Chương 22: Gặp lại bạn xấu

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 22: Gặp lại bạn xấu

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nằm trên giường bệnh suốt bảy ngày, Ngô Hạo Thiên cuối cùng cũng đến ngày cắt chỉ. Cắt chỉ xong, anh cảm thấy mình hoàn toàn được giải thoát, có thể xuất viện.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, Ngô Hạo Thiên thở phào nhẹ nhõm. Anh thầm nghĩ: Nằm viện đúng là chẳng khác gì ngồi tù! Hoàn toàn chẳng có chút tự do nào!
"Haizz, cuối cùng lão đại cũng được nhìn thấy ánh mặt trời rồi. Chúng ta cũng không cần phải nhìn sắc mặt Âu Dương Húc nữa. Nếu lão đại mà không xuất viện sớm, tôi sẽ nghẹt thở mất!" Vương Quân hồ hởi nói.
Lúc này, hắn chỉ muốn đi mua một tràng pháo, mang đến trước cổng bệnh viện quân khu mà đốt một trận để ăn mừng thoát khỏi ma chưởng của Âu Dương Húc. Nhưng hắn biết, nếu hắn thật sự làm vậy, lão đại nhất định sẽ cho hắn ăn đấm. Dù sao đây là căn cứ quân sự, tuyệt đối không cho phép đốt pháo.
"Ha ha ha, nhìn cái bộ dạng không có tiền đồ này của cậu đi. Cậu không phải muốn khiếu nại người ta sao? Sao cậu không đi đi?" Lưu Chí Siêu hả hê nói.
"Vì, vì tôi cũng không biết rằng nếu không sốt đến 38 độ trở lên thì có thể hạ sốt bằng phương pháp vật lý!"
Nhắc đến chuyện này, Vương Quân liền một bụng ấm ức. Hôm đó hắn tìm đến phòng viện trưởng. Nhưng vị viện trưởng lại nói Âu Dương Húc làm đúng. Còn nói bệnh nhân sau phẫu thuật mà sốt cao thì không thích hợp dùng thuốc hạ sốt quá mạnh, sẽ ảnh hưởng đến việc khép miệng vết thương, lại còn giáo huấn hắn một trận. Chuyện này khiến Vương Quân rất uất ức, về sau cũng chẳng dám đến phòng viện trưởng khiếu nại gì nữa.
"Được rồi, về thôi!" Nhìn hai người anh em thân thiết, Ngô Hạo Thiên cất bước đi trước.
----
Trực đêm về, Âu Dương Húc vừa lái xe đến cổng nhà đã thấy Đổng Kiêu và Trịnh Hâm đang đợi ở cửa biệt thự.
"A Húc, cậu về rồi!" Đổng Kiêu hớn hở chạy đến trước xe của Âu Dương Húc.
"Đúng vậy, bọn tôi tìm cậu mấy ngày nay rồi đó A Húc!"
Từ sau lần gặp trước đã hơn nửa tháng họ không gặp Âu Dương Húc, gọi điện cũng không được, đến trường học cũng không thấy người. Họ đi bệnh viện trung tâm thành phố hỏi thăm thì người ta nói cậu ta căn bản không đến đó thực tập. Nghe nói Âu Dương Húc đi bệnh viện Võ Cảnh, hai người nghĩ đến việc đến bệnh viện tìm cậu, nhưng đáng tiếc bên quân khu quản lý quá nghiêm, căn bản không cho phép vào. Hai người thật sự không còn cách nào khác, đành phải ôm cây đợi thỏ, ngồi trước cổng nhà Âu Dương Húc cầu may.
Thấy hai người, Âu Dương Húc không nói gì, trực tiếp lái xe vào cổng lớn. Hai người cũng đuổi theo xe Âu Dương Húc chạy vào.
"A Húc, nghe nói cậu đi thực tập ở bệnh viện Võ Cảnh phải không?" Đi theo Âu Dương Húc vào nhà, Đổng Kiêu tung tăng ngồi cạnh Âu Dương Húc, vẻ mặt quan tâm hỏi.
"Tôi muốn đi thực tập ở đâu cũng phải cần cậu đồng ý sao?" Âu Dương Húc nghiêng đầu, trợn mắt khinh thường.
"Ha ha ha, không phải không phải, anh em đây không phải đang quan tâm cậu sao!" Đổng Kiêu vội vàng lắc đầu cười làm lành.
"A Húc, thật ra bệnh viện trung tâm thành phố càng thích hợp với cậu, lại gần nhà, anh em chúng ta muốn tụ tập cũng dễ." Trịnh Hâm tốt bụng đề nghị. Nếu Âu Dương Húc không đi bệnh viện trung tâm thành phố, chẳng phải sẽ thoát khỏi sự khống chế của gã hay sao?
"Tôi cảm thấy bệnh viện Võ Cảnh rất tốt. Muốn về nhà thì về, không muốn về thì bên đó còn bao ăn bao ở, đãi ngộ tốt biết bao nhiêu!" Bệnh viện trung tâm thành phố? Hừ, cậu thật sự không muốn mỗi ngày phải đối phó với bọn khốn âm hồn bất tán này đâu.
"Hắc hắc hắc, A Húc cậu không cần lo lắng. Hoàng Y Y bị phân đến Ngũ Hoàn, chỉ là một bệnh viện nhỏ thôi. Bệnh viện trung tâm thành phố tốt như vậy, ả chỉ là một sinh viên nông thôn nghèo làm sao mà vào được chứ?" Đổng Kiêu cười nói, đem tin tức tốt này kể cho cậu.
Âu Dương Húc nghe vậy nhướng mày. Ha ha, xem ra không có mình làm "pháo hôi" hỗ trợ, nữ chính bất quá cũng chỉ có thế mà thôi!
"A Húc, tôi và Đổng Kiêu đều đi bệnh viện trung tâm thành phố, chỉ còn một mình cậu thôi. Nếu không thì cậu nói với dì một tiếng, cũng đến bệnh viện trung tâm thành phố thực tập luôn đi?" Trịnh Hâm thăm dò hỏi.
"Không cần, tôi cảm thấy ở đây khá tốt!" Âu Dương Húc mỉm cười từ chối.
Lạ thật, Đổng Kiêu và Trịnh Hâm hai tên này làm sao có thể vào bệnh viện trung tâm thành phố thực tập được vậy nhỉ?
Trong nguyên tác có nhắc tới, Âu Dương Húc nhờ mẹ mình thông qua quan hệ mà đưa cậu, Đổng Kiêu, Trịnh Hâm và Hoàng Y Y bốn người cùng đến bệnh viện trung tâm thành phố. Nhưng hiện tại không có mình hỗ trợ, vậy sao hai tên khốn này lại có thể vào bệnh viện trung tâm thành phố chứ nhỉ?
Xem ra chuyện này thật kỳ lạ, cần phải điều tra mới được.
"A Húc, chúng ta......"
"Xin lỗi, tôi mới trực ca đêm xong, muốn ngủ bù. Nếu các cậu không có việc gì khác, chúng ta nói đến đây thôi!" Âu Dương Húc ra lệnh tiễn khách.
"Được được được, cậu về phòng ngủ trước đi! Tối nay chúng ta tụ tập, anh em cậu mời rượu, chưa kể tôi còn vì cậu chuẩn bị quà tốt nữa chứ!" Đổng Kiêu nói đến đây thì nháy mắt mấy cái với Trịnh Hâm.
"Đúng vậy, tối nay ra ngoài tụ tập một chút đi!" Trịnh Hâm cũng lên tiếng nói hùa theo.
"Không cần, tối tôi còn có việc!" Âu Dương Húc nói xong đứng dậy, không thèm quay đầu, một mạch đi thẳng lên lầu.
Nhìn bóng dáng cậu rời đi, Trịnh Hâm không khỏi nhíu mày. Gã cảm thấy Âu Dương Húc càng ngày càng không thể khống chế được nữa, loại cảm giác này khiến gã thật sự lo lắng bất an!
Chẳng lẽ Âu Dương Húc đã nhận ra điều gì? Đã bắt đầu nghi ngờ gã hay sao?