Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Tinh Triệu mở mắt, đối diện thẳng với đầu xe, chân phải lùi một bước lấy thế —
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh và lão Lục ngồi trên ghế lái va vào nhau. Tim lão Lục như hụt một nhịp, cảm giác như rơi thẳng vào bể nước đá.
Lục Tinh Triệu lẩm bẩm: “Thẳng tắp thế này… sao lại vậy?”
Anh bất ngờ giơ súng, nhắm vào một điểm nào đó bên lề đường rồi bóp cò.
Viên đạn xoáy tròn bay ra, đập vào một mảnh kim loại nhỏ, bật ngược trở lại, chui lọt vào một khe hở nhỏ chưa đầy một phân ở bánh trước xe.
Một giây sau, bánh xe phát ra tiếng động lạ, đột ngột kẹt cứng. Cả chiếc xe mất cân bằng, trượt lệch sang phải.
Lục Tinh Triệu vẫn đứng yên thẳng người, không nháy mắt lấy một cái. Chiếc xe trượt sượt qua sát người anh, gương chiếu hậu quẹt nhẹ lên cánh tay.
Trong xe, lão Lục còn chưa kịp hiện rõ vẻ hoảng sợ trên mặt thì—
ẦM!! Lục Tinh Triệu đã duỗi tay qua cửa sổ xe mở sẵn, túm lấy cổ áo lão, nhấc bổng hắn khỏi ghế lái ra ngoài, ném bổng lên không trung gần một mét, rồi “rầm” một tiếng, quật mạnh xuống đất.
“Á—!!!!!”
Một tiếng hét nghe thôi đã thấy đau.
Lão Lục ngã dập mông, đau điếng người, xương sườn như sắp gãy đến nơi, gắng gượng mở mắt ra thì thấy mặt Hoài Lân đang ngược ngược lộn lộn phía trên.
Hoài Lân cúi đầu nhìn vẻ mặt xây xẩm của lão Lục, khẽ nói: “Xin lỗi nha, lục ca.”
Cậu vẫn là bộ dạng ngoan ngoãn vô hại, hai tay giấu sau lưng đi tới bên Lục Tinh Triệu, luống cuống sờ soạng khắp người anh để kiểm tra: “Uầy, anh không bị thương chứ? Xe có tông trúng anh không? Vết thương trước lành hết chưa? Giờ có còn chóng mặt không, nhìn rõ chưa?”
Không xa phía sau, chiếc xe đâm thẳng vào bức tường, “rầm” một tiếng rồi dừng lại.
Lão Lục nằm bẹp dưới đất, nghiêng đầu sang bên: “……” Má nó, cái sự phân biệt đối xử này… tức chết người ta luôn á!!!
Lục Tinh Triệu có hơi bất đắc dĩ, nhưng cũng cảm thấy ấm lòng. Anh nắm lấy tay Hoài Lân, nói: “Không sao, anh không bị thương. Đám người đó cũng chẳng gây tổn hại gì đáng kể.”
Bất ngờ, anh sờ thấy băng gạc quấn trên ngón tay Hoài Lân, liền hoảng hốt mở ra xem: “Cái này bị làm sao vậy? Hoài Lân, bọn họ bắt nạt em à?”
Ánh mắt đã sát khí ngút trời, thế mà Hoài Lân lại cười tươi như hoa: “Không có bắt nạt gì đâu~ Họ còn cho em ăn uống đầy đủ, giúp em độ xe, gom được cả đống nguyên liệu nữa chứ. Vết thương này là do em sơ ý tự làm đấy...”
Lục Tinh Triệu nhíu mày: “Em đúng là quá hiền lành rồi. Nhưng mà chuyện này là có nguyên tắc, họ làm em bị thương, thế còn chỗ nào nữa không?”
Hoài Lân nghĩ bụng “ai thèm bao che cho họ cơ chứ”, chợt nhớ ra vết thương ở vai, bèn nghiêm túc nói: “Có chứ, vai em cũng đau. Anh ơi, anh phải giúp em đánh bọn họ!”
Lông mày Lục Tinh Triệu lập tức hiện rõ thành một chữ Xuyên (川), lạnh lùng quay đầu, liếc mắt nhìn đám người đang nằm rên rỉ dưới đất.
Đám người: “……”
Ngay tức khắc, tiếng rên thảm thiết bỗng im bặt như bị cắt nguồn, ai nấy đều cố gắng nín nhịn, sợ đến mức không dám phát ra một tiếng động nào, chỉ sợ bị ánh mắt của Lục Tinh Triệu lia trúng.
Hoài Lân chẳng hề quan tâm đến ai khác ngoài Lục Tinh Triệu vừa tỉnh lại, chỉ tò mò hỏi riêng anh: “Anh ơi, sao anh lại bắn trúng chỗ khác mà lại có thể làm đạn bật lại nổ lốp xe được vậy? Thần kỳ thật đó…”
Lục Tinh Triệu như đang suy nghĩ điều gì đó, đáp: “Ừm... Cũng không rõ lắm. Chuyện đó đúng là kỳ lạ thật, rõ ràng khi đó anh thấy đường đạn là đường thẳng, cảm giác chỉ cần bắn về hướng kia là sẽ trúng lốp xe, thế là anh bắn thử một phát…”
Anh rơi vào trầm tư.
Hoài Lân đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, bèn lục túi áo lấy ra một cây bút chì thẳng tắp, giơ lên hỏi: “Anh ơi, cái này là cong hay thẳng?”
“Cong.” Lục Tinh Triệu đáp tỉnh bơ.
Hoài Lân suýt sặc nước bọt, lại xoay tới xoay lui một hồi, đột nhiên cúi người xuống đám cỏ lộn xộn bên đường, moi ra được nửa khoanh nhang muỗi — loại hình xoắn tròn như con rắn ấy — rồi nghiêm túc hỏi: “Vậy còn cái này thì sao?”
“Dù vẫn chưa quen lắm với góc nhìn này, nhưng không đến mức đến cái này cũng nhìn không ra.” Lục Tinh Triệu bật cười bất đắc dĩ.
Sau đó chăm chú nhìn khoanh nhang muỗi một lúc, quả quyết phán: “Thẳng.”
Hoài Lân: “……”
Không phải chứ…… HAHAHAHAHA có ai tới coi giùm tôi với!!! “Hàng chuyển phát nhà tôi” sắp cong thành hình nhang muỗi luôn rồi á trời ơi!!!