158. Giao Thừa Đoàn Viên

Mạt Thế, Mèo Nhỏ Hung Dữ Của Đại Lão Vừa Ngọt Ngào Vừa Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Long Dục có lẽ cực kỳ căm ghét những thành viên hội đồng quản trị và trưởng lão Hoàn Giám đã khống chế hắn. Sau khi nuốt chửng Thần Châu, hắn cho rằng mình vô địch thiên hạ, không những diệt sạch họ Tô mà còn giết chết toàn bộ hội đồng quản trị và các trưởng lão của Hoàn Giám.
Sau khi Long Dục chết, mọi người đều hy vọng Cố Cảnh Thừa sẽ trở thành chỉ huy mới của Hoàn Giám.
Nhưng đội trưởng Cố lại chẳng mảy may hứng thú với quyền lực.
Sau khi dẫn dắt Hoàn Giám khôi phục trật tự, để nhân loại có chỗ an cư lạc nghiệp, anh đã nhường chức chỉ huy cho Hoa Diêu – thành chủ thành Nam Hà – rồi cùng Bạch Lạc rời đi, sống đời bình dị chỉ có hai người.
Hoa Diêu tuy không phải người ngũ hành, nhưng năng lực quản lý cực kỳ xuất sắc.
Cô sáp nhập Hoàn Giám vào thành Nam Hà, thiết lập những quy chế mới, đảm bảo cuộc sống và an toàn cho tất cả cư dân trong thành.
Một năm trôi qua, Cố Cảnh Thừa và Bạch Lạc gửi chim đưa tin về Hoàn Giám, báo rằng năm nay họ sẽ trở về đón giao thừa cùng mọi người.
Tin này khiến Phủ Tang và đội Chiến Chín vô cùng háo hức.
Một ngày trước giao thừa, sáng sớm, Phủ Tang và Kiều Tuyết cùng Giang Viêm, lão Lâm, Tiểu Chu và Đoạn Vân Tinh đã đứng đợi trước cổng thành.
Giang Viêm hỏi Đoạn Vân Tine: “Trời lạnh thế này, chúng tôi đang đợi thủ lĩnh, sao cậu cũng đến?”
Đoạn Vân Tinh vốn là người bình thường, thể chất không chịu nổi cái lạnh như dị nhân, run cầm cập.
“Tôi đang đợi anh trai tôi.”
Tiểu Chu hớn hở: “Anh Vân Trạch sắp về à?”
“Anh ấy chưa nói, nhưng năm ngoái không về được, năm nay chắc chắn sẽ về đón giao thừa với tôi.”
Lão Lâm nói: “Nếu Vân Trạch cũng về, giao thừa năm nay sẽ thật náo nhiệt.”
Đúng lúc ấy, một chiếc xe lao tới từ hướng trụ sở Hoàn Giám, tốc độ cực nhanh, rồi dừng phắt trước mặt mọi người.
Bạch Mặc bước xuống, tay cầm chiếc áo khoác lông vũ dày, vội vã đi đến bên Đoạn Vân Tinh, khoác áo vào cho cậu rồi xoa tay xoa tai vì thấy mũi và tai cậu đã đỏ ửng vì lạnh.
“Lạnh thế này mà còn ra ngoài không mặc đủ đồ.” Bạch Mặc xót xa, vừa vuốt ve vừa mắng yêu.
“Ở căn cứ ngầm chỉ cần áo sơ mi thôi, em không ngờ bên trên lạnh đến vậy.” Đoạn Vân Tinh cười ngượng ngùng, để mặc Bạch Mặc chăm sóc mình, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.
Giang Viêm trêu: “Bạch Mặc, tao tưởng mày thích mấy cô ngực to chân dài như tao chứ, ai ngờ mày phản bội đội trai thẳng của chúng tao.”
Bạch Mặc cười: “Thì yêu rồi, yêu thật thì ai cản nổi.”
Đoạn Vân Tinh đỏ mặt tía tai.
Giang Viêm cười mắng: “Mày cứ khoe đi, năm sau tao cũng rước một cô vợ về.”
Mọi người lập tức trêu chọc.
“Lão Giang, mày mà tán được gái thì đã không ế đến tận giờ.”
“Đúng đó, năm sau mày mà thoát ế, tao thay mày canh cổng thành một tháng.”
Đang lúc mọi người đùa giỡn, Phủ Tang lại trầm mặt xuống.
Chồng người ta dịu dàng chu đáo thế này, còn mình thì lúc nào cũng luộm thuộm, nhiều chuyện không hiểu còn phải để Kiều Tuyết dạy dỗ.
Ngay cả lần đầu với Kiều Tuyết cũng là cô từng bước dẫn dắt, nghĩ lại thấy mình thật vô dụng.
Phủ Tang duỗi ngón tay dài nắm lấy tay Kiều Tuyết, môi mỏng mím chặt, rầu rĩ thì thầm:
“Kiều Tuyết, anh làm chồng… có phải rất thất bại không?”
Kiều Tuyết khẽ cười, xoa mái tóc mềm dài của cậu, ánh mắt đầy cưng chiều: “Không, em thích anh như vậy.”
Chỉ một câu nói giản dị, Phủ Tang đã nở nụ cười rạng rỡ, vội vàng cúi đầu hôn má Kiều Tuyết.
“Anh cũng thích em, thích rất, rất nhiều.”
Cố Cảnh Thừa và Bạch Lạc không để mọi người chờ lâu. Khoảng hai mươi phút sau, hai người cưỡi một con hổ khổng lồ – bị đánh đến sưng mắt tím mũi – ung dung tiến tới.
Họ nhẹ nhàng nhảy xuống từ lưng hổ. Bạch Lạc vỗ vỗ đầu con hổ:
“Nhớ lời hứa, không bao giờ ăn thịt người nữa.”
Con hổ run run gật đầu. Bạch Lạc thản nhiên: “Đi đi.”
Con hổ lập tức biến mất tăm.
Tiểu Chu vui mừng ôm chầm Cố Cảnh Thừa: “Thủ lĩnh, em nhớ anh chết mất!”
Cố Cảnh Thừa bất lão bất tử, dung mạo không hề thay đổi, vẫn tuấn tú, rạng ngời như xưa.
Anh nhìn quanh, mỉm cười: “Anh cũng nhớ các em.”
“Thủ lĩnh!”
“Thủ lĩnh!”
Cố Cảnh Thừa lần lượt ôm Giang Viêm, lão Lâm, Kiều Tuyết, còn vỗ vai Bạch Mặc, cười nói: “Đàn ông yêu rồi khác thật, lần đầu thấy cậu ăn diện đẹp trai thế này.”
Bạch Mặc cười mắng: “Nói bậy, lão tử sinh ra đã đẹp trai rồi, có cần ăn diện đâu.”
Mọi người lần lượt chào đón Bạch Lạc.
Phủ Tang mừng đến mức suýt nhảy cẫng, gọi “chủ nhân” liên tục, chỉ thiếu điều biến thành thần thú cọ vào ống quần Bạch Lạc.
Bạch Lạc xoa đầu cậu, khẽ véo má: “Xem ra sống tốt nhỉ, còn béo lên nữa.”
Phủ Tang cười hì hì: “Chủ nhân, em chỉ lên có ba cân thôi.”
Tiểu Chu càu nhàu: “Thủ lĩnh, anh quá nhẫn tâm. Rõ ràng đã có thể dịch chuyển tức thời rồi, vậy mà cả năm trời không ghé thăm.”
Giang Viêm phụ họa: “Đúng đó, tao tưởng có vợ rồi là quên hết anh em.”
“Anh không đã về rồi đây sao.”
Không rõ Đoạn Vân Trạch và Lâm Khí có đến không, nhưng mọi người không đợi thêm, cùng nhau trở về căn cứ ngầm Hoàn Giám.
Hoa Diêu và Hoa Dũng đã chờ sẵn, thấy Cố Cảnh Thừa và Bạch Lạc đều vui mừng khôn xiết. Cả nhóm cùng dùng bữa trưa.
Giữa bữa ăn, chim đưa tin mang tin: Đoạn Vân Trạch và Lâm Khí năm nay không thể đến Hoàn Giám đón Tết.
Tuy nhiên, họ hứa chắc chắn sẽ đến vào năm sau.
Đoạn Vân Tinh có chút thất vọng, dù không nói, Bạch Mặc vẫn nhận ra, liền an ủi: “Không sao, họ không đến, sau Tết anh xin nghỉ phép, dẫn cậu qua đó chơi.”
“Tuyệt vời, vậy là quyết định rồi nhé!”
“Ừ, quyết định rồi.”
Đoạn Vân Tinh lập tức cười tươi, chụt một cái lên má Bạch Mặc: “Anh tốt quá.”
“Cậu cũng tốt.”
Bạch Lạc nói với Cố Cảnh Thừa: “Mùng năm Tết, chúng ta qua Ngọc Linh Quốc chúc Tết cậu ấy nhé.”
Cố Cảnh Thừa nắm chặt tay Bạch Lạc: “Chúng ta nghĩ giống nhau rồi.”
Hai người nhìn nhau, mỉm cười vì sự đồng điệu trong tim.
Thẩm Khinh Châu làm vương hậu của Ngọc Linh Quốc, không thể tự do rời hoàng cung như trước, nhưng nơi đây là vùng đất của người ngoài hành tinh, sở hữu công nghệ tiên tiến bậc nhất. Ở đây, y rất hài lòng với việc nghiên cứu của mình.
Hơn nữa, nghiên cứu của y đã có bước tiến lớn – tìm ra cách làm loãng năng lượng thiên thạch. Môi trường Trái Đất đã cải thiện đôi chút, thực phẩm không còn dễ hư hỏng như trước.
Hiện tại, y đang tìm cách làm năng lượng đặc biệt này biến mất hoàn toàn. Chỉ cần điều đó thành hiện thực, Trái Đất có thể trở lại trạng thái ban đầu – điều đó không còn xa vời.
Giao thừa với người Hoa luôn có ý nghĩa thiêng liêng. Dù bên ngoài bức tường thành vẫn vang tiếng dã thú gầm rú, bên trong vẫn ấm áp, rộn ràng đón Tết.
Người khá giả thì giăng đèn kết hoa, người bình dị thì quây quần bên mâm cơm ấm áp.
Trong căn cứ ngầm Hoàn Giám, Cố Cảnh Thừa, Bạch Lạc, đội Chiến Chín, Bạch Mặc và những người thân quen quây quần bên nhau ăn bữa cơm tất niên.
Hoa Diêu lấy ra rượu ngon mà Hoa Dũng cất giữ từ lâu. Mọi người vừa uống rượu, vừa ăn thịt, vừa trò chuyện rôm rả.
Giữa thời mạt thế, có lương thực, có người yêu, có bạn bè, có tiếng cười, có mái nhà để quây quần – chẳng còn hạnh phúc nào hơn thế.
Cố Cảnh Thừa và Bạch Lạc uống rất nhiều rượu.
Khi mười hai giờ đêm điểm, năm mới đến, Bạch Lạc đã say mềm, không còn phân biệt nổi phương hướng. Cố Cảnh Thừa đỡ cậu về phòng.
Sau khi đặt cậu lên giường, anh cởi giày, pha nước cho cậu uống, chăm sóc từng li từng tí.
“Sao lại uống nhiều thế? Thôi, anh nấu chút canh giải rượu cho em.”
Cố Cảnh Thừa vừa định đi, Bạch Lạc túm chặt tay anh, bật dậy khỏi giường.
“Không cần, chút rượu này sẽ bay hơi nhanh thôi.”
Với thể chất của họ, cồn chẳng là gì. Cố Cảnh Thừa ngồi lại mép giường, hôn nhẹ lên má Bạch Lạc đỏ ửng.
“Em thế này thật đáng yêu… anh muốn cắn em một miếng.” Nói xong, anh áp sát người, cúi đầu hôn lên chiếc cổ thon dài.
Đôi mắt đẹp của Bạch Lạc đã mơ màng vì men say, cậu quay đầu nhỏ nhìn quanh phòng.
“Cố Cảnh Thừa, phòng anh vẫn giống hệt lần đầu em vào.”
Phòng của Cố Cảnh Thừa ở Hoàn Giám luôn được giữ nguyên, mỗi tuần đều có người dọn dẹp, nên vẫn sạch sẽ, ngăn nắp.
“Đúng, chẳng thay đổi gì nhiều.”
Lúc này, Cố Cảnh Thừa chẳng còn tâm trí để quan tâm đến căn phòng. Trong mắt anh chỉ có Bạch Lạc. Đôi môi nóng bỏng lần nữa áp xuống môi đỏ hồng của người kia.
“Bảo bối, lần đầu tiên của chúng ta là ở đây, em còn nhớ không?”
Bạch Lạc bị hôn đến hơi rạo rực, vòng tay qua cổ Cố Cảnh Thừa, cười say đắm – đẹp như yêu tinh hút hồn.
“Tất nhiên nhớ. Lúc đó anh sợ em đau, nhẹ tay quá... Thực ra em muốn anh mạnh hơn một chút.”
Cố Cảnh Thừa: “...”
Ánh mắt anh lập tức nhuốm một tầng dục vọng nồng cháy. Anh nghiến răng đè người dưới thân.
“Bảo bối, lần này anh nhất định sẽ rất, rất mạnh.”
.................. (Chi tiết đã được đăng tải trên Weibo)
Khi Cố Cảnh Thừa thỏa mãn, Bạch Lạc đã mệt nhoài.
Anh bế cậu vào phòng tắm rửa sạch, thay ga trải giường mới rồi ôm cậu ngủ.
Hôn lên đôi môi sưng đỏ của Bạch Lạc, Cố Cảnh Thừa thì thầm: “Sao anh lại yêu em nhiều đến thế?”
Bạch Lạc gần như ngủ thiếp, rúc vào lòng anh, khẽ đáp trong tiếng thở khàn: “Vì em cũng yêu anh… nhiều như vậy.”
--- Toàn văn kết thúc ---
***
🌾: Vậy là câu chuyện đã khép lại rồi nha. Hẹn gặp lại mọi người ở bộ truyện mới nhé, bai bai 👋👋