Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1 giờ chiều ngày 26, ánh nắng gay gắt, nhiệt độ đã lên tới 26 độ C.
Hoài Lân một tay cầm bay xây tường, tay kia xách chiếc xô sắt nhỏ, ngồi xổm dưới chân tường một căn nhà nông thôn. Cậu cào cạo liên tục, động tác nhanh đến mức khiến người ta phải giật mình.
Từ đằng xa, Lão Đại nhìn thấy cảnh đó, cất tiếng: “Thằng nhóc này đang làm trò quái gì vậy? Bảo nó chế đạn thì không làm, lại ngồi xó tường đào tổ kiến à?”
Lão Lục đáp: “Đại ca, người thành phố họ chơi khác mình mà. Nó bảo đang cạo cái thứ gọi là diêm tiêu, chính là lớp muối trắng bám trên tường nhà mình ấy. Đệ không biết dùng để làm gì, nhưng nghe đâu có thể dùng làm thuốc nổ tự chế…”
Lão Đại trừng mắt: “Cái gì mà thuốc nổ? Dùng đất không cũng làm được thuốc nổ hả?!”
“Thì nó đòi đường trắng, nước rửa chén, Coca-Cola, với… mấy thứ linh tinh thôi. Đệ cũng không rõ nó đang làm gì.” – Lão Lục nhìn quanh, hạ giọng – “Đệ thấy thằng nhóc này đáng tin lắm, cái cách nó đổ mấy thứ đó qua lại giữa hai chén sứ, cẩn thận từng chút một, y hệt mấy ông trí thức ấy… Đại ca nói xem, phải là nhà khoa học cỡ nào mới nhào đất ra được thuốc nổ?”
“Xàm chó! Ai mà dùng mỗi đất làm nổ được? Xạo l**! Chắc chắn là nó trộn thêm thứ khác vào, TNT gì đó! Hơn nữa, học nhiều thì làm gì, gánh không nổi, vác không xong…” – Lão Đại cười khẩy, quay người bỏ đi – “Ta đi xem thằng nhóc Cây Mía, còn ngươi ở lại trông chừng nó cho kỹ vào.”
Nửa tiếng sau, Hoài Lân mệt mỏi xách một xô nhỏ diêm tiêu vừa cạo được từ đất trở lại, đúng lúc đi ngang qua chiếc ô tô của mình.
Đám người kia sau khi chiếm được xe đã dọn sạch đồ đạc bên trong, ngay cả ghế sau cũng bị tháo ra.
Lão Đại thì định lái chiếc xe của mình, chở bảy tám anh em trực tiếp vào thành phố cướp súng, cướp lương thực; mấy người còn lại tranh thủ thời gian độ lại chiếc xe này, tiện thể làm quen với nó luôn.
Hiện tại, bọn họ đang vây quanh chiếc xe, người nọ người kia hì hục đóng đinh vào các tấm gỗ cứng để gia cố.
Hoài Lân nhìn một lúc, thấy chiếc xe mình mới lái chưa được mấy lần đã bị sửa thành một con quái vật xấu xí, khóe mắt khẽ giật giật: “Các anh… không thể đóng kiểu này được. Gia cố như vậy thì cửa xe sẽ không mở ra được đâu—”
Mấy người kia nửa tin nửa ngờ làm theo, quả nhiên cửa xe vừa mở ra được một nửa đã kẹt cứng lại. Họ tức thì kêu trời gọi đất, vội vàng tháo ra làm lại.
Hoài Lân vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ nói: “Thật ra thân xe không cần gia cố nhiều đến vậy, chỉ cần bảo vệ một vài chỗ trọng yếu thôi.”
Đám người lại nhìn nhau: “Thằng nhóc này đáng tin không?” “Chắc đáng đấy, Đại ca còn nghe lời nó mà.” “Nhìn là biết dân học hành rồi, biết đâu là dân Thanh Hoa Bắc Đại…” “Vậy… có nên nghe nó không? Hay đi hỏi Đại ca một tiếng?”
Hoài Lân đặt đồ xuống bên chân, ngoan ngoãn ngồi sang một bên chờ, đôi mắt ngây thơ nhìn họ.
Trong lòng cậu thầm nghĩ: Vừa hay, ta vốn cũng muốn độ lại xe, nhưng không có thời gian, lại thiếu nhân lực. Đám này toàn là lao động miễn phí, chờ bọn chúng chết hết, xe vẫn là của ta, hehehe! Nghĩ vậy, cậu xắn tay áo, nhẹ giọng nói: “Chỗ này cần một chút độ cong, chỗ trước bánh xe cũng cần một miếng chắn, vì thường thì zombie sẽ bị đâm từ phía trước, sau khi bị cán qua vẫn còn vung tay lên cào, dễ mắc vào đây lắm…”
Cậu vừa nói vừa bắt tay vào làm, giọng điệu chậm rãi, thái độ nhã nhặn khiến người ta dễ chịu, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả.
Hoài Lân sống sót qua bao ngày trong tận thế, kinh nghiệm dồi dào, chuyện độ xe cũng có thể xem như tay nghề bậc thầy. Chưa tới mười phút, cậu đã thuyết phục hoàn toàn cả đám người.
Mọi người đều thầm nghĩ: Không hổ là dân trí thức thành phố! Có khi là tốt nghiệp Harvard ấy chứ! Lại còn chuyên ngành chế tạo xe tăng nữa chứ!
Hoài Lân nói đến đâu làm đến đó, tay đen sì cũng không ngại bẩn. Nhưng sau đó, trong lúc xoay vặn cờ lê, cậu lại vô tình đập trúng ngón tay.
Lập tức, mấy người bên cạnh hoảng cả lên, giật lấy cờ lê: “Thằng nhóc này sao mà bất cẩn thế trời! Mau mau, đứng qua một bên xem thôi, mấy việc nặng nhọc này để ta lo!”