Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 38: Chịu Trách Nhiệm
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau đó, Ngô Hạo Thiên không nói thêm lời nào. Âu Dương Húc nói vài câu, anh ta cũng im lặng. Cứ thế, 25 phút tiếp theo trôi qua trong bầu không khí vô cùng kỳ lạ.
Trở về quân bộ, Âu Dương Húc về ký túc xá thay quần áo. Khi cậu thay xong, Ngô Hạo Thiên đã dẫn các đội viên bắt đầu chạy bộ.
“Âu Dương quân y, hai người cãi nhau à?” Vương Quân vừa cầm đồng hồ bấm giây vừa nghi ngờ hỏi.
“Không có, đâu có cãi nhau!” Âu Dương Húc lắc đầu phủ nhận.
“Nhưng hôm nay lão đại có vẻ không được bình thường?” Vương Quân đã theo Ngô Hạo Thiên nhiều năm, anh ta nhìn là biết ngay cảm xúc của Ngô Hạo Thiên hôm nay rõ ràng không ổn.
“Ai biết anh ta bị làm sao chứ? Lúc ăn cơm còn bình thường, đến khi lên xe thì cứ trưng ra bộ mặt khó đăm đăm, như thể ai đó thiếu nợ anh ta không bằng!” Nói đến đây, Âu Dương Húc cũng cảm thấy khó hiểu.
Tình trạng khó chịu của Ngô Hạo Thiên kéo dài suốt cả ngày, cho đến tối, lúc đặc huấn cho Âu Dương Húc, anh ta vẫn giữ vẻ mặt khó chịu như cũ. Cả người anh ta tỏa ra một áp lực thấp, như thể chiếc máy lạnh có thể đóng băng mọi sinh vật xung quanh.
“Đứng dậy!” Ngô Hạo Thiên từ trên cao nhìn xuống, lớn tiếng quát tên nhóc đang nằm vật vã trên đệm.
“Ngô Hạo Thiên, anh bị điên à, ra tay tàn nhẫn quá đấy!” Âu Dương Húc bị đánh đến không đứng dậy nổi.
“Đứng dậy!” Ngô Hạo Thiên lạnh giọng nói.
“Không đứng! Có đứng dậy cũng bị anh đánh ngã thôi!” Âu Dương Húc giở trò nằm lì trên đệm, không chịu đứng dậy.
“Được lắm, cậu nói không đứng dậy đúng không.” Ngô Hạo Thiên lập tức vươn tay, nhấc bổng Âu Dương Húc lên như xách một con gà con.
“Ngô Hạo Thiên, anh muốn phát điên thì đi tìm người khác đi. Tôi không rảnh!” Âu Dương Húc hất tay anh ra rồi quay người bước đi.
“Cậu quay lại đây cho tôi.” Ngô Hạo Thiên kéo cánh tay cậu giữ lại.
“Anh bị làm sao vậy?” Nhìn người đàn ông nắm chặt tay mình không buông, Âu Dương Húc cũng nổi giận.
“Đúng vậy, tôi bị bệnh đấy. Biết em uống say mà còn nói nhiều lời như vậy với em. Vậy còn em, uống say rồi thì có thể tùy tiện hôn bất cứ ai cũng được sao? Hả?” Đôi mắt Ngô Hạo Thiên đỏ lên, lạnh giọng chất vấn cậu.
“Tôi, tôi hôn anh á???” Âu Dương Húc chớp chớp mắt, ngẩn người.
“Em nói xem?” Ngô Hạo Thiên nắm cằm cậu, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
“Đừng, đừng giận mà, không phải chỉ hôn anh một cái thôi sao, anh cứ coi như bị chó gặm một cái là được mà!” Âu Dương Húc lấy lòng nói.
Huhu, đúng là rượu vào lời ra mà, sao lại đi hôn đại boss phản diện luôn rồi! Phiền phức lớn rồi đây!
“Em, em thật đáng ghét!” Ngô Hạo Thiên nghe vậy càng tức giận, vung một quyền tới.
Vậy có nghĩa là cho dù tối qua không xảy ra chuyện gì khác thì nụ hôn cũng coi như chưa từng phát sinh luôn sao?
“Oa, đau quá đi mất!” Âu Dương Húc ôm bụng, lảo đảo ngã vật xuống đệm.
“Em, em......”
Nhìn Âu Dương Húc đang nằm trên đệm, người đàn ông vẫn chưa nguôi giận. Chẳng lẽ anh ta bị người ta đùa giỡn sao?
Anh ta ngồi xổm xuống, lại vung thêm một quyền.
“Dừng, dừng lại, dừng lại ngay!” Âu Dương Húc nhanh mắt nhanh tay ôm lấy nắm đấm của anh ta.
Nếu cậu còn ăn thêm mấy quyền nữa thì không tàn phế cũng thành tật cho xem!
Ngô Hạo Thiên cúi đầu nhìn nắm đấm mình đang bị ôm chặt, anh ta cũng không ra tay nữa.
“Nụ, nụ hôn đầu tiên à?” Âu Dương Húc nhìn anh ta, cẩn thận hỏi.
Ngô Hạo Thiên nghe đến câu hỏi này, sắc mặt nhất thời tối sầm thêm ba phần.
Nhìn phản ứng này của anh ta, Âu Dương Húc thầm nghĩ: Xong rồi, xong rồi, hôn ai không hôn, cố tình lại hôn phải lão xử nam mười mấy năm vẫn còn trinh trắng! Nhưng, nhưng mà cậu cũng là nụ hôn đầu tiên mà! Người ta là “say rượu loạn tính” còn cậu là “say rượu loạn hôn”, chẳng những mất đi nụ hôn đầu tiên của mình mà còn rước lấy phiền phức lớn.
“Vậy, vậy có gì từ từ nói được không, đừng dùng bạo lực giải quyết chứ, đổi, đổi cách khác giải quyết thế nào?” Âu Dương Húc nhẹ giọng hỏi.
Ngô Hạo Thiên nghe vậy, thu tay lại, ngồi xuống bên cạnh Âu Dương Húc.
Âu Dương Húc thấy vậy, thầm nghĩ: Còn được, vẫn còn hy vọng!
“Anh, anh thấy việc này nên xử lý thế nào, hoặc là anh muốn bồi thường gì?” Âu Dương Húc ngồi dậy dò hỏi.
“Nếu em đã làm việc không nên làm thì phải chịu trách nhiệm, không phải sao?”
“Hả?” Chịu trách nhiệm, chịu thế nào đây trời? Lấy thân báo đáp sao?
“Chúng ta lấy hôn nhân làm nền tảng để kết giao!”
Nghe người đàn ông nghiêm túc nói từng câu từng chữ này, Âu Dương Húc có cảm giác như sét đánh ngang tai.