Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 39: Bạn trai quen thử
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hẹn hò dựa trên tiền đề hôn nhân ư? Khụ khụ khụ, đại boss phản diện muốn quen cậu sao???
"À, không phải đâu, Ngô đại đội trưởng, anh nghe tôi phân tích rõ ràng chuyện này một chút. Anh xem này, chuyện chúng ta hôn nhau hoàn toàn chỉ là 'mèo mù vớ được chuột chết', là 'chó ngáp phải ruồi', là hiểu lầm thôi, anh thấy có đúng không?" Âu Dương Húc cố gắng giải thích.
"Là sự thật!" Nam nhân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc như cũ nói.
"Là, là sự thật. Nhưng bây giờ là thời đại mới rồi, sẽ không còn chú trọng cái gọi là danh tiết, trinh tiết gì nữa. Anh xem, nếu chỉ vì một nụ hôn mà đã hẹn hò, rồi còn kết hôn nữa. Thế thì có giống trò đùa quá không?"
Không phải chứ, chỉ vì một nụ hôn đầu tiên, cậu liền phải đánh đổi cả hai đời trong trắng sao?
"Em là người đầu tiên hôn tôi!" Cũng là người đầu tiên khiến anh ngày đêm nhung nhớ.
"Là, là tôi sai. Là tôi say rượu mất kiểm soát nên mới hôn anh. Nhưng chuyện yêu đương, kết hôn này không thể vội vàng quyết định được. Dù sao cũng phải tìm người mình yêu chứ, đúng không? Hai chúng ta lại chẳng có tình cảm gì với nhau. Anh nói xem, chỉ vì một nụ hôn mà ở bên nhau như vậy có thích hợp không?" Âu Dương Húc tận tình khuyên nhủ anh.
"Em làm sao biết tôi không thích em?" Anh nghiêng đầu, chăm chú nhìn cậu hỏi.
"Cái gì?" Âu Dương Húc lập tức bị sét đánh thêm một lần nữa, hơn nữa là bị đánh cho chết đứng tại chỗ!
"Tôi thích em, em cũng thích tôi, cho nên chúng ta hẹn hò dựa trên tiền đề hôn nhân." Ngô Hạo Thiên vô cùng bình tĩnh nói từng câu từng chữ một. Nhưng Âu Dương Húc nghe từng câu từng chữ mà không thể nào bình tĩnh nổi.
"Tôi thích anh? Anh nói tôi thích anh ư? Anh, mắt nào của anh nhìn ra tôi thích anh hả?" Cái gì chứ? Ngay cả cậu còn không biết mình thích Ngô Hạo Thiên mà?
"Em không thích tôi, vậy tại sao em lại ra ngoài hẹn hò ăn cơm với tôi? Em không thích tôi, tại sao em lại lái xe đưa tôi về quân bộ? Em không thích tôi, tại sao em lại mời tôi đi ăn sinh nhật, nhận quà sinh nhật của tôi? Còn nữa, nếu em không thích tôi, tại sao em lại hôn tôi?"
"Tôi......" Âu Dương Húc nghe anh nói một chuỗi dài "tại sao phải..." khiến cậu á khẩu. Sao tự nhiên nghe anh ta nói xong, chính cậu cũng bắt đầu nghi ngờ liệu mình có thích anh ta thật không vậy?
"Ăn cơm thì không tính là hẹn hò chứ? Đi ăn với bạn bè cũng có thể mà?" Âu Dương Húc hỏi lại.
"Nhưng em sẽ mang theo bạn bè đi nhà hàng kiểu Tây như thế sao? Chẳng lẽ em không thấy hơn 90% các cặp tình nhân đều ăn cơm ở đó sao?"
"Chuyện này......" Có vẻ như cậu thật sự đã chọn sai chỗ rồi, hic!
"Nếu em không còn vấn đề gì khác, vậy chúng ta bắt đầu từ hôm nay hẹn hò đi!" Nam nhân nghiêm túc tuyên bố.
"Chờ, chờ một lát, anh, anh chắc chắn là anh thích tôi sao?"
"Sao?" Nam nhân nghi hoặc nhìn Âu Dương Húc.
"Không phải anh thích kiểu người nhu mì yếu ớt, ôn hòa nho nhã sao?"
Trong nguyên tác không phải nói Ngô Hạo Thiên thích Lâu Thanh sao? Lâu Thanh là đại soái ca (tức là anh chàng đẹp trai), còn đẹp hơn mình, tính cách cũng ôn hòa nho nhã, hiền lành thuận theo, tốt hơn cậu gấp nhiều lần.
Nói thật, Âu Dương Húc hoàn toàn thấy bản thân mình chẳng có điểm nào giống với Lâu Thanh đó cả. Ngay cả tính cách, gương mặt... của cậu với Lâu Thanh khác nhau một trời một vực như vậy mà đại boss lại thích cậu ư? Chuyện này thật sự rất kỳ lạ!
"Đúng là trước khi gặp được em, tôi muốn tìm một bạn đời ôn hòa, biết quan tâm chăm sóc. Nhưng sau khi gặp được em rồi, tôi đã thay đổi. Tôi rất thích nhìn em xù lông, hơn nữa khi em cười lên thật ấm áp, khiến người khác cũng bị lây lan, làm lòng tôi ấm áp theo. Tôi thích thấy bộ dạng em tức giận nhưng càng thích em cười với tôi!"
"Này......" Âu Dương Húc nhìn vẻ mặt dịu dàng của anh liền ngẩn người ra.
Đây là tình huống gì vậy? Cậu được tỏ tình? Được tang thi vương Ngô Hạo Thiên, đại boss phản diện trong nguyên tác tỏ tình?
Không không không, thật không khoa học chút nào, nguyên tác không phải viết như vậy. Người yêu của Ngô Hạo Thiên là Lâu Thanh, không nên là Âu Dương Húc chứ?
Không lẽ bởi vì mình xuyên sách tới đây nên thay đổi giả thuyết của nguyên tác sao?
Suy nghĩ lại, nếu là nguyên chủ thì lúc này cậu ta hẳn sẽ đang ở bệnh viện trung tâm thành phố theo đuổi Hoàng Y Y nên nguyên chủ không có khả năng gặp được Ngô Hạo Thiên, cũng không có bất kỳ khả năng nào quen biết Ngô Hạo Thiên. Cho dù nguyên chủ thật sự đi con đường giống cậu đi nữa, thật sự tới bệnh viện Võ Cảnh, cũng sẽ không phát sinh tình cảm gì với Ngô Hạo Thiên đâu, nguyên chủ vốn dĩ không thích nam nhân!
Vì vậy cốt truyện trong nguyên tác đang lộn xộn này là do hiệu ứng cánh bướm sao? Là vì cậu mà thay đổi sao?
"À, tôi, tôi......" Nhìn gương mặt dịu dàng của anh, Âu Dương Húc muốn nói rồi lại thôi.
"Em không muốn?" Nam nhân bỗng nhiên nhíu mày lại, buồn bã hỏi.
Có lẽ em ấy cũng không quên chuyện hôm qua, có lẽ em ấy chỉ đang trốn tránh. Em ấy không muốn hẹn hò với mình!
Nhìn Ngô Hạo Thiên đang ngồi bên cạnh trở nên trầm mặc, buồn bã. Âu Dương Húc ngẩn người, vào giây phút này, không hiểu sao cậu lại cảm thấy đau lòng chưa từng có.
Đúng vậy, là đau lòng, không biết từ lúc nào, cậu thế nhưng lại học được cách đau lòng cho vị đại boss phản diện oai phong một cõi này trong nguyên tác.
Thật ra nghĩ lại, một tháng sau là tận thế rồi, có lẽ hai người cậu cũng không thể ở bên nhau cả đời được. Dù gì bọn họ một người là pháo hôi, một người là đại boss phản diện, kết cục đều giống nhau, đều chết trong tay nam chính mà thôi.
Thôi thì không cần nghĩ gì tới nguyên tác nữa, cũng không cần nghĩ đến Lâu Thanh làm gì. Dù sao cách tận thế chỉ còn có một tháng, vậy thì cứ yêu đương một trận oanh oanh liệt liệt đi! Làm tất cả những việc mà đời trước cậu chưa làm được! Để đời này cậu có thể sống toại nguyện hơn một chút!
"Ngô Hạo Thiên!" Âu Dương Húc gọi anh.
"Em không thích tôi!" Là lời khẳng định, không phải câu hỏi. Nếu cậu thật sự thích anh sẽ không cần lấy nhiều cớ như vậy để từ chối hẹn hò nên Ngô Hạo Thiên cảm thấy cậu không thích mình.
"Tôi, tôi cũng không thể nói có thích anh hay không, vì chưa từng nghĩ đến phương diện đó. Anh cũng biết tính tình tôi không tốt, tính anh cũng thế, chúng ta vừa gặp là cãi nhau. Cả ngày cứ cãi nhau mãi, thật lòng tôi cũng không nghĩ anh có thể thích tôi đâu?" Âu Dương Húc có chút bất đắc dĩ nói, nhưng đây là sự thật. Từ lúc cậu quen biết Ngô Hạo Thiên tới giờ đã được hai tháng, cơ bản năm ngày cãi nhau một trận lớn, ba ngày cãi nhau một trận nhỏ. Có ai nói vậy là yêu không chứ?
"Vậy, vậy em......" Nhìn Âu Dương Húc, Ngô Hạo Thiên thật sự không biết phải nói gì.
Hóa ra tên nhóc này căn bản chẳng nghĩ tới, phản ứng này cũng quá chậm chạp rồi!
"Nếu không thì thế này đi, chúng ta hai người thử hẹn hò một tháng trước xem sao. Nếu cảm thấy thích hợp thì tiếp tục, nếu không thích hợp thì chia tay, được không?" Âu Dương Húc nghiêm túc nhìn anh hỏi.
"Thử hẹn hò?" Nghe qua sống thử chứ chưa nghe qua thử hẹn hò đâu!
"Ừ, anh thấy thế nào?" Âu Dương Húc chớp chớp mắt hỏi.
"Được, thử hẹn hò thì thử hẹn hò đi!" Thử hẹn hò so với bị từ chối tốt hơn nhiều.
"Vậy nói rồi đó. Anh bây giờ là bạn trai tạm thời của tôi." Cuối cùng Âu Dương Húc cũng dứt khoát quyết định.
"Ừ!" Ngô Hạo Thiên ôm chầm lấy cậu.
Nhìn gương mặt đang ngày càng gần sát trước mặt mình, Âu Dương Húc giơ tay bịt miệng anh lại.
"Ngày đầu tiên quen nhau, không thể hôn!" Âu Dương Húc nghiêm túc nói.
"Vậy khi nào mới có thể hôn?" Nam nhân cười hỏi.
"Khi nào tôi đồng ý cho hôn mới được." Âu Dương Húc kiêu ngạo nhìn anh trả lời.
"Nhóc con, em đúng là quá keo kiệt!" Làm bạn trai còn không cho hôn thì còn gọi là bạn trai gì chứ?
"Nè nè, gì mà keo kiệt chứ? Người ta yêu đương bắt đầu từ nắm tay chứ bộ? Làm gì có chuyện chưa gì đã hôn rồi?" Âu Dương Húc nói.
"Nhưng đêm qua chúng ta đã hôn rồi mà?" Ngô Hạo Thiên nói.
Chẳng phải anh chủ động hôn em sao?
"Ngày hôm qua là ngày hôm qua, ngày hôm qua chúng ta cũng chưa yêu nên ngày hôm qua không tính!" Âu Dương Húc cãi lý.
"Được!" Ngô Hạo Thiên nghe cậu nói vậy, tuy bất đắc dĩ nhưng vẫn gật đầu chấp nhận.
"Nắm tay!" Ngô Hạo Thiên duỗi tay ra trước mặt Âu Dương Húc.
"Tay anh lớn thật đó!" Đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, tay anh vậy mà có thể bao trọn tay mình, Âu Dương Húc không khỏi thầm bái phục anh.
"Chỗ khác cũng rất lớn, em có thể từ từ khám phá!"
Nhìn vẻ mặt chính trực của anh, Âu Dương Húc ngạc nhiên chớp mắt. "Hừ, không nhìn ra anh lại muộn tao như vậy đó!"
"Không, tôi rất nhiệt tình, sẽ không nhàm chán đâu, chờ đến khi em hiểu rõ hơn về tôi, em liền biết." Ngô Hạo Thiên véo nhẹ bàn tay nhỏ trong lòng bàn tay mình.
"Có thể sử dụng vẻ mặt này nói những lời như thế này, anh tuyệt đối là độc nhất vô nhị!" Âu Dương Húc buồn cười nhìn nam nhân nói lời âu yếm mà cũng có thể nói một cách nghiêm trang như vậy.
"Vậy tôi nên đổi vẻ mặt gì mới được?" Nam nhân đặc biệt nghiêm túc hỏi cậu.
"Thôi, đừng thay đổi, anh cứ như vậy đi, anh nếu đổi thành vẻ mặt sói đói, tôi sẽ càng buồn nôn."
Ngô Hạo Thiên nghe vậy liền cười, anh cúi đầu hôn lên bàn tay nhỏ của Âu Dương Húc một cái.
Nhìn cái tên muộn tao này, Âu Dương Húc liếc xéo. "Ngày đầu tiên làm bạn trai tạm thời của tôi, anh có phải nên cho tôi chút phúc lợi chứ?"
"Phúc lợi gì? Đi dạo phố? Ăn cơm? Xem phim?" Nam nhân nhìn cậu hỏi.
"Hứ, tôi không phải nữ sinh." Nghe anh nói mà Âu Dương Húc không nhịn được càu nhàu.
"Vậy em muốn cái gì?" Ngô Hạo Thiên nghiêm túc hỏi cậu.
"Dạy tôi bắn súng, được không?" Âu Dương Húc suy nghĩ rồi đưa ra yêu cầu đó.
Nghe cậu nói vậy, Ngô Hạo Thiên sững người. "Rất nguy hiểm!"
"Nhưng tôi muốn học, được không?" Âu Dương Húc quơ quơ cánh tay làm nũng với anh.
"Được rồi!" Ngô Hạo Thiên xoa nhẹ đầu Âu Dương Húc rồi dẫn cậu tới phòng luyện bắn súng.