33. Chương 33: Bôi thuốc

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tháng sau...
Nhìn Âu Dương Húc thở hổn hển, chưa chạy hết số vòng đã quay về, Ngô Hạo Thiên không khỏi trợn trắng mắt. "Hôm nay cậu sao vậy? Mới chạy có mười lăm vòng thôi đã không chịu được?" Ngày hôm qua còn chạy được mười bảy vòng cơ mà.
"Có thể trách tôi được à? Nếu không phải hôm qua anh hành tôi đến mức eo mỏi chân đau thì làm sao tôi có thể chạy tệ đến như vậy chứ?" Sau khi thở đủ rồi, Âu Dương Húc bất mãn đứng dậy, trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện.
Nghe Âu Dương Húc nói làm cho Vương Quân và Lưu Chí Siêu đều choáng váng, cả hai đồng loạt nhìn Ngô Hạo Thiên. Không phải chứ đại ca? Tiến triển nhanh đến mức sống chung với nhau luôn rồi sao?
"Sức khỏe của cậu không tốt còn trách người khác?" Ngô Hạo Thiên nói.
Không sai, anh thừa nhận hai cú đấm tối qua của anh đúng là không hề nhẹ. Nhưng rõ ràng đã huấn luyện một tháng rồi mà cơ thể của nhóc con này vẫn tệ như vậy, anh cũng rất bất đắc dĩ đó chứ.
"Hứ, anh nói cái gì, rõ ràng là anh ức hiếp người ta!"
Biết rõ cậu là người mới mà còn muốn đánh chết cậu, khiến toàn thân cậu đầy vết thương, không còn sức mà chạy bộ nữa. Bây giờ cậu thật sự nghi ngờ bản thân mình là đang tìm thầy dạy hay là tìm người đánh mình mỗi ngày đây chứ?
"Tôi, tôi ức hiếp cậu khi nào? Là cậu tự nguyện thì có!" Ngô Hạo Thiên lý lẽ đáp lại.
Gì mà nói anh ức hiếp cậu ta chứ, là do cậu mặt dày mày dạn cầu xin anh dạy mà. Sao chưa gì mới được một tháng mà đã biến thành anh ức hiếp cậu ta rồi?
Nghe hai bên nói qua lại như vậy, hai người còn lại vẻ mặt cười gian. Nhìn đi, đây là cặp đôi đang giận dỗi nhau. Nhưng mà đại ca cũng thật là, đã chọc giận người ta như vậy rồi mà còn không biết dỗ dành lại còn nói thêm vào nữa chứ.
"Ha hả, đại ca đừng cãi nhau nữa, cãi nhau làm ảnh hưởng tình cảm lắm!" Vương Quân vội vàng tiến lên khuyên nhủ.
"Đúng vậy, đúng vậy!" Lưu Chí Siêu cũng mỉm cười khuyên nhủ.
"Ngô Hạo Thiên, anh......"
"Quân y Âu Dương, Trương Minh bị thương!" Âu Dương Húc còn chưa nói xong thì bên kia đã truyền tới tiếng gọi ầm ĩ.
Nghe gọi, Âu Dương Húc sửng sốt, lập tức chạy đến.
"Sao lại thế này?" Nhìn thấy chiến sĩ đặc nhiệm Trương Minh, Âu Dương Húc khom người ngồi xổm bên cạnh cậu ta, cẩn thận hỏi.
"Tôi, tôi hình như bị trẹo chân rồi!" Tiểu chiến sĩ vừa nói vừa chỉ vào đùi phải của mình.
"Để tôi nhìn xem!" Âu Dương Húc nhẹ nhàng kéo chân đối phương, cẩn thận sờ vào mắt cá chân cậu ta.
"Đau......" Trương Minh nhíu mày, vẻ mặt đau đớn kêu lên.
Âu Dương Húc lại ấn ấn một lát. "Xương cốt không có vấn đề gì, chỉ là trật khớp thôi." Vừa nói xong, Âu Dương Húc liền nắn lại khớp chân cho cậu ta.
"A......" Trương Minh đau đến nhíu mày cắn chặt răng.
"Vương Quân, các anh tìm người đưa cậu ta về ký túc xá đi. Cậu ta phải nghỉ ngơi hai ngày, hai ngày này không thể đi huấn luyện được." Âu Dương Húc kêu Vương Quân giải quyết ổn thỏa.
"Được, cậu, còn có cậu nữa, đưa Trương Minh về ký túc xá đi!"
"Rõ!" Hai chiến sĩ khác nghe lệnh tiến lên đưa Trương Minh về ký túc xá.
==========
Buổi chiều, đấu đối kháng một chọi một.
Chu Hiểu Huy bởi vì đồng đội đấu với mình bị thương chân nên chỉ có thể một mình tập với cọc gỗ.
"Hi, tôi với anh đấu với nhau thế nào?" Âu Dương Húc đi đến bên cạnh Chu Hiểu Huy cười hỏi đối phương.
"Ha ha, không hay lắm đâu, quân y Âu Dương."
Mặc kệ nói như thế nào thì quân y Âu Dương cũng chỉ là người bình thường, hắn là người trong quân ngũ mà lại đi tìm người bình thường để đối luyện như vậy không phải là đang ức hiếp người ta sao?
"Này đừng có xem thường người khác nha. Tôi mạnh lắm đó!" Âu Dương Húc chớp chớp mắt, vẻ mặt kiêu ngạo.
"Chu Hiểu Huy, cậu đối luyện cùng Âu Dương Húc." Ngô Hạo Thiên lên tiếng nói.
"Rõ!" Chu Hiểu Huy nhận được mệnh lệnh của đội trưởng lập tức vào thế tấn công.
"Quân y Âu Dương, cậu phải cẩn thận đó." Chu Hiểu Huy mỉm cười thân thiện nhắc nhở.
"Đến đây đi!" Âu Dương Húc không sợ hãi nói.
"Ha......" Chu Hiểu Huy một quyền đánh tới, Âu Dương Húc thân hình lóe lên, nhẹ nhàng tránh thoát được khiến Chu Hiểu Huy cảm thấy có chút bất ngờ.
"Đến tôi!" Nói xong, nắm đấm của Âu Dương Húc đã hướng về phía mặt Chu Hiểu Huy.
"A......" Chu Hiểu Huy nghiêng đầu vội vàng né tránh.
"Nếu quân y Âu Dương lợi hại như vậy, tôi sẽ không nương tay." Chu Hiểu Huy bắt đầu tấn công nhanh hơn.
"Không cần nương tay, đến đây đi!" Âu Dương Húc mỉm cười vô cùng tự tin nói.
=========
Buổi tối, trong ký túc xá của Âu Dương Húc.
"Này, anh sao lại không gõ cửa mà vào rồi?" Âu Dương Húc tắm rửa xong vừa định thay quần áo thì Ngô Hạo Thiên đã xông vào phòng cậu.
Ngô Hạo Thiên nhìn cậu một cái, không nói gì quay đầu trực tiếp khóa cửa phòng Âu Dương Húc lại.
"Nè nè anh khóa cửa làm gì hả?" Nhìn người đàn ông khóa cửa lại, không giận mà tự oai, từng bước từng bước đi tới chỗ mình, Âu Dương Húc từ trên giường nhảy dựng lên.
"Cậu không khóa cửa thì đương nhiên người khác không cần gõ cửa cũng có thể đi vào. Cởi quần áo ra!"
Bởi vì chủ nhân không khóa cửa nên có thể tùy tiện xâm nhập vào phòng của người khác, đây là kiểu lý sự cùn gì vậy? Còn có......
"Anh nói cái gì?" Âu Dương Húc nghĩ tới câu cuối của người đàn ông, đôi mắt mở to hỏi.
"Tôi kêu cậu cởi quần áo, tai cậu có vấn đề à?" Ngô Hạo Thiên khó chịu trừng mắt nhìn cậu.
"Cởi? Cởi quần áo? Tại sao tôi phải cởi quần áo?" Âu Dương Húc ôm ngực mình vẻ mặt đề phòng nhìn anh.
Không đùa chứ? Hắn ta muốn dùng sức mạnh sao?
Ây da, sao cậu quên mất hắn ta là đại boss phản diện chứ, chuyện gì mà hắn ta lại không dám làm? Biết đâu, biết đâu hắn ta sớm đã đánh chủ ý lên cậu thì sao.
"Nhanh lên!" Ngô Hạo Thiên không kiên nhẫn thúc giục.
"Không, không cởi. Ngô Hạo Thiên, tôi nói cho anh biết, anh cách xa tôi một chút, nếu không, nếu không tôi sẽ la lên!" Âu Dương Húc trừng mắt không tự tin uy hiếp anh.
Ngô Hạo Thiên nghe vậy lật mặt xem thường, bước nhanh tới kéo cánh tay Âu Dương Húc, nắm vạt áo của cậu kéo ra, cởi luôn cái áo ngắn tay của cậu.
Nhìn thấy từng vết bầm tím trên người Âu Dương Húc, Ngô Hạo Thiên trừng mắt, thằng nhóc này đúng là đáng đánh lắm!
"Nè Ngô Hạo Thiên, anh chơi lưu manh với tôi phải không, cứu mạng, cứu mạng a!" Âu Dương Húc kêu lên.
Không cần đâu chứ, cậu không muốn bị tên ác bá này cướp đi sự trong trắng đâu. Cậu là muốn làm xử nam trong trắng cả đời nha!
"Kêu đi, cứ việc kêu to, nơi này là đại đội đặc nhiệm, là địa bàn của Ngô Hạo Thiên này, nếu cậu cảm thấy có người sẽ tới cứu cậu thì cậu cứ việc kêu to đi!" Ngô Hạo Thiên hung hăng trừng mắt nhìn Âu Dương Húc rồi xoay người mở hộp thuốc của cậu, lấy ra một lọ thuốc mỡ hoa hồng, đặt lên trên bàn.
Nhìn thấy người đàn ông trừng mắt nhìn mình, nhiệt độ không khí bên cạnh Âu Dương Húc chợt giảm xuống. Quả nhiên, đại boss phản diện khí chất rất mạnh mẽ, khí thế cũng thật đáng sợ!
"Hi hi, đội trưởng Ngô, có việc gì thì chúng ta từ từ nói được không? Đừng dùng bạo lực có được không?" Âu Dương Húc ôm bả vai của mình, biết cứng không dùng được phải biến thành mềm mỏng.
"Lại đây, ngồi xuống!" Ngô Hạo Thiên chỉ cái ghế trước mặt, ý bảo cậu đến bên cạnh anh ngồi.
Âu Dương Húc nhìn khuôn mặt xanh mét của anh thì có chút run rẩy, dũng khí vừa rồi muốn la làng cũng lập tức biến mất không tăm hơi.
"À, tôi có thể thương lượng chút không. Tôi, tôi chưa từng làm chuyện đó, không có kinh nghiệm, không thì, không thì tôi đi quán bar gọi hai cậu trai đến cho anh được không?" Cùng lắm thì tốn tiền tránh tai họa, tiêu tiền gọi trai cho anh là được mà.
Ngô Hạo Thiên nghe vậy, tròng mắt suýt chút rớt ra ngoài. "Lại đây, ngoan ngoãn ngồi trên ghế, đừng để tôi nói lần thứ ba."
"A, a......" Âu Dương Húc cẩn thận lê bước chân rón rén đi tới trước mặt anh, đặt nửa mông của mình lên ghế.
"Không có bản lĩnh mà còn cậy mạnh?" Kéo một cánh tay của Âu Dương Húc qua, Ngô Hạo Thiên mặt trầm xuống, bóp ít thuốc mỡ nhắm vào mấy vết bầm tím trên cánh tay cậu bôi lên.
"A, a, a, đau, đau......"
"Bây giờ biết đau? Đánh không lại không biết nhận thua à? Không biết hậu quả sẽ ra sao chắc?"
Ngô Hạo Thiên nhớ đến buổi chiều Âu Dương Húc bị Chu Hiểu Huy đánh đến thảm hại không nỡ nhìn, anh liền tức giận. Nhóc con ngày thường rất lanh lợi, vừa mới đối luyện với người ta sao lại ngốc như vậy? Đánh không lại còn muốn cứng đầu đánh tiếp, thật bó tay với cậu nhóc luôn.
"Vì, vì tôi nghĩ anh ta không có mạnh như anh nên tôi có thể thử xem sao."
Nếu tới thời mạt thế, cho dù cậu có đánh không lại thì zombie cũng sẽ không cho cậu nhận thua! Nên có thể khắc phục nhược điểm thì vẫn muốn cố gắng khắc phục, không bị đánh thì làm sao rèn luyện được bản lĩnh?
"Thử xem? Thử cái gì? Cậu cho rằng đại đội đặc nhiệm là chỗ nào? Nếu ngay cả cậu cũng đánh không lại thì còn có thể gọi là đặc nhiệm hay sao?" Ngô Hạo Thiên tức giận mắng.
"Chứ, chứ tôi dù sao cũng đã học hơn một tháng rồi nha!" Âu Dương Húc không tự tin nói.
"Một tháng, cậu biết bọn họ đã huấn luyện mấy năm không?" Ngô Hạo Thiên lạnh giọng tăng lực xoa thuốc.
"A, đau, đau a......" Âu Dương Húc cau mày rên lên.
"Không đau không nhớ lâu! Bỏ tay ra!" Trừng mắt nhìn một mảng lớn bầm tím trên ngực cậu, Ngô Hạo Thiên bắt cậu bỏ tay ra.
"Không, không cần, tôi tự mình bôi thuốc!" Âu Dương Húc vẫn không buông tay.
Boss chính là đồng tính luyến ái nha, nếu như bị anh ta sờ soạng, anh ta có thể giở trò cưỡng bức cậu luôn không chứ.
"Thằng nhóc thối, cậu đừng lộn xộn nữa có được không? Mọi người đều là đàn ông, cậu làm ra vẻ cái gì?" Ngô Hạo Thiên khó hiểu nhìn cậu nói.
"Nhưng tôi không có thói quen bị người khác nhìn!" Âu Dương Húc không chịu buông tay ôm ngực.
"Cậu là đồng tính?" Giọng nói trầm thấp mang theo tiếng cười khàn khàn quyến rũ của người đàn ông vang lên bên tai Âu Dương Húc.
"Liên, liên quan gì đến anh?" Âu Dương Húc khó chịu trợn mắt nhìn anh.
Nhìn thấy bộ dạng không tự nhiên của Âu Dương Húc, Ngô Hạo Thiên cười. "Tôi cũng vậy."
"Vậy, vậy mà anh còn muốn sờ tôi?" Âu Dương Húc chất vấn.
"Không phải sờ mà là bôi thuốc cho cậu!" Ngô Hạo Thiên kéo cánh tay của cậu ra, bàn tay dày rộng dán lên mảng lớn bầm tím trên ngực cậu.
"A, đau, Ngô Hạo Thiên, anh cố ý!" Âu Dương Húc nhìn người đàn ông mặt đầy ý cười liền tức giận rống to.
"Không đau không nhớ lâu, không đau thì cậu sẽ không biết cái gì gọi là không biết tự lượng sức mình!" Người đàn ông nói.
"Ngô Hạo Thiên, bổn thiếu gia nguyền rủa anh cả đời không có người yêu là nam!" Âu Dương Húc trừng mắt đáp trả đầy đắc ý.
"Ha ha, làm sao, chưa trở thành bạn trai tôi là đã muốn độc chiếm tôi rồi à?" Ngô Hạo Thiên cố ý chọc giận cậu.
"Hứ, đừng tự mình đa tình, tôi nói cho anh biết, cuộc đời Âu Dương Húc tôi ghét nhất là loại đàn ông lòng dạ hẹp hòi, tự cao tự đại giống như anh nên cho dù trên thế giới này đàn ông chết hết tôi cũng sẽ không để mắt đến anh đâu!"
Oa oa, tên này là hoa đã có chủ. Tuy rằng người yêu Lâu Thanh của Ngô Hạo Thiên bây giờ còn chưa xuất hiện. Nhưng khi thời mạt thế đến rồi, Ngô Hạo Thiên sẽ gặp được người kia nên cậu mới không thèm muốn cái tên boss phản diện phẩm chất thấp kém này đâu!
"Cám ơn đã khích lệ, tôi không biết thì ra tôi có tới hai ưu điểm như vậy." Khóe miệng Ngô Hạo Thiên ngậm cười, tay lại bóp thêm ít thuốc mỡ rồi xoa lên bụng của Âu Dương Húc.
"Anh thật là tự luyến!" Nhìn người đàn ông tự khen mình, Âu Dương Húc bĩu môi.
"Trên đùi không cần bôi thuốc à?" Ngô Hạo Thiên hỏi.
"Không, không cần. Tôi sợ anh có ý đồ quấy rối tôi." Âu Dương Húc vừa nói vừa che lại bộ phận quan trọng của mình.
"Ha ha ha!" Nhìn bộ dáng đáng yêu của cậu, Ngô Hạo Thiên lắc đầu bật cười.
"Nhóc con cậu dễ xù lông như vậy sợ sẽ không có người đàn ông nào để mắt đến cậu đâu!"
"Gì hả, anh nói cái gì?" Âu Dương Húc khó chịu nhảy dựng lên.
"Ăn ngay nói thật!" Ngô Hạo Thiên nhún vai đặt lọ thuốc xuống rồi rời đi.