Mạt Thế, Mèo Nhỏ Hung Dữ Của Đại Lão Vừa Ngọt Ngào Vừa Quyến Rũ
Chương 13: Ghét việc tôi chạm vào cậu sao?
Mạt Thế, Mèo Nhỏ Hung Dữ Của Đại Lão Vừa Ngọt Ngào Vừa Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Cảnh Thừa nhìn dáng vẻ hồn nhiên của Bạch Lạc, bất giác bật cười, đưa tay véo nhẹ đôi tai mèo trắng muốt của cậu rồi nghiêm giọng: “Ghi nhớ cho kỹ, lần sau đừng làm thế nữa. Cố Cảnh Thừa tôi không cần một dị chủng cấp thấp như cậu phải liều mình che chắn.”
Bạch Lạc thấy anh không phải đang đùa, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, con biết rồi.”
Cậu vừa ngậm que kẹo, vẻ ngoài đáng yêu, mềm mại đến mức khiến người ta không nhịn được mà muốn chiều chuộng. Tay Cố Cảnh Thừa véo tai mèo của cậu, cứ thế mà không nỡ buông.
Bạch Lạc không hề ghét việc anh chạm vào, nên cũng chẳng tránh né, chỉ là hai má đã lặng lẽ ửng hồng.
"Tai không thể sờ bừa đâu…"
Cũng không rõ Bạch Lạc thuộc giống mèo gì, đôi tai của cậu khác biệt rõ rệt so với những con mèo Cố Cảnh Thừa từng thấy.
Tai cậu dài hơn nhiều, lớp lông trắng mượt như tơ lụa, mịn màng và óng ánh, sờ vào cảm giác dịu dàng đến lạ. Mới vừa nếm trải niềm vui vuốt ve, Cố Cảnh Thừa đã không nỡ dừng tay.
"Trước kia còn để người khác sờ, sao bây giờ tôi chạm một chút lại không được? Có phải ghét tôi chạm vào cậu không?"
"Không phải đâu, em thích anh chạm vào em mà." Bạch Lạc vội vàng lên tiếng.
Nếu thực sự ghét, cậu đã chẳng đi theo anh đến tận đây.
"Chỉ là… mỗi lần anh chạm vào tai em, em cảm thấy như bị điện giật, trong người kỳ kỳ lạ lạ…"
Nói xong, gương mặt Bạch Lạc càng đỏ hơn.
Cố Cảnh Thừa: "..."
Hóa ra tai là điểm nhạy cảm của mèo trắng nhỏ, vừa sờ vào là cơ thể cậu lại có phản ứng?
Thế chẳng phải anh vừa rồi đã hành xử như kẻ lưu manh rồi sao?
Cố Cảnh Thừa rụt tay lại, kéo chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống mép giường, nghiêm túc nhìn Bạch Lạc.
"Chúng ta nói chuyện chính sự đi."
"Dạ." Bạch Lạc cũng ngừng ăn kẹo, ngồi ngay ngắn, vẻ mặt như một học sinh ngoan đang chăm chú lắng nghe.
"Mèo trắng nhỏ, tôi nghe được câu nói của người ngoài hành tinh lúc đó. Hắn quen cậu."
Khi Bạch Lạc lao ra đỡ đòn cho anh, tên ngoài hành tinh tự xưng là Hách Liên Lí Áo kia đã nhìn cậu với vẻ sửng sốt, thốt lên một câu: "Ngươi vậy mà chưa chết."
Giọng nói không lớn, ngoài Bạch Lạc ra, chỉ có Cố Cảnh Thừa đứng gần nên mới nghe thấy.
May mắn là chỉ có mình anh nghe được.
Lần này Hoàn Giám lần đầu chịu tổn thất nghiêm trọng đến vậy, mà một dị chủng mới đến căn cứ đã bị xâm nhập, nếu người khác biết cậu còn quen biết với thủ lĩnh của phe xâm lược, tình hình sẽ vô cùng phức tạp.
Bạch Lạc nhớ lại khoảnh khắc ngắn ngủi chưa đầy một phút khi đối diện Hách Liên Lí Áo trước khi ngất đi, liền gật đầu đồng ý với Cố Cảnh Thừa.
"Nhìn phản ứng của hắn, có vẻ hắn thật sự quen em."
"Còn cậu, có nhớ gì về hắn không?"
Bạch Lạc lắc đầu: "Không, em chẳng nhớ gì về quá khứ cả. Nhưng trên người hắn có một mùi hương…"
"Mùi hương gì?"
Đôi mắt xanh lam của Bạch Lạc khẽ lay động, cậu suy nghĩ vài giây mới nói: "Em không biết tả thế nào."
"Hoàn Giám đã dốc toàn lực tìm kiếm hắn những ngày qua, tiếc là không có kết quả. Hẳn là hắn đã trốn rồi. Hắn là người ngoài hành tinh, chúng ta không biết gì về hắn. Nếu hắn muốn trốn tránh, sẽ rất khó để tìm ra."
"Giáo sư Thẩm là người thân duy nhất của tôi trên đời này. Tôi nhất định phải cứu ông ấy." Cố Cảnh Thừa nhẹ nhàng đặt hai tay lên đôi vai gầy của Bạch Lạc.
"Mèo trắng nhỏ, cậu là người duy nhất từng quen biết Hách Liên Lí Áo. Tôi cần cậu giúp tôi tìm hắn."
"Nhưng em không nhớ hắn là ai cả."
"Cậu hãy cố gắng nhớ xem có thể hồi tưởng được điều gì về Hách Liên Lí Áo không. Dù chỉ là một mảnh ký ức vụn vặt cũng được."
Bạch Lạc quả thật đã mất hết ký ức.
Hơn nữa, cậu cũng chẳng vội vã muốn tìm lại.
Bởi vì trong tiềm thức, cậu cảm giác quá khứ của mình không đẹp đẽ, thậm chí có thể rất tồi tệ.
Quên đi… có lẽ là điều tốt.
Nhưng hiện tại, vì muốn giúp Cố Cảnh Thừa cứu người thân, cậu lần đầu tiên thực sự mong được nhớ lại quá khứ.