62. Chương 62

Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa dứt lời, một đứa bé khoảng mười tuổi đi tới từ phía trước. Trên người nó mặc một chiếc áo rằn ri nhỏ xíu trông thật lạ lùng, miệng vẫn đang gặm dở nửa miếng sôcôla.
Hoài Lâm nhìn chằm chằm vào nó, nhìn một lúc mới lên tiếng: “Cái… cái đó là sôcôla của em!”
Thằng bé giật mình, cảnh giác nói: “Anh làm gì vậy! Tôi nhặt được thì là của tôi chứ!”
Hoài Lâm nói: “Đó là sôcôla em tự làm đấy, giấy gói là cắt từ mấy mẩu thừa còn lại khi làm poster, cái miếng cậu ta đang ăn là đuôi tóc của Miku mà em cực kỳ thích đó!”
Thằng bé: “…”
Lục Tinh Triệu nhìn một lúc, nhíu mày, bước tới hỏi: “Người lớn nhà em đâu rồi? Chiếc áo này của ai? Hả?”
Từ sau khi thức tỉnh dị năng, khí chất của Lục Tinh Triệu ngày càng mạnh mẽ. Vốn dĩ anh đã tỏa ra vẻ hung hãn, giờ vừa đứng trước mặt thằng bé kia liền khiến nó sợ khiếp vía.
Thằng bé mím môi, khóe mắt nhanh chóng ướt đẫm nước mắt.
Thấy tình hình không ổn, Hoài Lâm lập tức giành lấy thế chủ động, há miệng hét lớn: “Oa a a a a——!”
Miệng thằng bé còn chưa kịp mếu máo xong, đã nghe Hoài Lâm thút thít kể lể: “Anh ơi, nó bắt nạt em, nó ăn cắp sôcôla của em, còn trộm mất Nhị Ngoan của em nữa, hu hu hu oa oa oa——!”
Thằng bé trợn tròn mắt: Bộ anh không biết xấu hổ à!? Anh lớn tướng rồi mà còn giành chiêu ăn vạ với tôi! Anh, anh, anh, tôi, tôi, tôi, giờ tôi biết làm gì đây!? Hoài Lâm thầm nghĩ: Đối phó với mấy đứa nhóc khóc lóc ăn vạ như mày, hừ hừ… tao cứ đi con đường của mày, để mày không còn đường mà đi!
Mười giây sau, Hoài Lâm khóc một trận long trời lở đất, khiến đối phương cứng họng không nói nên lời, lập tức cảm thấy mình thắng lợi hoàn toàn, chỉ tay hét lớn: “Trả Nhị Ngoan nhà tôi đây mau!”
Thằng bé đã đơ người tại chỗ, đến miếng sôcôla trong miệng cũng suýt rơi ra: “Anh… anh làm gì dữ vậy? Nhị Ngoan là cái gì trời…”
Đang nói thì phía trước có một người lớn chạy tới, chính là phụ huynh của thằng bé. Đó là một người đàn ông trung niên gầy gò, cũng mặc đồ rằn ri, thắt ngang hông một bình nước quân dụng.
Người đàn ông vội vàng chạy tới, che chắn cho con mình, lớn tiếng nói: “Mấy người muốn gì hả? Bắt nạt con nít không biết chuyện là sao? Là giải phóng quân thì có quyền bắt nạt dân à?!”
Vừa tới nơi đã vặn vẹo lý lẽ đầy hung hăng, Lục Tinh Triệu cau mày, ngại làm ảnh hưởng đến uy tín của các quân nhân dưới trướng Kỷ Thần nên không tiện ra tay quá cứng rắn.
Còn Hoài Lâm thì chẳng kiêng nể gì cả, thấy người lớn đã xuất hiện liền lớn tiếng nói: “Nhị Ngoan nhà tôi đâu? Tôi để trong một cái hộp mì tôm ở đây, chắc chắn là bị mấy người lấy rồi! Mau trả lại, không thì anh tôi đánh anh đó!”
Vừa nói cậu vừa quay sang khều nhẹ sau lưng Lục Tinh Triệu, ra hiệu anh phối hợp một chút.
Lục Tinh Triệu lại bị kéo ra làm cớ hù dọa, cười không được khóc không xong, nhưng vẫn phối hợp vô cùng chuyên nghiệp: mặt lạnh tanh, cả người tỏa ra sát khí ngút trời.
Không ngờ, thằng bé thì bị dọa không dám hé răng, còn người đàn ông trung niên lại tức đến điên tiết, gào lên: “Có ai không! Mau tới đây! Giải phóng quân đánh người kìa! Trời đất ơi, đánh trẻ con đấy! Giết người đấy!”
Vốn dĩ chỗ này người đã đông, nghe ông ta thét một tiếng thì lập tức xúm lại xem. Như thể người dân địa phương có năng khiếu bẩm sinh là hóng chuyện, đúng như lời tiên sinh Lỗ Tấn từng nói — cổ ai cũng vươn dài ra, trông như bị xách gáy lên vậy, vây kín xung quanh.
Các chiến sĩ dưới trướng Kỷ Thần cũng bị tiếng ồn đánh thức, lồm cồm bò dậy chạy đến giữ trật tự.
Thôi xong, người xúm lại đông như kiến rồi——Hoài Lâm “hu hu hu” một tiếng, quay đầu nhảy vọt vào lòng Lục Tinh Triệu trốn.
Lục Tinh Triệu ngây người, vội vàng ôm chặt lấy cậu, vỗ về: “Không sao, Hoài Lâm, chúng ta ra chỗ khác trước. Anh sẽ giúp em tìm lại con chuột đó…”