Chương 18: Ngô Hạo Thiên đặt niềm tin

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 18: Ngô Hạo Thiên đặt niềm tin

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Âu Dương Húc đợi trong phòng mười lăm phút thì thấy ba người cầm giấy xét nghiệm siêu âm B quay trở lại.
"Âu Dương quân y, đây là giấy xét nghiệm siêu âm B của đội trưởng!" Lưu Chí Siêu đưa giấy xét nghiệm cho Âu Dương Húc.
Sau khi nhận lấy, Âu Dương Húc xem xét kỹ lưỡng, khẽ nhíu mày. "Tình trạng này không khả quan, cần phải phẫu thuật ngay lập tức, nếu không sẽ có nguy cơ bị thủng."
Nghe vậy, Lưu Chí Siêu quay sang nhìn đội trưởng của mình.
"Phẫu thuật, ai làm hả?" Vương Quân trừng mắt, lớn tiếng chất vấn Âu Dương Húc. Nơi này không có một quân y chính quy nào, chỉ có một thực tập sinh, ai có thể phẫu thuật cho đội trưởng của hắn được chứ?
"Vô lý, đương nhiên là tôi rồi. Chẳng lẽ anh biết phẫu thuật?" Âu Dương Húc dùng ánh mắt "đúng là ngốc nghếch" nhìn hắn nói.
"Cậu, cậu đã từng phẫu thuật chưa?" Vương Quân không phục, chỉ thẳng vào Âu Dương Húc. "Cái gì chứ, chẳng lẽ cậu muốn lấy đội trưởng của chúng tôi ra làm chuột bạch à?"
"Chưa từng!" Âu Dương Húc thành thật trả lời. Mặc dù kiếp trước thường xuyên làm phẫu thuật nhưng kiếp này thì đúng là chưa từng thực hiện ca nào.
"Cậu, cậu chỉ là quân y thực tập, mà đòi phẫu thuật cho đội trưởng chúng tôi, lỡ như, lỡ như cậu chữa hỏng đội trưởng của chúng tôi thì làm sao? Lỡ như cậu để quên kéo, kẹp gì đó trong bụng đội trưởng chúng tôi thì sao?" Vương Quân tức giận trừng mắt, không ngừng chất vấn.
"Khụ khụ khụ, xin thân nhân bệnh nhân bình tĩnh một chút. Thứ nhất, tôi cũng chưa nói nhất định phải phẫu thuật cho Ngô Hạo Thiên, tôi chỉ nói tình trạng của anh ta rất tệ, cần phẫu thuật ngay lập tức. Thứ hai, tôi tuy chỉ là quân y thực tập, thiếu kinh nghiệm thực tế, nhưng tôi cũng học y khoa ba năm ở đại học, dù thiếu kinh nghiệm thực tế, nhưng không có nghĩa là không thể phẫu thuật. Tôi mong anh đừng có những lời lẽ đánh giá hay xúc phạm năng lực, cũng như nghề nghiệp của tôi!" Âu Dương Húc tức giận, lạnh mặt nói.
Cái gì thế này, hắn cho rằng hắn là ai chứ, cũng dám chỉ trỏ vào mặt cậu ta mà nói cậu ta không đủ năng lực. Cậu ta cho dù có không đủ năng lực đi nữa thì cũng là bác sĩ đã từng làm phẫu thuật, ít ra cũng hơn hẳn mấy người thường như bọn họ nhiều!
"Tôi......" Vương Quân còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Lưu Chí Siêu kéo qua một bên.
"Âu Dương quân y, cậu ta là người ăn nói không suy nghĩ, ngài đừng chấp nhặt làm gì! Ngài là sinh viên đại học Y Khoa, y thuật của ngài chúng tôi đương nhiên tin tưởng. Chẳng qua ngài vừa mới thực tập nên kinh nghiệm thực tế còn hạn chế, ngài xem có thể giúp chúng tôi tìm một quân y có nhiều kinh nghiệm hơn một chút được không?"
Quả nhiên người biết ăn nói và kẻ không biết ăn nói đúng là khác nhau. Nghe Lưu Chí Siêu nói vậy, Âu Dương Húc gật đầu. "Trên tường có thông tin liên hệ của tất cả quân y, các anh muốn tìm ai phẫu thuật thì cứ liên hệ. Chẳng qua tôi phải nhắc nhở một chút, viêm ruột thừa cấp tính có nguy cơ thủng ruột rất cao. Một khi thủng, sẽ dẫn đến hàng loạt biến chứng như nhiễm trùng, viêm dính... Đến lúc đó, bệnh nhân có thể phải phẫu thuật lại, vô cùng đau đớn. Chưa kể nếu thân nhân bệnh nhân vì lý do cá nhân mà trì hoãn, gây ra hàng loạt biến chứng thì bệnh viện quân khu của chúng tôi sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào."
"Này......" Vương Quân và Lưu Chí Siêu nghe xong đồng loạt nhìn về phía Ngô Hạo Thiên đang ngồi trên ghế. Trách nhiệm lớn như vậy thật sự bọn họ không gánh vác nổi.
"Không cần tìm người khác, để Âu Dương quân y phẫu thuật đi!" Ngô Hạo Thiên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn Âu Dương Húc.
Cảm nhận được sự tin tưởng từ người đàn ông đó, Âu Dương Húc chớp mắt. Không hổ là ông trùm phản diện, vừa nam tính vừa quyết đoán!
"Đội trưởng, cậu ta, cậu ta chỉ là quân y thực tập thôi! Chỉ mới tới được mấy ngày!" Vương Quân ở một bên nhắc nhở.
"Quân y ở ký túc xá đã thiếu lại càng khan hiếm. Đa số đều ở trung tâm thành phố. Nếu chờ bọn họ lái xe từ trung tâm thành phố chạy tới đây cũng phải mất ít nhất nửa giờ." Ngô Hạo Thiên bình tĩnh nói.
Nghe vậy, Vương Quân cạn lời. Nửa giờ lận đó, nếu bị thủng ruột luôn thì sao bây giờ? Như vậy đội trưởng không phải càng phải chịu đau đớn hơn sao?
"Chí Siêu, đi kêu y tá trưởng chuẩn bị phòng giải phẫu!" Ngô Hạo Thiên bình tĩnh ra lệnh.
"Rõ!" Lưu Chí Siêu xoay người rời đi.
"Anh mang xe lăn đến đây, lát nữa trực tiếp đẩy anh ta vào phòng phẫu thuật!" Âu Dương Húc nhìn Vương Quân nói.
"Đã biết!" Vương Quân liếc xéo Âu Dương Húc rồi mới xoay người rời đi.