểm tích lũy."
Nhìn kho hàng số ①, kho hàng số ② và gara của mình trên giao diện, Âu Dương Húc xoa cằm suy nghĩ. Bây giờ đã qua mùa đông, quần áo mùa hè, chăn bông, thức ăn, nước uống, xe cộ đều đã có. Còn thiếu cái gì nữa đây?
Ăn, mặc, ở, đi lại. Đúng rồi, còn thiếu một cái "chỗ ở".
"001, nếu trong thời kỳ mạt thế gặp phải nguy hiểm, ta có thể mang người nhà của ta vào trong không gian trú ẩn được không?"
"Có thể, nhưng trước hết Ký chủ cần mua một căn nhà trong hệ thống thì mới có thể cho người nhà vào không gian sinh sống."
Nghe Hệ thống nói, Âu Dương Húc hài lòng gật đầu, lập tức mở Cửa Hàng, tìm kiếm mục nhà ở.
Nhìn một vòng trên màn hình, Âu Dương Húc không khỏi nhíu mày, 500 điểm tích lũy chỉ đủ mua một căn phòng 35 mét vuông. 35 mét vuông thì làm được gì chứ? Nếu là mua nhà, ít nhất cũng phải 100 mét vuông!
Nhìn chằm chằm căn phòng lớn 120 mét vuông, Âu Dương Húc nhấn vào để xem chi tiết, phát hiện trong phòng đã được trang trí sẵn: Tường trắng tinh, sàn lát gạch, 120 mét vuông, ba phòng ngủ, một phòng khách, hai phòng vệ sinh và một phòng bếp. Thật sạch sẽ và thoáng đãng! Đáng tiếc, lại tốn đến 1500 điểm tích lũy, quá đắt!
"001, có cách nào làm cho ta nhanh chóng kiếm được điểm tích lũy không?"
Âu Dương Húc dù thế nào cũng không mua căn 35 mét vuông đó, cậu nhất định phải mua căn phòng 120 mét vuông này, cùng lắm thì kiếm thêm nhiều điểm tích lũy là được!
"Muốn kiếm điểm tích lũy có 3 cách. Cách thứ nhất là cứu người. Mỗi khi cứu được một người, Hệ thống thưởng 100 điểm tích lũy. Cách thứ hai là giết tang thi, giết một tang thi cấp thấp được 50 điểm tích lũy, tang thi cấp một được 100 điểm tích lũy, tang thi cấp hai được 200 điểm tích lũy, và cứ thế tiếp diễn. Còn cách thứ ba là mở khóa kỹ năng sinh tồn, mỗi lần mở khóa một kỹ năng sẽ được thưởng 500 điểm tích lũy."
Nghe 001 trả lời, Âu Dương Húc suy nghĩ một lúc lâu. Cứu người hay giết tang thi thì sau khi tận thế xảy ra mới có thể làm được, hiện tại không làm được. Như vậy cách duy nhất để kiếm điểm tích lũy chính là phải mở khóa kỹ năng sinh tồn!
"Cái gì là kỹ năng sinh tồn? Ta phải làm sao để mở khóa được?" Âu Dương Húc kiên nhẫn hỏi.
"Việc này phải dựa vào duyên phận của Ký chủ. Hệ thống không thể đưa ra gợi ý được."
Nghe xong, Âu Dương Húc khó chịu nhíu mày. "Được, ta đã biết! Ngươi lui ra đi!"
Nhìn hình xăm trên cổ tay, Âu Dương Húc mím môi, xem ra việc mua nhà ở chỉ có thể tạm gác lại một thời gian.