Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 32: Kẻ bám víu dai dẳng
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn bóng Ngô Hạo Thiên khuất dần cuối hành lang, Sở Nguyệt bĩu môi khó chịu. "Ông ngoại cũng thật là, sao có thể nói chuyện vui vẻ với tên đồng tính luyến ái như vậy!"
Sở Hàn nghe vậy cười. "Ngô Hạo Thiên trước đây là lính dưới trướng của ông ngoại."
Ông ngoại trước giờ luôn quý mến binh sĩ dưới quyền của mình, chưa kể Ngô Hạo Thiên lại tài giỏi như vậy, việc được ông ngoại coi trọng cũng là chuyện dễ hiểu.
"Em trai, em cho chị xem tư liệu của Âu Dương Húc, chị thấy hình như cũng không có gì đặc biệt cả!"
Trong tài liệu tra được, tên nhóc Âu Dương Húc kia chính là một kẻ phú nhị đại ham chơi trác táng, dựa vào tiền bẩn của mẹ mình mà ở bên ngoài làm xằng làm bậy, tai tiếng đồn xa trong đại học y, có thể vào bệnh viện Võ Cảnh cũng là nhờ mẹ cậu ta vung tiền nhờ vả. Loại người này hư hỏng không thể cứu vãn!
"Có phải em điều tra chưa kỹ hay không? Nếu không thì để em cho người đi điều tra cẩn thận lại?" Sở Hàn cực kỳ tin tưởng vào dị năng đặc biệt của tỷ mình.
"Thôi, đừng tra người này nữa, chúng ta vẫn nên nhanh chóng về Cảnh Thành được không? Cái cảm giác đó của chị càng ngày càng mạnh. Chị muốn nhanh chóng về nhà, trở lại bên cha mẹ, giúp mọi người chuẩn bị trước mọi thứ đã."
Vài ngày gần đây, Sở Nguyệt luôn thấy ác mộng, mơ thấy trên đường nơi nơi đều là cảnh người ăn thịt người. Mơ thấy có người sắc mặt xanh trắng như quỷ, hai mắt đỏ như máu. Tóm lại, trong mộng mọi thứ đều rất hỗn loạn, việc này làm cho nàng rất bất an, cũng rất sợ hãi, nàng cần phải về nhà ngay lập tức, kể cho cha mẹ nàng nghe ác mộng này.
"Được, em đã biết!" Sở Hàn gật đầu tỏ vẻ hiểu được.
Cũng giống như mấy ngày nay hắn luôn cảm thấy trong lòng trống vắng, trực giác mách bảo hắn rằng nếu cứ thế rời Hải Thành, hắn chắc chắn sẽ bỏ lỡ điều gì đó. Nhưng dự cảm của tỷ thường rất chuẩn, ba ngày nay tỷ đều nằm mơ cùng một giấc mộng, hơn nữa cảnh thế giới người ăn thịt người trong mộng cực kỳ khủng bố, chỉ sợ sẽ có chuyện lớn gì đó sắp xảy ra. Vào lúc này, hắn cũng gạt bỏ cảm giác trống rỗng trong lòng, chỉ đành nghe lời tỷ mà nhanh chóng về nhà thôi!
=======
Trong nhà hàng sườn nướng Hàn Quốc.
Nhìn một bàn đầy thức ăn, Ngô Hạo Thiên không khỏi nhíu mày.
"Nhóc con, cậu gọi nhiều như vậy có ăn nổi không? Không sợ ăn vỡ bụng ra luôn à?"
Thằng nhóc này thật chẳng tử tế chút nào, dù cho anh rất có tiền đi nữa thì cũng không cần moi tiền anh như vậy chứ?
"Ha ha ha, anh quản được tôi chắc. Anh không phải có tiền lắm sao? Nên tôi liền gọi nhiều một chút!" Âu Dương Húc tự nhiên đáp.
"Tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở cậu. Cậu học y thì cậu cũng biết cơm chiều chỉ có thể ăn no bảy phần thôi." Ngô Hạo Thiên thiện chí nhắc nhở người nào đó.
"Hì hì, cám ơn anh đã nhắc. Ăn không hết thì tôi có thể đóng gói mang về. Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không lãng phí thức ăn." Âu Dương Húc cười nói.
Cậu cũng không phải là nguyên chủ phá gia chi tử, cậu xuất thân là trẻ nghèo khổ nên sẽ không phô trương lãng phí đâu. Huống chi mạt thế sắp đến, lương thực quý giá lắm đó.
"Ha ha ha......" Ngô Hạo Thiên nghe cậu nói vậy thì có chút bó tay. Thằng nhóc này thật đúng là tùy tiện quá!
========
Sau khi ăn xong, Âu Dương Húc đóng gói rất nhiều đồ ăn còn thừa rồi cùng với Ngô Hạo Thiên rời khỏi nhà hàng sườn nướng.
"A Húc......"
Âu Dương Húc nhăn mặt nhìn hai kẻ âm hồn bất tán đứng ở bên cạnh xe của mình, cái thứ gì mà cứ dây dưa mãi không dứt với cậu thế này?
"Thật trùng hợp nha?" Âu Dương Húc nhìn Đổng Kiêu cùng Trịnh Hâm mà nhịn không được thầm mắng tổ tông mười tám đời của hai kẻ đó.
Hai lũ khốn nạn đáng chết nhất định là thấy được xe của cậu đỗ ở đây nên mới cố ý đứng ở đây chờ!
"Đúng vậy trùng hợp quá đi, đi thôi, anh em cùng đi uống một ly!" Đổng Kiêu tiến đến kéo tay, thân thiết nói.
"Không cần đâu, tôi vừa ăn uống xong!" Âu Dương Húc lắc đầu kiên quyết từ chối.
"A Húc, chúng ta đã lâu không tụ tập rồi, không thì chúng ta đi câu lạc bộ đêm chơi được không, tôi mời khách!" Trịnh Hâm hào phóng nói muốn mời khách.
"Tôi còn có việc, không đi được!" Âu Dương Húc vẫn dứt khoát từ chối.
"Aiz, tối rồi còn có việc gì chứ, đi thôi!" Nói xong, Đổng Kiêu tiến lên muốn kéo Âu Dương Húc đi.
Ngô Hạo Thiên bước lên một bước chắn giữa Đổng Kiêu và Âu Dương Húc, không để Đổng Kiêu chạm vào tay cậu.
"Anh......" Nhìn người quân nhân cao lớn, tuấn lãng, mạnh mẽ trong bộ quân phục đột nhiên xuất hiện, Đổng Kiêu sững người một chút. Ban đầu định kêu đối phương cút đi cũng bị khí thế lạnh lẽo thấu xương tỏa ra từ anh đã chặn lại lời định nói, nghẹn ứ trong cổ họng!
Nhìn Âu Dương Húc còn mang theo một người đàn ông cao lớn, uy mãnh bên cạnh, Trịnh Hâm cũng có chút bất ngờ!
Người kia là ai? Chẳng lẽ là bạn bè ở bệnh viện quân khu của Âu Dương Húc?
"Nếu cậu có việc thì cũng không cần đưa tôi đâu!" Ngô Hạo Thiên nghiêng đầu làm lơ hai người kia, nhìn về phía Âu Dương Húc.
"Anh nói gì vậy? Cơm cũng ăn xong rồi, chẳng lẽ tôi có thể bỏ rơi anh ở đây sao?" Âu Dương Húc chính trực nói.
Cái gọi là "cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay" (ăn của người ta thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn). Tổng không thể ăn của người ta mà lại không đưa người ta về đi?
Lại nói hai kẻ như Đổng Kiêu và Trịnh Hâm này nữa, dù cho cậu không có việc gì thì cũng chẳng thèm để ý đến hai người đó!
"Vậy đi thôi!" Ngô Hạo Thiên liếc nhìn Đổng Kiêu và Trịnh Hâm bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi kéo tay Âu Dương Húc quay người rời đi.
Ngây người nhìn xe của Âu Dương Húc vút đi ngay trước mặt mình, Đổng Kiêu cùng Trịnh Hâm mãi một lúc lâu mới hoàn hồn.
"Người đàn ông kia là ai vậy? Thật... lạnh lùng quá!" Đổng Kiêu nghiêng đầu nhìn Trịnh Hâm bên cạnh.
Tuy rằng chỉ là một ánh mắt thôi nhưng ánh mắt của người đàn ông kia giống như hai lưỡi dao sắc bén, lúc dừng lại trên người Đổng Kiêu làm cho gã sợ đến thót tim.
"Chắc là một người lợi hại, có tham gia quân ngũ."
Thật ra mấy người vệ sĩ ở nhà của Âu Dương Húc, Trịnh Hâm cũng đã gặp qua, cũng cảm thấy rất kinh sợ. Nhưng người đàn ông mặc quân phục vừa nãy còn đáng sợ hơn cả những vệ sĩ đó. Đặc biệt là ánh mắt của anh ta, thật sự đáng sợ, vì trong ánh mắt đó không chỉ có sức uy hiếp mà còn có cả sát khí.
Loại sát khí này so với người bình thường biểu lộ sát khí khi tức giận không hề giống nhau, vì loại sát khí này mang đến cảm giác đáng sợ mạnh mẽ, chỉ khi nào đã từng thật sự giết người qua mới có thể lộ ra, là loại sát khí nhuốm mùi máu tanh nồng.
Trực giác nói cho Trịnh Hâm biết rằng người đàn ông cao to đi theo bên người Âu Dương Húc tuyệt đối không dễ chọc!
===========
Ngô Hạo Thiên ngồi ở ghế phụ nhìn Âu Dương Húc đang chuyên tâm lái xe mà không biết mở lời thế nào.
"Cậu, hai người bạn kia của cậu......" Ngô Hạo Thiên mím môi, muốn nói rồi lại thôi.
Là một lính đặc nhiệm, Ngô Hạo Thiên cũng giỏi nhìn người, nên lần đầu tiên anh nhìn thấy hai kẻ Đổng Kiêu cùng Trịnh Hâm liền cảm thấy có gì đó không ổn. Bởi vì ánh mắt nhìn bạn bè tuyệt đối không giống ánh mắt nhìn con mồi béo bở được. Vậy mà ánh mắt hai kẻ kia lại nhìn Âu Dương Húc không khéo là loại người ở vế sau!
Ngô Hạo Thiên vốn dĩ muốn lên tiếng nhắc nhở Âu Dương Húc một chút để cậu cẩn thận hai người bạn này. Nhưng nghĩ lại anh với Âu Dương Húc thời gian quen biết nhau cũng không lâu, nếu tùy tiện nói bạn của người ta như vậy, có khi lại chọc giận thằng nhóc này, khiến nó xù lông rồi tống anh xuống xe luôn không chừng? Nên Ngô Hạo Thiên nói nửa câu rồi không nói thêm gì nữa.
"Ha hả, bọn họ là do cậu hai của tôi sai đến để làm hư tôi, tôi biết." Âu Dương Húc tỏ vẻ mình đã biết.
"Cậu hai của cậu?" Đây là loại cậu gì vậy, lại có thể đi tìm hai kẻ ăn không ngồi rồi đi dạy hư cháu trai ruột của mình???
Nghe Âu Dương Húc nói vậy, Ngô Hạo Thiên không thể tin hỏi.
"Anh không biết rồi, cậu hai của tôi luôn thèm khát công ty của mẹ tôi. Ông ta muốn dạy hư tôi, muốn mẹ tôi với tôi mâu thuẫn với nhau. Như vậy ông ta có thể ngư ông đắc lợi, nhân cơ hội lấy được công ty." Âu Dương Húc thản nhiên nói ra sự thật.
Ngô Hạo Thiên nghe vậy không khỏi tức giận. "Là trưởng bối mà lại làm ra chuyện này, thật sự quá đáng!" Khó trách Âu Dương Húc không mấy thích hai người bạn kia, thì ra cậu đã sớm biết những việc này.
"Hì hì, anh giờ đã biết khổ tâm khi làm đại thiếu gia chưa?" Âu Dương Húc cười hỏi người đàn ông bên cạnh.
"Gia đình có tiền quả thật quá phức tạp!" Giờ phút này Ngô Hạo Thiên rốt cuộc nhận ra làm đại thiếu gia như Âu Dương Húc cũng không hề dễ dàng.
"Vì thế nên sau này đừng lúc nào cũng khinh thường đại thiếu gia đây nữa. Làm Âu Dương đại thiếu gia khổ cực lắm chứ bộ!"
Nhìn bộ dáng Âu Dương Húc tỏ ra ủy khuất, Ngô Hạo Thiên cười. "Được, đại thiếu gia!"
"Xí, anh cái người này, tôi nên quăng anh ở giữa đường để anh dùng hai cái đùi mà chạy về quân bộ đi!" Nghe ra Ngô Hạo Thiên trêu chọc mình, Âu Dương Húc trừng mắt khinh thường nói.
"Đừng đừng, tôi còn đang tiếc tiền đứt ruột đây này, cậu ăn nhiều lắm đó, có biết không!"
"Hừ!" Âu Dương Húc hừ lạnh một tiếng, không thèm phản ứng anh. Nếu không phải nể mặt bữa cơm vừa rồi, cậu đã tống người xuống xe rồi.
"Thật ra cậu đúng là người lạ thật, cậu nói nhà cậu có công ty lớn như vậy, cậu vì sao không học kinh doanh mà lại muốn học y?" Ngô Hạo Thiên tò mò hỏi người bên cạnh.
"Tôi thích học y, anh quản được tôi chắc?" Âu Dương Húc trả lời.
Đời trước, Âu Dương Húc học y làm bác sĩ hoàn toàn là vì yêu thích, hoàn toàn là vì muốn chữa bệnh cứu người. Nhưng nguyên nhân mà nguyên chủ muốn học y là bởi vì Hoàng Y Y, là vì muốn theo đuổi Hoàng Y Y nên nguyên chủ mới vào đại học Y Khoa. Nghĩ lại lý do của nguyên chủ mà Âu Dương Húc cảm thấy thật nực cười.
"Nhưng mà, mẹ của cậu chỉ có một mình cậu, cậu không học kinh doanh vậy công ty của nhà cậu về sau không phải sẽ ở trong tay người khác sao?" Ngô Hạo Thiên nhìn chằm chằm người bên cạnh hỏi.
Theo tình huống bình thường thì con cái các gia tộc đều sẽ chịu ảnh hưởng từ lời nói và hành động của trưởng bối trong nhà. Giống như anh tòng quân cũng là bị gia tộc ảnh hưởng, cũng là vì từ nhỏ đến lớn được ông nội dạy dỗ về truyền thống tốt đẹp của quân nhân mà đưa ra quyết định. Mà Âu Dương Húc xuất thân từ gia đình kinh doanh, lại không thích kinh doanh, thật sự khá hiếm có!
"Nè, anh không phải mẹ tôi, anh quản tôi nhiều như vậy làm gì. Anh có phiền phức quá không vậy?"
Kế thừa công ty trong nhà. Nếu như không có mạt thế, cậu có thể suy xét một chút, chờ đến mạt thế rồi thì công ty còn có giá trị gì nữa chứ?
Nhìn thằng nhóc với vẻ mặt "ông đây không thèm", Ngô Hạo Thiên vui vẻ. Tên nhóc này lại xù lông, tính khí đại thiếu gia thì lớn. Thật đúng là chẳng dễ chịu chút nào đâu!
END CHƯƠNG 33.