Chương 23: Ngô Hạo Thiên Bụng Dạ Khó Lường

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 23: Ngô Hạo Thiên Bụng Dạ Khó Lường

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba ngày sau, tại văn phòng của Ngô Hạo Thiên.
"Đi, mang cái này đến bệnh viện quân khu giao cho Âu Dương Húc!" Ngô Hạo Thiên cầm một tờ giấy đưa cho Vương Quân.
"Cái gì thế này?" Vương Quân nhận lấy, cẩn thận xem xét.
"Điều lệnh ư? Lão đại, anh muốn điều tên nhóc đó về đây làm quân y tùy tùng cho đại đội đặc nhiệm của chúng ta sao?" Mắt Vương Quân trợn tròn, suýt rớt ra ngoài, anh ta không thể tin nổi mà hỏi. Không phải chứ, có bao nhiêu quân y mà sao lại muốn điều cậu ta về?
"Quân y tùy tùng?" Lưu Chí Siêu nghe vậy cũng rất tò mò.
"Đúng vậy, cấp trên vừa ra lệnh rằng đại đội đặc nhiệm của chúng ta thường xuyên chấp hành các nhiệm vụ nguy hiểm cao, cần phải trang bị cho mỗi đại đội một quân y tùy tùng. Vì thế, chúng ta phải đến bệnh viện Võ Cảnh để chọn một quân y thích hợp." Ngô Hạo Thiên thản nhiên truyền đạt tin tức này.
"Cho dù là vậy cũng đâu cần phải tìm Âu Dương quân y chứ? Tìm một quân y chuyên nghiệp chẳng phải tốt hơn sao?" Lưu Chí Siêu cũng cảm thấy Âu Dương Húc không phải là lựa chọn thích hợp, dù sao cậu ta còn quá trẻ, kinh nghiệm cũng chưa đủ nhiều.
"Đúng thế, tên nhóc đó cả ngày xụ mặt, vừa cứng nhắc vừa khó chịu. Nếu để cậu ta đến đây, chẳng phải chúng ta ngày nào cũng phải nhìn sắc mặt cậu ta hay sao?" Đối với Âu Dương Húc, Vương Quân có chút không muốn dây vào.
"Ha ha ha!" Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Vương Quân, Ngô Hạo Thiên cười đầy thâm ý.
"Tôi nói này lão đại, anh không phải có khuynh hướng tự ngược chứ? Cấp trên cũng đâu quy định nhất định phải điều Âu Dương Húc về đây. Chúng ta tìm cậu ta làm gì?" Nghi ngờ nhìn lão đại của mình, Vương Quân cảm thấy lão đại đang cố tình làm khó bản thân.
"Hừ, nơi này của tôi không phải bệnh viện quân khu. Đây là tổng bộ của đại đội đặc nhiệm cánh quân số 18. Đến địa bàn của chúng ta rồi thì không phải chúng ta phải nhìn sắc mặt người khác, mà là người khác phải nhìn sắc mặt của chúng ta!"
Nghe được lời này, Lưu Chí Siêu chép miệng. Lão đại thật là bụng dạ khó lường, đây là muốn ghim thù rồi từ từ tính sổ đây mà?
Haizz, đáng thương cho tên nhóc quân y Âu Dương Húc, lần này e rằng cậu ta phải chịu thiệt rồi.
"Có lý, có lý. Tên nhóc Âu Dương Húc đáng ghét, chúng ta ở bệnh viện quân khu 7 ngày, không ít lần phải chịu đựng bộ mặt khó chịu của cậu ta. Lần này có cớ đưa cậu ta về đây rồi thì phải cho cậu ta biết tay một chút, để cho đại thiếu gia cũng nếm trải cảm giác 'kêu trời không thấu' là gì!"
Nghĩ đến cảnh Âu Dương Húc bị lão đại của mình chỉnh cho tơi tả trong những ngày sắp tới, Vương Quân nghĩ thế nào cũng thấy hả dạ, trong lòng cảm thấy thật sảng khoái!
Hừ, Âu Dương Húc, đến địa bàn của chúng tôi rồi, xem cậu còn hống hách được đến đâu?
Nghe Vương Quân nói, Lưu Chí Siêu thầm thắp nến cầu nguyện cho Âu Dương Húc trong lòng. Âu Dương quân y à, xem ra cậu chỉ có thể tự mình cầu nhiều phúc, ai bảo cậu lại đắc tội lão đại hay ghim thù của chúng tôi làm gì?
"Ha hả, thất thần làm gì, còn không mau đi!" Ngô Hạo Thiên thúc giục.
"Được! Tôi đi ngay đây!" Vương Quân vui vẻ hớn hở cầm điều lệnh chạy đi.
Nhìn thấy khóe miệng đội trưởng của mình mỉm cười đắc ý, Lưu Chí Siêu sờ sờ mũi. Haizz, đắc tội ai cũng không thể đắc tội đội trưởng, quá là ghim thù!
Ngô Hạo Thiên nhìn bóng dáng Vương Quân mà trong lòng không khỏi vui vẻ.
Nhóc con, ta lớn ngần này còn chưa từng chịu thiệt bao giờ, lại còn bị cậu giáo huấn như thế. Chưa kể cậu còn để ta nằm trên giường bệnh cứng ngắc ở bệnh viện quân khu suốt 7 ngày, nằm đến mức ta muốn thành cương thi luôn rồi. Nếu không đưa cậu đến đại đội đặc nhiệm cho cậu nếm mùi khổ sở vài ba ngày, ta chắc sẽ làm cậu thất vọng lắm đấy chứ?
Nhớ tới gương mặt của tên nhóc đó, Ngô Hạo Thiên không khỏi sờ sờ cằm. Phải nói là tên nhóc đó lớn lên thật sự không tệ, đặc biệt là lúc tức giận, môi dẩu lên, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.
Âu Dương Húc đang ăn cơm trong nhà ăn, hồn nhiên không hay biết tai họa sắp ập đến. Đến khi Vương Quân cầm điều lệnh tìm thấy cậu, cậu mới nhận ra mình sắp phải chuyển đi rồi.
"Cái gì? Đến đại đội đặc nhiệm làm quân y tùy tùng ư? Âu Dương hẳn là không thích hợp lắm đâu? Chúng tôi cũng chỉ là quân y thực tập mà thôi!" Trần Đông vội vàng nói đỡ cho bạn tốt.
Đại đội đặc nhiệm, đó chính là quân đội địa ngục, vừa khổ vừa mệt lại vô cùng nguy hiểm. Ai mà muốn đến cái nơi đó chứ?
"Không phải, lão đại của chúng tôi cảm thấy Âu Dương quân y y thuật rất tốt, là người thích hợp nhất được chọn!" Vương Quân nói một cách đương nhiên.
Ha hả, tên nhóc cậu đi cũng phải đi, không muốn đi cũng phải đi, mấy chuyện này đâu phải do cậu quyết định!
"Được, chiều nay tôi sẽ xin nghỉ ở đây rồi ngày mai sẽ đến chỗ các anh báo danh." Âu Dương Húc không từ chối, trực tiếp nhận lấy điều lệnh.
"Được, vậy tôi về trước đây, Âu Dương quân y." Ha hả, ngày mai xem lão đại của tôi sẽ chỉnh cậu thế nào!
"Âu Dương!" Nhìn Vương Quân rời đi, Trần Đông lo lắng nhìn bạn tốt của mình.
"Không có gì, tôi cảm thấy đại đội đặc nhiệm khá tốt!" Còn ba tháng lẻ 5 ngày nữa là tận thế. Nếu ba tháng còn lại có thể ở đại đội đặc nhiệm, cậu ấy cũng có thể học được một ít kỹ năng chiến đấu, bắn súng. Âu Dương Húc cảm thấy không còn gì tốt hơn.
Trước đó, Âu Dương Húc còn suy tính xem có nên đăng ký học một vài lớp bắn súng, quyền anh, xạ kích linh tinh để rèn luyện thân thể này không. Xem ra bây giờ không cần nữa, trực tiếp đến đại đội đặc nhiệm thì tốt rồi, có thể tiết kiệm được không ít tiền.
"Này......" Nhìn vẻ mặt thoải mái của bạn tốt, Trần Đông há miệng thở dốc, sau đó cũng không nói thêm gì.