Chương 29: Sở Hàn xuất hiện

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 29: Sở Hàn xuất hiện

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi chén sạch thức ăn trên bàn và một mình uống hết chai rượu vang đỏ, Ngô Hạo Thiên tao nhã dùng khăn ăn lau miệng. "Cảm ơn cậu đã nhiệt tình mời, bữa tối này tôi rất hài lòng."
Nghe vậy, Âu Dương Húc nhướng mày. Hài lòng, hài lòng cái khỉ gió! Ăn chết anh luôn đi cái tên hỗn đản này!
"Phục vụ, tính tiền!" Mặc dù trong lòng đang rỉ máu, Âu Dương Húc vẫn vẫy tay gọi phục vụ.
"Thưa hai vị tiên sinh, hóa đơn của quý khách đã được vị khách ở bàn số 3 thanh toán rồi ạ." Người phục vụ đi tới, cúi gập người chín mươi độ cung kính trả lời.
"Ồ!" Âu Dương Húc gật đầu, nhìn về phía bàn số 3. Anh thấy ở đó có một nam một nữ đang ngồi, nhưng nhìn đi nhìn lại cũng không phải người mà nguyên chủ từng quen biết.
"Bạn của anh à?" Âu Dương Húc hỏi người đàn ông đối diện.
"Ừ, bạn học cùng trường quân đội!" Ngô Hạo Thiên gật đầu, ra vẻ mình quen biết hai người đó.
"Anh Hạo Thiên, đã lâu không gặp!" Thấy Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc đều nhìn về phía mình, người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu đứng dậy, đi tới bàn của Âu Dương Húc.
"Sở Hàn, cậu đến Hải Thành từ lúc nào vậy, sao không báo với tôi một tiếng?" Ngô Hạo Thiên chủ động bắt chuyện với đối phương.
Sở Hàn? Hắn ta là Sở Hàn, nam chính Sở Hàn sao?
Đúng rồi, bây giờ chỉ còn ba tháng nữa là đến tận thế. Chẳng phải vào thời điểm này, Sở Hàn sẽ đến Hải Thành thăm ông ngoại đang bệnh, rồi sau đó tình cờ gặp nữ chính Hoàng Y Y ở bệnh viện trung tâm thành phố sao?
Ha ha ha, hiện tại Hoàng Y Y cũng không còn là thực tập sinh ở bệnh viện trung tâm thành phố nữa. Nói như vậy, nếu muốn tình cờ gặp gỡ vị nam chính này cũng không dễ dàng lắm đâu nhỉ?
Tuy nhiên, để đề phòng vạn nhất, vẫn cứ nên thuê thám tử theo dõi Hoàng Y Y xem ả ta cùng với Sở Hàn có thể lại tương ngộ yêu nhau hay không!
"À, ông ngoại tôi bị bệnh, tôi đến đây thăm ông ấy." Sở Hàn mỉm cười nói thật.
"Trần lão bị bệnh ư?" Ngô Hạo Thiên nghe nói ông ngoại Sở Hàn bị bệnh thì nhíu mày, đáy mắt hiện lên vài phần lo lắng.
"Cũng không biết mắc bệnh gì, chỉ nói là nhớ tôi, bắt tôi phải về một chuyến." Sở Hàn thong thả đáp lại.
"Ừ!" Ngô Hạo Thiên khẽ gật đầu, an tâm hơn.
"Bạn của anh ư?" Sở Hàn nhàn nhạt lướt mắt qua Âu Dương Húc, nhẹ giọng hỏi.
Ánh mắt của nam chính tuy lướt qua rất nhanh, nhưng Âu Dương Húc vẫn cảm nhận được sự khinh thường từ đáy mắt đối phương. Cái kiểu ánh mắt nhìn như nhìn một đống rác rưởi này thật sự khiến Âu Dương Húc vô cùng khó chịu.
"Ừ!" Ngô Hạo Thiên nói rồi đứng dậy, nhìn thoáng qua Âu Dương Húc. "Chúng ta đi thôi!"
"Được!" Âu Dương Húc gật đầu, cũng đứng dậy theo.
"Sở Hàn, cảm ơn cậu đã mời. Chúng tôi đi trước." Nhìn Sở Hàn một cái nữa, Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc lần lượt bước đi, rời khỏi phòng.
Sở Nguyệt nhìn em trai mình quay về chỗ ngồi, liền chép chép miệng. "Em trai, em trả tiền cho cái tên biến thái kia làm gì?"
Sở Hàn nghe vậy thì cười. "Chị, Ngô Hạo Thiên tuy rằng là người đồng tính luyến ái, nhưng dù sao cũng là người của Ngô gia. Ngô gia chính là thế gia quân sự ở kinh thành!"
Ngô gia là một thế gia quân sự, đời đời đều có người phục vụ trong quân đội. Ông nội, cha và các chú của Ngô Hạo Thiên đều đang đảm nhiệm những chức vụ quan trọng trong quân đội. Có thể nói, trong tay Ngô gia nắm giữ hơn một nửa binh lực của Vinh Quốc.
Mà so với thế gia quân sự hùng mạnh đó, Sở gia lại có vẻ yếu thế hơn nhiều. Sở gia vốn là thương nhân, đời đời đều làm kinh doanh. Tuy rằng có tiền nhưng lại không có thế lực lớn bằng Ngô gia. Mãi đến khi cha của Sở Hàn cưới con gái của Trần gia – một thế gia quân sự – thì lúc này Sở gia mới có được một vị trí nhỏ trong chính trường.
Tuy đàn ông Trần gia đều cầm binh ra trận, nhưng nền tảng của Trần gia vẫn không bằng Ngô gia. Sở Hàn tuy rằng dưới sự giúp đỡ của ông ngoại và cậu mình có được một chức vị, nhưng đó cũng chỉ là một chức vị không quan trọng, không có thực quyền!
"Ngô gia đúng là lợi hại, nhưng cho dù Ngô gia có hùng mạnh đến cỡ nào thì cũng chẳng có chút liên quan nào đến Ngô Hạo Thiên. Chẳng lẽ em đã quên sáu năm trước, vì chuyện Ngô Hạo Thiên thích đàn ông mà hắn ta đã trốn nhà đi, cắt đứt quan hệ với Ngô gia sao?" Sở Nguyệt lên tiếng nhắc nhở.
"Ha ha ha, Ngô Hạo Thiên chính là cháu đích tôn của Ngô gia, làm sao có thể dễ dàng cắt đứt quan hệ với Ngô gia được? Hơn nữa, một bữa cơm cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Dù sao đi nữa, Ngô Hạo Thiên cũng là đội trưởng của đại đội đặc nhiệm, nếu có thể mượn sức hắn thì chẳng phải chúng ta cũng có lợi rất lớn sao?"
"Ha ha ha, bàn tính nhỏ của em chuẩn thật đó, không làm kinh doanh thì thật đáng tiếc!" Nhìn em trai mình, Sở Nguyệt cười khích lệ.
"Không phải còn có chị sao? Chúng ta một người kinh doanh, một người trong quân đội, chẳng phải rất tốt sao?" Sở Hàn nghiêng đầu nhìn chị mình cười nói.
"Tốt, dĩ nhiên là tốt rồi. Chờ em trai chị sau này trở thành tướng quân, như vậy thì việc làm ăn của Sở gia sẽ càng có thể phát triển lớn mạnh hơn nữa!"
Sở Hàn nghe lời này, khóe miệng khẽ cong lên. Một ngày nào đó, hắn sẽ làm cho Sở gia cũng giống như Ngô gia, hùng bá một phương!
"Em trai, tên nhóc đi cùng Ngô Hạo Thiên ăn cơm là ai? Em có quen biết không?" Sở Nguyệt nhìn chằm chằm Sở Hàn, nghiêm túc hỏi.
"Chưa từng thấy qua, chắc là tình nhân nhỏ của Ngô Hạo Thiên thôi?"
Có thể hẹn hò ở một nơi như thế này, Sở Hàn theo lý lẽ tự nhiên sẽ cho rằng Âu Dương Húc là tình nhân của Ngô Hạo Thiên rồi!
"Không biết tại sao, cậu ta cho chị một cảm giác thật không tốt, rất không tốt. Lúc cậu ta đi ngang qua chị, tim chị cảm thấy rất khó chịu!" Sở Nguyệt nói đến đây thì đôi mày liễu xinh đẹp nhíu lại.
"Chị, chị có phải cảm nhận được điều gì không?"
Sở Nguyệt từ nhỏ đến lớn có một loại năng lực đặc biệt, có thể cảm nhận được một số sự việc nguy hiểm sắp xảy ra.
"Chị cũng không biết, nhưng cậu ta cho chị cảm giác không tốt. Chị nghĩ người này có khả năng sẽ gây bất lợi cho Sở gia chúng ta!" Nói đến đây, hai hàng lông mày của Sở Nguyệt nhíu chặt.
"Chị đừng lo, em sẽ lập tức tìm người điều tra cậu ta!" Sở Hàn nghe chị mình nói vậy, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.
"Ừ!" Sở Nguyệt gật đầu tỏ vẻ tán đồng.