Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 30: Cùng nhau tán gẫu
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến xe, Âu Dương Húc ngồi vào ghế lái, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn chưa khởi động xe.
"Cậu bị sao vậy? Người không khỏe à?" Ngô Hạo Thiên thấy sắc mặt Âu Dương Húc khó coi đến cực điểm liền nhẹ giọng hỏi.
"Không, không có việc gì!" Âu Dương Húc nhìn Ngô Hạo Thiên lắc đầu nói.
Cậu nhìn thấy Sở Hàn, thấy rõ Sở Hàn, nam chính mà sau này sẽ giết chết cậu. Nỗi sợ hãi này xuất phát từ bản năng, như thể đã khắc sâu vào linh hồn, người ngoài khó mà hiểu được.
"Nếu cậu không khỏe, hay chúng ta lái xe về thôi?" Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Âu Dương Húc đã sớm lấm tấm mồ hôi lạnh, Ngô Hạo Thiên cực kỳ lo lắng.
"Ngô Hạo Thiên, anh tâm sự với tôi một chút đi. Nói chuyện một lát tôi sẽ không sao nữa!" Âu Dương Húc ngả người ra sau dựa vào ghế.
"Được, vậy cậu nghỉ ngơi một chút đi!" Ngô Hạo Thiên đưa khăn tay cho cậu và nói.
"Cảm ơn anh!" Âu Dương Húc lau sạch mồ hôi lạnh trên mặt.
"Âu Dương Húc, cậu có bệnh tim phải không?" Ngô Hạo Thiên sốt ruột nhìn gương mặt tái nhợt không một chút máu của cậu hỏi.
"Không có, chỉ đột nhiên cảm thấy hơi lạnh, có thể trong nhà hàng điều hòa lạnh quá!" Bệnh tim? Dẹp đi, cậu là bị nam chính dọa có được không?
"Vậy cậu mặc cái này vào đi!" Ngô Hạo Thiên vừa nói vừa cởi áo khoác đưa cho cậu.
"Cảm ơn!" Âu Dương Húc cũng không khách sáo, lập tức mặc ngay chiếc áo khoác của anh vào.
"Ngô Hạo Thiên, anh, anh cùng với Sở Hàn, quan hệ của hai người tốt lắm à?" Âu Dương Húc giả vờ thờ ơ hỏi.
"Chưa nói tới tốt hay không thì cũng là bạn cùng trường, lúc ở trường quân đội tôi lớn hơn hắn 2 ban, ở trường quân đội gặp qua hắn vài lần. Sau đó lại ở nhà ông ngoại hắn gặp được vài lần nữa." Ngô Hạo Thiên nhún vai, thật thà đáp.
"Ông ngoại hắn?" Âu Dương Húc nhìn chằm chằm Ngô Hạo Thiên. Chẳng lẽ là Trần gia trong quân đội?
"Đúng vậy, ông ngoại của hắn từng là thủ trưởng cũ của tôi. Tôi thật sự kính nể Trần lão tướng quân!"
Thì ra là vậy. Vậy thì vấn đề cũng không quá lớn, ít ra Ngô Hạo Thiên và Sở Hàn không có mối quan hệ sâu sắc gì.
"Nhưng tôi không thích tên Sở Hàn này, ánh mắt hắn nhìn tôi không thiện cảm chút nào, đầy vẻ khinh bỉ. Lần đầu gặp mặt đã dùng ánh mắt thiếu tôn trọng nhìn người khác. Người như vậy chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì!" Âu Dương Húc cố ý nói ra ấn tượng đầu tiên của mình đối với Sở Hàn, muốn nhìn xem phản ứng của Ngô Hạo Thiên.
Quả nhiên, nghe vậy, Ngô Hạo Thiên khẽ nheo mắt. "Xin lỗi, có thể là do tôi mà hắn mới nhìn cậu như vậy!"
Sáu năm trước, chuyện anh là người đồng tính đã gây ồn ào xôn xao đến mức tất cả các đại thế gia trong quân bộ đều biết. Sở Hàn có lẽ nghĩ Âu Dương Húc là người yêu của anh? Nên mới tỏ thái độ khinh thường như vậy.
"Bởi vì anh? Nói vậy, tên kia rất chán ghét anh à?" Âu Dương Húc hai mắt tỏa sáng. Xem ra chiêu 'thả con tép bắt con tôm' này thật sự hữu dụng.
"Ha ha ha, tôi nghĩ, tất cả ba đại gia tộc trong quân bộ chắc không có ai không chán ghét, ghê tởm tôi đâu nhỉ?" Ngô Hạo Thiên nhắc đến việc này chỉ có thể nhún vai. Không sao cả, dù sao sự tồn tại của anh cũng không liên quan gì đến những người đó, anh sống vì bản thân anh thôi, không phải sao?
"Anh phạm phải tội ác tày trời, trời đất không dung sao?" Âu Dương Húc nhìn nam nhân rõ ràng rất buồn nhưng lại phải giả bộ tươi cười, cậu cảm thấy trong lòng có chút chua xót.
Đúng vậy, đồng tính luyến ái chính là bi ai như vậy. Bởi vì những người xung quanh sẽ mãi mãi coi cậu là quái vật, không cùng giống loài với họ. Những lời lẽ như ghê tởm, biến thái, không biết xấu hổ, chỉ cần là từ ngữ nhục mạ nào mà bọn họ có thể nghĩ ra, thì bọn họ đều không hề ngần ngại ném những từ ngữ đó vào mặt cậu.
Có lẽ cũng bởi vì hiện thực tàn khốc như vậy nên đời trước Âu Dương Húc sống đến hai mươi tám tuổi mà không dám yêu đương. Mối tình đầu của cậu cũng đã bị chính cậu bóp chết ngay sau khi thấy học trưởng hẹn hò với học tỷ, lá thư tình chưa kịp gửi cũng bị cậu xé nát không thương tiếc, ném vào bồn cầu.
"Ha ha ha, trong mắt của bọn họ, tôi chính là ác ma!"
"Ác ma? Là anh à?" Âu Dương Húc vừa nói vừa không chút khách khí vươn tay véo lấy lỗ tai Ngô Hạo Thiên.
"A a......" Bị véo đến nhăn nhó, Ngô Hạo Thiên gạt tay cậu ra. "Cậu làm gì?"
"Lỗ tai ác ma là lỗ tai dài mà, tôi giúp anh kéo giãn ra một chút!"
Nhìn bộ dạng ra vẻ nghiêm túc của Âu Dương Húc, Ngô Hạo Thiên bật cười.
"Này, hay là tôi ra vỉa hè mua cho anh cái khuyên tai vừa dài vừa nhọn để anh đeo nhé?" Âu Dương Húc cười đề nghị.
"Thôi, cậu tha cho tôi đi!" Ngô Hạo Thiên lắc đầu, cười bất lực nói. "Đó là đồ phụ nữ đeo, anh mới không cần đâu!"
"Vậy người phụ nữ kia là ai? Là bạn gái Sở Hàn sao?" Âu Dương Húc hỏi.
"Không, là tỷ của Sở Hàn – Sở Nguyệt!"
Nghe như vậy, Âu Dương Húc hơi sửng sốt. Khó trách lúc cậu đi ngang qua người phụ nữ đó lại cảm thấy một luồng khí tức nguy hiểm. Thì ra là Sở Nguyệt, là Sở Nguyệt có năng lực dự cảm.
Cô Sở Nguyệt này thật sự không hề đơn giản. Trước khi mạt thế xảy ra, cô ta đã có năng lực dự cảm nguy hiểm cực mạnh. Cũng chính vì năng lực này mà Sở gia đã kịp thời dự trữ được hàng chục kho hàng vật tư trước mạt thế.
Sau đó mạt thế đến, Sở Nguyệt lại thức tỉnh dị năng tiên tri và dị năng ngôn linh. Có thể nói, Sở Hàn có thể trở thành bá chủ mạt thế, không thể không kể đến công lao của Sở Nguyệt!