Chương 17: Ca Bệnh Đầu Tiên

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 17: Ca Bệnh Đầu Tiên

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối thứ Tư, đáng lẽ Triệu quân y trực ca đêm, nhưng trong nhà đột nhiên gọi điện đến báo tin bạn già của ông ấy bị bệnh. Vì Triệu quân y ngày thường rất quan tâm Âu Dương Húc, nên khi biết chuyện nhà ông ấy, Âu Dương Húc liền chủ động đề nghị thay ca để ông ấy về nhà thăm người bệnh.
Triệu quân y nghĩ bụng, dù sao buổi tối cũng ít bệnh nhân, nên liền đồng ý, rồi vội vã rời khỏi bệnh viện.
Ngồi trước bàn trực, Âu Dương Húc cũng không có việc gì để làm, cậu lôi điện thoại của mình ra, bắt đầu chơi game.
"Quân y, quân y......"
Tiếng người chưa thấy đã vang vọng. Ngẩng đầu nghe tiếng gọi ầm ĩ đó, Âu Dương Húc không khỏi nhíu mày, giọng nói này sao mà quen tai đến thế? Hình như đã nghe ở đâu rồi thì phải?
"Cạch......"
Cánh cửa phòng bật mở, ba người đàn ông cao lớn mặc quân phục bước vào.
Nhìn thấy người đầu tiên bước vào, Âu Dương Húc nhíu mày, là Vương Quân. Hèn chi giọng nói này lại quen tai đến thế!
Bước vào phòng khám, Vương Quân đảo mắt nhìn quanh, thấy mấy chiếc ghế trống trơn cùng với Âu Dương Húc đang ôm điện thoại nhìn mình chằm chằm.
"Người đâu rồi? Quân y đâu?" Tự động phớt lờ sự có mặt của Âu Dương Húc, Vương Quân lớn tiếng quát.
Nghe Vương Quân nói, Âu Dương Húc tức đến mức muốn xì khói lỗ mũi. Nói cái gì thế? Cậu không phải người ư? Cậu không phải là quân y sao hả?
"Bây giờ là 20 giờ 35 phút, trừ quân y trực ban ra, tất cả những người khác đều đã tan ca!" Âu Dương Húc lạnh nhạt nói cho hắn biết sự thật này.
Trước đó hắn ta mặt mũi lấm lem, Âu Dương Húc không nhìn rõ trông như thế nào, giờ đây cậu mới thấy rõ ràng. Quả không hổ là một gã đàn ông thô kệch, cường tráng, gương mặt cũng toát lên vẻ mắt to mũi to. Vừa nhìn bộ dạng này là biết ngay đây là kiểu người đầu óc ngu si tứ chi phát triển.
"Quân y trực ban? Cậu hả???" Vương Quân tràn đầy khinh thường chỉ thẳng vào mặt Âu Dương Húc. Không phải chứ, thằng nhóc con này mới đến đây được mấy ngày mà đã đến phiên nó trực rồi sao?
"Vương Quân, anh tới tìm tôi, hay là tới khám bệnh?" Âu Dương Húc khó chịu liếc hắn, rõ ràng thái độ coi thường, không tin tưởng của Vương Quân đã khiến Âu Dương Húc rất tức giận.
Âu Dương Húc chuyển tầm mắt sang nhìn hai người mặc quân phục đứng phía sau Vương Quân để quan sát.
Hai người này đều có vóc dáng rất cao, một người trong số đó thì cứ cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng bất thường, vừa nhìn đã biết là người đang bệnh.
"Tránh qua một bên đi!" Lưu Chí Siêu kéo Vương Quân sang một bên, rồi đỡ người bệnh ngồi xuống ghế đối diện Âu Dương Húc.
"Làm sao vậy? Anh khó chịu chỗ nào?" Âu Dương Húc đứng dậy đi đến cạnh người bệnh.
"Đau bụng!" Người đàn ông thốt ra hai chữ.
Nghe thấy giọng nói hơi khàn, lại nhìn thân hình cao lớn như tháp sắt, Âu Dương Húc hơi giật mình. Đây là Ngô Hạo Thiên, giọng của Ngô Hạo Thiên sao?
"Ngô Hạo Thiên?" Âu Dương Húc gọi tên đối phương.
Nghe thấy tên mình, người đàn ông chậm rãi ngẩng đầu nhìn người mặc áo blouse trắng đứng trước mặt. "Là cậu?"
Nhìn thấy hóa ra là cậu nhóc bác sĩ thực tập lái chiếc siêu xe hơn một trăm vạn tuần trước, Ngô Hạo Thiên cũng vô cùng kinh ngạc.
Mặc dù trước đó đã gặp mặt, nhưng khi đó Âu Dương Húc cũng không nhìn rõ mặt anh, nhưng giờ đây lại thấy rõ mồn một.
Mũi cao thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm, ánh mắt sắc bén. Một gương mặt cương nghị, tuấn tú, vừa nam tính vừa cá tính. Không thể tin nổi, trùm phản diện lại đẹp trai đến nhường này! Thật là vô lý!
"Nè nè, cậu đang xem tướng hả?" Vương Quân lớn tiếng quát vào tai Âu Dương Húc, khiến màng nhĩ của cậu chấn động đến đau đớn.
Âu Dương Húc khó chịu liếc xéo hắn, sau đó nhìn về phía Ngô Hạo Thiên.
"Bên trái hay bên phải?" Vừa hỏi, Âu Dương Húc vươn tay sờ lên sáu múi cơ bụng của người đàn ông.
"Phía bên phải!"
Nhận được câu trả lời, Âu Dương Húc nhìn anh, sau đó đảo mắt nhìn hai người còn lại. "Đỡ anh ấy sang giường bên kia nằm xuống!"
"Ừ!" Gật đầu, Lưu Chí Siêu và Vương Quân đỡ người đó sang giường ở phòng khám bên cạnh nằm xuống.
Vén áo của người đàn ông lên, Âu Dương Húc dùng tay trực tiếp ấn vào bụng phải của anh.
"A......" Bị Âu Dương Húc đột nhiên ấn một cái, Ngô Hạo Thiên hít một hơi thật sâu, lông mày nhíu chặt.
"Này, cậu nhẹ một chút đi!" Vương Quân lại la ó.
Lúc này Âu Dương Húc không thèm để ý đến hắn ta nữa. "Anh có phải có cảm giác buồn nôn không? Hay là anh đã nôn rồi?"
"Sau bữa tối đã nôn hai lần!"
Nghe xong, Âu Dương Húc lại giơ tay sờ lên mặt và vầng trán đang nóng của Ngô Hạo Thiên.
"Có thể là viêm ruột thừa cấp tính, hai người đưa anh ấy đi siêu âm B đi." Âu Dương Húc quay người nghiêm túc dặn dò Vương Quân và Lưu Chí Siêu.
"Được, đã biết!" Hai người gật đầu, đưa Ngô Hạo Thiên đi kiểm tra.