Chương 26: Một trận đòn nhớ đời

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 26: Một trận đòn nhớ đời

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Âu Dương Húc bị Ngô Hạo Thiên lôi đến phòng huấn luyện, ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết, nằm vật ra đệm mà rên rỉ không đứng dậy nổi.
"Này, tôi muốn anh dạy tôi chiến đấu chứ không phải đánh tôi!" Âu Dương Húc bất mãn trừng mắt nhìn người đàn ông đang ngồi xổm bên cạnh.
"Tôi dùng hành động thực tế để dạy cậu không phải tốt hơn sao?" Ngô Hạo Thiên thản nhiên nói.
"Nhưng, nhưng mà anh ra tay hơi nặng rồi đó, đau muốn chết!" Âu Dương Húc nhíu mày, xoa xoa chỗ mặt bị đánh đau mà nói.
"Ai bảo cái giá của đại thiếu gia lớn đến thế, hở tí là lấy tiền ra đập người? Cậu nghĩ đây là đâu? Đây là quân đội, là quân đội quốc gia, mấy đồng tiền bẩn thỉu trong tay cậu không có tác dụng ở đây đâu!" Ngô Hạo Thiên khó chịu giáo huấn cậu.
Có tiền thì sao chứ, có tiền là dám chạy vào quân đội mà dùng tiền để sai khiến người à, cũng không thèm nhìn xem đây là chỗ nào?
"Anh có ý gì hả?" Âu Dương Húc ngồi dậy, khó chịu nhìn anh.
"Có ý gì? Lời này đúng ra tôi phải hỏi cậu mới phải chứ?" Ngô Hạo Thiên híp mắt nhìn cậu hỏi lại.
"Hỏi tôi? Hỏi tôi cái gì? Chẳng lẽ tôi muốn học chiến đấu là phạm pháp sao? Nếu vậy thì gọi người đến bắt tôi đi!" Âu Dương Húc hung hăng trừng mắt.
"Học chiến đấu không phạm pháp. Nhưng ở chỗ này không nhận tiền phí bất hợp pháp!" Người đàn ông nhấn mạnh một cách trịnh trọng.
"Cái gì gọi là tiền phí bất hợp pháp? Bộ đội đặc chủng ở đây mỗi ngày đều phải huấn luyện từ sáng sớm cho tới tối, bọn họ rất mệt mỏi. Chẳng lẽ tôi lại để người ta dạy tôi miễn phí sao? Anh thật sự cho rằng sẽ có người chí công vô tư không cần tiền mà dạy tôi sao?"
Nhìn tên nhóc nói có lý có tình, Ngô Hạo Thiên híp mắt.
"Làm gì có chuyện không có, không phải chỉ huấn luyện hai tiếng thôi sao? Tôi sẽ dạy miễn phí cho cậu!"
Nghe vậy, mắt Âu Dương Húc sáng lên. "Được thôi, một lời đã định. Buổi tối mỗi ngày hai tiếng miễn phí. Anh đúng là người tốt đó Ngô Hạo Thiên, như vậy tôi có thể tiết kiệm không ít tiền tiêu vặt rồi?"
Nhìn người trước mặt mình như được hồi sinh, tung tăng hoạt bát, Ngô Hạo Thiên không nói nên lời. Anh ta sao lại cảm thấy mình hình như bị gài bẫy thì phải?
"Đến đây đi, bây giờ dạy luôn đi." Âu Dương Húc kéo tay người đàn ông.
"Nhìn đây, chiêu thức phải linh hoạt, ra đòn phải tàn nhẫn, chuẩn xác và nhanh gọn." Ngô Hạo Thiên đi đến trước cọc gỗ, làm mẫu vài chiêu.
"Được thôi, tôi thử xem!" Âu Dương Húc đấm vài quyền vào cọc gỗ.
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã mở khóa kỹ năng sinh tồn thứ hai – Chiến đấu. Tặng 500 tích phân."
Oa, 1600 tích phân, có thể mua nhà rồi. "Yeah!" Reo lên một tiếng, Âu Dương Húc vô cùng hưng phấn.
Ngô Hạo Thiên vẻ mặt kinh ngạc nhìn Âu Dương Húc vừa vui mừng vừa la hét. Chuyện gì vậy? Uống nhầm thuốc à?
"A ha, thầy Ngô anh thật là tốt." Âu Dương Húc chớp mắt mấy cái nhìn người đàn ông bên cạnh, rồi tiếp tục đánh cọc gỗ.
"..." Ngô Hạo Thiên cạn lời nhìn thằng nhóc. Quả nhiên tuổi tác chênh lệch quá lớn sẽ có sự khác biệt, anh ta hơi không theo kịp suy nghĩ của tên nhóc này!
Ở trong ký túc xá quân đội được năm ngày, đến ngày nghỉ, Âu Dương Húc gấp gáp không chờ nổi lái xe về nhà. Căn phòng cậu thích đã mua xong, bây giờ cậu phải tận dụng hai ngày nghỉ này để đi mua đồ dùng và nội thất trong nhà.
Giường, sô pha, tủ quần áo, bàn trà, bồn cầu, lavabo, còn có nồi cơm điện, bếp điện từ... Quan trọng nhất là máy phát điện. Vì trong không gian không có điện, về sau khi tận thế đến điện cũng sẽ bị cắt nên Âu Dương Húc mua liền một lúc hai mươi cái máy phát điện. Mười cái máy phát điện năng lượng mặt trời, mười cái máy phát điện bằng sức gió.
Đi dạo một ngày ở khu nội thất gia dụng đến tối, Âu Dương Húc mệt như chó mà về đến nhà.
"Tiểu Húc, con sao vậy, đánh nhau với người ta à?" Tần Phương thấy con trai mặt mũi bầm dập, người thì mệt mỏi liền chạy tới.
"Mẹ, con không sao đâu, ở trong quân đội cùng bọn họ chiến đấu không cẩn thận bị thương thôi mà."
Tên Ngô Hạo Thiên đáng chết, đã nói với anh ta hàng trăm lần là không được đánh vào mặt vậy mà anh ta vẫn không nghe, thật đáng ghét!
"Ôi, con là quân y đi học chiến đấu để làm gì chứ!" Tần Phương hờn dỗi trách móc con trai mình.
"Ha ha ha, học cái này cũng đâu có gì không tốt, còn có thể tự bảo vệ mình không phải sao?"
"Cái thằng này!" Tần Phương sờ một mảng xanh tím trên mặt con trai mà đau lòng.
"Mẹ, con đã lớn rồi, không sao cả." Âu Dương Húc ôm vai mẹ mình, làm ra vẻ không sao.
Ăn cơm tối cùng mẹ xong, A Vĩ đem một túi tài liệu giao cho Âu Dương Húc.
"Thiếu gia, đây là thám tử mang đến cho ngài."
"Được, đã biết!" Âu Dương Húc nhận lấy túi tài liệu.
"Tiểu Húc, đây là cái gì?" Tần Phương nghi hoặc nhìn túi tài liệu trong tay Âu Dương Húc.
"Đi, chúng ta vào phòng xem!" Âu Dương Húc cùng mẹ cậu lên tầng hai.
Vào phòng mẹ cậu, hai mẹ con cùng nhau ngồi trên sô pha, Âu Dương Húc mở túi tài liệu, lấy đồ vật bên trong ra.
"Này, đây là bác hai của con?" Tần Phương nhìn tấm hình trong tay liền nhận ra ngay người trong ảnh, đúng là em trai của chồng bà – Âu Dương Hải Đức, là giám đốc nghiệp vụ trong công ty bà.
"Đúng vậy, bác hai của con vẫn luôn là đại kim chủ của Trịnh Hâm. Xem ra ông ta đối với người cháu trai này thật sự rất ưu ái nha, còn tìm giúp con hai người bạn "tốt" để chơi cùng!" Âu Dương Húc đưa danh sách tài khoản cá nhân của Trịnh Hâm cho mẹ cậu.
Nhìn thấy trong ba năm này, Trịnh Hâm không chỉ một lần được Âu Dương Hải Đức chuyển khoản cho, Tần Phương ngay lập tức hiểu rõ mọi chuyện.
Ngày trước lúc Tiểu Húc ở cao trung cũng không phải là không có tiền đồ đến thế, cũng rất thân thiết với bà. Chỉ là sau khi vào đại học, quen biết với hai tên Trịnh Hâm và Đổng Kiêu rồi thì Tiểu Húc liền bị hư hỏng, cả ngày chỉ biết ra ngoài ăn chơi trác táng, không chịu học hành đàng hoàng, hết đua xe với người ta thì lại đi tán gái, đi quán bar, không một ngày nào làm bà bớt lo lắng. Thì ra tất cả là do em chồng của bà, là Âu Dương Hải Đức cố ý tìm người để dạy hư Tiểu Húc! Cũng là do Âu Dương Hải Đức cố ý xúi giục, châm ngòi ly gián mẹ con bà!
"Đáng giận, ta đối xử với hắn vẫn luôn không tệ, không thể ngờ hắn lại dám tính kế con trai ta!"
Nếu không phải do đó là em trai của chồng bà, là bác hai của Tiểu Húc, Tần Phương sao có thể sắp xếp Âu Dương Hải Đức, kẻ không ra gì, ở công ty đảm nhiệm chức vụ quan trọng chứ? Không thể tưởng tượng được, cái tên Âu Dương Hải Đức này lại đáng ghét đến vậy, ở sau lưng hãm hại mẹ con bà.
"Hừ, cho dù mẹ tốt với ông ta cũng sẽ không giao công ty cho ông ta. Mà con lại khác, nếu con vẫn luôn là một kẻ không ra gì, là một bại gia tử chỉ biết ăn no chờ chết, như vậy ông ta có thể lợi dụng sơ hở khiến mẹ con chúng ta trở mặt thành thù. Nếu sau này mẹ giao công ty cho một bại gia tử như con thì ông ta sẽ dễ dàng có được thực quyền, cướp công ty từ tay con!" Âu Dương Húc mỉm cười nghiêm túc giải thích.
"Hừ, muốn công ty của ta, không dễ dàng như vậy!" Nói đến đây, đáy mắt Tần Phương hiện lên một tia u ám, nếu Âu Dương Hải Đức dám đối xử với Tiểu Húc của bà như vậy thì cũng đừng trách bà tàn nhẫn.
"Tiểu Húc, con yên tâm đi làm đi, chuyện này đừng nhúng tay vào. Cứ để mẹ xử lý!"
"Dạ, mẹ đừng vất vả quá." Âu Dương Húc đứng dậy, hôn lên má mẹ mình rồi đi ra.
Dù sao mẹ đã ở thương trường hô mưa gọi gió, oai phong một cõi nhiều năm, để bà đối phó với loại bao cỏ Âu Dương Hải Đức này, Âu Dương Húc vẫn thật yên tâm.