Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 25: Buổi huấn luyện đầu tiên
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến tối, Âu Dương Húc liền dọn tới ký túc xá của đội đặc nhiệm.
Sáng sớm hôm sau, Âu Dương Húc mặc bộ đồ thể thao cùng giày chuyên dụng, đúng 5 giờ đã có mặt trong sân huấn luyện.
Nhìn Âu Dương Húc mới sáng sớm đã chạy bộ theo sau các đội viên đặc nhiệm, cho dù không theo kịp nhưng vẫn kiên trì không bỏ cuộc, Vương Quân bất giác nhăn mặt.
"Lão đại, anh nói tên nhóc này đầu óc có vấn đề à? Sao lại tự mình tìm khổ thế chứ?"
"Kệ cậu ta, là cậu ta muốn chạy, chúng ta không hề ép buộc cậu ta!"
Thực ra Ngô Hạo Thiên chỉ muốn Âu Dương Húc dậy sớm cùng với đội viên của anh, sau đó cùng nhau phơi nắng mấy ngày, để cậu bớt tính công tử bột đi, chứ cũng không phải muốn làm khó một quân y như cậu bằng cách bắt đi huấn luyện. Nhưng anh không ngờ tên nhóc này lại thích vận động đến vậy, không nói năng gì đã chạy theo. Điều này khiến anh ta khá bất ngờ!
"Không chạy nổi nữa rồi, không chạy nổi nữa rồi." Ngày hôm qua chạy hai vòng, hôm nay chạy được ba vòng, Âu Dương Húc đã đến cực hạn. Âu Dương Húc nắm lấy cánh tay của Ngô Hạo Thiên, mệt đến mức đứng không vững, thở dốc hổn hển.
Ngô Hạo Thiên nghiêng đầu nhìn Âu Dương Húc thở hổn hển, mặt đỏ bừng, anh ta thấy cạn lời. Chuyện này không thể trách anh ta được, anh ta có bắt cậu ta huấn luyện đâu, anh ta không hề ép buộc, là cậu ta tự nguyện thôi!
"Này, đại đội trưởng, bọn họ phải chạy bao nhiêu vòng vậy?" Thở hổn hển một lúc lâu, Âu Dương Húc mới đứng thẳng người được, hỏi người đàn ông bên cạnh.
"Hai mươi vòng!" Nhìn giọt mồ hôi trong suốt chảy dài trên vầng trán nhẵn nhụi của Âu Dương Húc, Ngô Hạo Thiên đứng trước mặt cậu, theo bản năng đưa tay lau mồ hôi cho cậu.
Đến khi lau xong rồi, Ngô Hạo Thiên mới ý thức được hành động của mình bất ngờ đến mức nào.
"À, không có gì đâu! Nghỉ một lát là ổn thôi!" Âu Dương Húc bị Ngô Hạo Thiên làm cho sững sờ một lát, ngay sau đó cậu đưa tay lau thêm lần nữa, cười nói.
Ngô Hạo Thiên nhìn chàng quân y cười tươi rói như ánh mặt trời, tim khẽ rung động. Kỳ thật khi cậu cười rộ lên, so với lúc cậu tức giận thì càng đáng yêu và cuốn hút hơn!
"Chạy xong sau đó là gì nữa?" Âu Dương Húc nhìn Ngô Hạo Thiên nghiêm túc hỏi.
"Huấn luyện thể năng và đấu vật!" Ngô Hạo Thiên thật thà trả lời.
"Không tệ chút nào!" Nghe thấy có đấu vật, mắt Âu Dương Húc sáng rực. Cái này cần phải học, học xong có thể dùng để đánh tang thi!
Nhìn chàng quân y bỗng nhiên hưng phấn, Ngô Hạo Thiên đứng hình. Chẳng lẽ thật sự giống như Vương Quân nói, tên nhóc này có bệnh tự ngược thật sao?
Huấn luyện thể năng là 300 cái hít đất. Âu Dương Húc cũng theo làm, nhưng cậu chỉ hít đất được 50 cái là đã nằm bẹp trên mặt đất không dậy được.
"Nghỉ một lát đi, lần đầu tiên có thể làm được vậy là đã rất tốt!" Ngô Hạo Thiên khom lưng kéo cậu ta đứng dậy.
Anh ta không muốn làm cậu ta tàn tạ đâu, dù sao đây cũng là địa bàn của anh ta, nếu Âu Dương Húc thật sự xảy ra chuyện gì, bệnh viện Võ Cảnh chắc chắn sẽ tìm anh ta mà tính sổ!
"À, tham gia quân ngũ cũng mệt quá đi." Âu Dương Húc đứng dậy vỗ vỗ bụi bám trên người.
Mặc dù rất mệt, nhưng dù khó khăn hay vất vả đến mấy cũng phải theo họ huấn luyện. Chỉ còn ba tháng, từng giây từng phút đều không thể lãng phí, chỉ có thể trở nên mạnh mẽ hơn, giỏi giang hơn mới có thể sống sót trong mạt thế! Âu Dương Húc thầm cổ vũ bản thân.
Đấu vật chính là đấu tay đôi, nghe rất hay, nhưng đáng tiếc, mười sáu người chia thành tám cặp để đấu luyện. Âu Dương Húc trừ Ngô Hạo Thiên đang đứng bên cạnh chỉ đạo, cậu không tìm được ai để luyện cùng. Thế nên Âu Dương Húc chỉ có thể ngơ ngác đứng nhìn một bên.
Sau khi kết thúc một ngày huấn luyện đầy ắp, Âu Dương Húc cầm chậu rửa mặt và khăn tắm đi rửa mặt sớm, rồi mang đồ về ký túc xá của mình.
"Rầm rầm rầm......"
Nghe tiếng đập cửa bên ngoài, Vương Quân và Lưu Chí Siêu nghi hoặc nhìn Ngô Hạo Thiên. Tự nhủ bây giờ đã hơn 8 giờ tối rồi, ai còn đến ký túc xá tìm lão đại của bọn họ đây?
"Vào đi!" Ngô Hạo Thiên liếc mắt nhìn hai người nói.
Âu Dương Húc đẩy cửa bước vào. "Ơ, cả ba anh đều ở đây à?"
Nhìn thấy ba người đàn ông trong phòng có vẻ như đang bàn chuyện quan trọng gì đó, Âu Dương Húc lập tức nhận ra mình đến không đúng lúc.
"À, Âu Dương quân y, nếu thấy không tiện nói chuyện, vậy chúng tôi về trước đây!" Lưu Chí Siêu kéo tay Vương Quân bên cạnh.
"Không có gì không tiện nói đâu, tôi chỉ muốn hỏi là trong đội đặc nhiệm của các anh có ai rảnh buổi tối có thể dạy tôi đấu vật không." Âu Dương Húc cười hỏi ba người.
"Gì cơ? Cậu muốn học đấu vật á?" Vương Quân trợn mắt nhìn cậu đầy khó tin.
"Đúng vậy, tôi rất thích đấu vật, tôi thấy nó rất thực tế. Các anh hỏi giúp tôi xem có ai tình nguyện dạy tôi không, tôi có thể trả phí huấn luyện. Mỗi tối hai tiếng là được rồi." Âu Dương Húc nhìn ba người nghiêm túc nói.
Đấu vật bao gồm tán thủ (võ chiến đấu tay không tự do) và kỹ thuật công kích đa dạng, là kỹ thuật cận chiến thực dụng nhất. Trong vòng ba tháng nhất định phải học được, dù không thể luyện được cơ thể mình đồng da sắt như các đội viên đặc nhiệm thì ít nhất cũng cần có khả năng tự bảo vệ bản thân.
"Chuyện này......" Nghe xong, Vương Quân cùng Lưu Chí Siêu đồng thời nhìn Ngô Hạo Thiên.
Trả phí huấn luyện ư, đây là ý gì đây, quả nhiên công tử bột có khác, thích dùng tiền đập người!
"Được thôi, buổi tối tôi rảnh, tôi sẽ dạy cậu, tiện thể kiếm thêm chút thu nhập!"
Lưu Chí Siêu cùng Vương Quân nghe thấy Ngô Hạo Thiên nói vậy thì cảm thấy da đầu tê dại. Họ theo Ngô Hạo Thiên không phải ngày một ngày hai nên khi lão đại tức giận, giọng điệu nói chuyện ra sao, họ hoàn toàn có thể nhận ra!
Haizz, Âu Dương quân y, cậu đúng là xui xẻo rồi, lão đại ghét nhất loại công tử bột thích làm oai làm tướng, cái kiểu dùng tiền đập người của cậu, thật sự không phải ý hay chút nào đâu!
"Anh á? Anh dạy tôi ư?" Nghe Ngô Hạo Thiên đồng ý rồi, Âu Dương Húc mừng rỡ không thôi.
"Đúng vậy, tôi dạy cậu, đi, chúng ta đi huấn luyện ngay bây giờ!" Ngô Hạo Thiên vừa nói vừa đứng dậy, túm cổ áo Âu Dương Húc, kéo cậu ta ra khỏi ký túc xá.
"Không, không có chuyện gì chứ?" Lưu Chí Siêu nhìn Vương Quân lo lắng hỏi.
"Còn có thể có chuyện gì nữa, cùng lắm là bị lão đại đánh cho một trận thôi!" Vương Quân nhún vai cười, vẻ mặt hả hê khi người gặp họa.
Âu Dương Húc đáng đời lắm, có tiền thì hay lắm sao, có tiền thì ghê gớm lắm à? Còn muốn chạy đến đội đặc nhiệm của bọn tôi dùng tiền đập người, cậu cũng không nhìn xem đây là nơi nào!