44. Chương 44: Muốn sinh con cho anh

Mạt Thế, Mèo Nhỏ Hung Dữ Của Đại Lão Vừa Ngọt Ngào Vừa Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Cảnh Thừa: "..."
Trời ơi, sao lại có người vừa xinh đẹp tinh khiết như vậy, lại dám thốt ra những lời khiến người ta tim đập rộn ràng?
Đơn giản là đáng yêu đến mức không chịu nổi.
Nhưng mà...
Mèo trắng nhỏ của anh chỉ cần ai chạm nhẹ vào tai cũng đã đỏ mặt bối rối, sao giờ lại dám nói ra những lời quyến rũ thế này?
Anh chỉ rời đi có một đêm thôi, rốt cuộc là ai đã làm thay đổi cậu ấy vậy?
Thấy Cố Cảnh Thừa im lặng, Bạch Lạc lo lắng siết chặt hai bàn tay thon dài.
"Không... không được sao?"
Cố Cảnh Thừa nhẹ nhàng nói: "Mèo trắng nhỏ, đây không phải chuyện được hay không được."
"Vậy là chuyện gì ạ?"
"Em thành thật nói cho anh nghe một chút, tại sao em muốn hôn anh?" Cố Cảnh Thừa hỏi rất nghiêm túc.
Cậu có hiểu rõ một nụ hôn đại diện cho điều gì không?
Hai người đàn ông hôn nhau, lại càng mang một ý nghĩa đặc biệt hơn.
Bạch Lạc thành thật đáp: "Lúc dưới sông anh hôn em, cảm giác rất tốt... Sau đó..."
Nói đến đây, cậu cúi đầu, hai má từ từ ửng đỏ.
Suốt cả lúc nằm trên giường, trong đầu cậu chỉ toàn hiện lên hình ảnh nụ hôn dưới đáy sông với Cố Cảnh Thừa.
Càng nghĩ càng thèm được thử lại.
Vì thế vừa gặp anh, cậu liền hỏi thẳng.
Nhưng sau khi hỏi xong, Bạch Lạc lại thấy mình có vẻ quá thẳng thắn.
"Sau đó thì sao?"
Bạch Lạc quay đầu sang bên, không dám nhìn thẳng vào Cố Cảnh Thừa, đôi mắt to tròn khẽ cụp xuống, giọng nhỏ nhẹ: "Sau đó... thì muốn thử lại."
Thì ra mèo trắng nhỏ cảm thấy nụ hôn rất tuyệt.
Giống như một con mèo nhỏ nếm thử miếng sô cô la, thấy ngon quá nên muốn ăn thêm lần nữa.
Anh biết mà, mèo trắng nhỏ của anh nhất định không có ý xấu gì.
Nhưng mà, đây là nụ hôn cơ mà...
Cố Cảnh Thừa cảm thấy mình cần phải giải thích rõ ràng cho cậu hiểu, nếu không mai này cậu cứ thế hôn lung tung người khác... thì không ổn chút nào.
"Mèo trắng nhỏ, cho dù cảm giác có tốt đến đâu, cũng không thể tùy tiện hôn nhau như vậy."
"Ý anh là... như vậy là tùy tiện sao?"
Cố Cảnh Thừa định gật đầu, nhưng sợ Bạch Lạc buồn, liền nhẹ nhàng đáp: "Có chút vậy."
Bạch Lạc ngước lên, đôi mắt xanh lam đầy tò mò, gương mặt tuấn tú khẽ nghiêng: "Vậy phải làm sao mới không phải là tùy tiện ạ?"
"Khi hai người thực sự thích nhau."
"Phủ Tang đã nói với em về chuyện này rồi. Anh ấy bảo rằng người chịu sinh con cho đối phương là người thật lòng yêu thương. Nhưng em không thể sinh con... Anh có thích người không thể sinh con cho anh không? Anh có ghét bỏ em không?"
Cố Cảnh Thừa: "..."
Anh vừa buồn cười vừa xúc động.
Trên đời này sao lại có bảo bối đáng yêu đến thế?
Khoan đã, ý của mèo trắng nhỏ là...
Từ loạt hành động ngây thơ vừa rồi, Cố Cảnh Thừa chợt nhận ra một điều gì đó sâu hơn.
Tim anh khẽ rung động, anh kéo ghế lại gần, ngồi sát Bạch Lạc hơn một chút.
"Mèo trắng nhỏ, em muốn sinh con cho anh sao?"
"Nếu... nếu em có thể sinh, thì cũng không phải là không được đâu."
Bạch Lạc chỉ đơn thuần trả lời theo suy nghĩ thật lòng, đầu càng cúi thấp, không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Cảnh Thừa.
Cố Cảnh Thừa khẽ cúi người, nhẹ nhàng nâng cằm thon gầy của Bạch Lạc lên, để cậu đối diện với mình.
"Bạch Lạc, em có thích anh không?"
Cố Cảnh Thừa – người xưa nay lạnh lùng, mạnh mẽ, không sợ trời không sợ đất – giờ phút này lại thấy tim đập nhanh, có chút hồi hộp.
"Có lẽ vậy... Phủ Tang nói em thích anh."
"Đừng nhắc đến thằng nhóc Phủ Tang kia. Chỉ cần em nói, em cảm thấy thế nào về anh?"
"Cảm thấy...?"
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Bạch Lạc, Cố Cảnh Thừa nghĩ hỏi cảm xúc có lẽ quá khó, liền đổi cách hỏi: "Em thấy anh thế nào?"
"Anh rất tốt. Rất, rất tốt." Tốt đến mức cậu muốn ở cạnh anh mãi, muốn lúc nào cũng được ở bên anh.
Cố Cảnh Thừa nghe vậy, lòng ấm áp, khóe môi không khỏi cong lên.
Thì ra mèo trắng nhỏ tuy chưa hiểu rõ, nhưng trong lòng đã có anh rồi sao?
May mắn thay, không phải chỉ một mình anh có cảm giác này.
Anh khẽ cười, đưa tay vuốt lại mái tóc của Bạch Lạc – vừa nãy anh vuốt xuống nhưng giờ lại bung lên – ánh mắt và giọng nói dịu dàng chưa từng có.
"Mèo trắng nhỏ, chúng ta không cần vội. Dần dần, em sẽ hiểu thôi."
Bạch Lạc càng thêm bối rối: "Em sẽ hiểu cái gì ạ?"
Tình cảm không thể giải thích bằng vài câu nói.
Thay vì nói nhiều, Cố Cảnh Thừa chỉ khẽ cười, cúi đầu hôn nhẹ lên trán Bạch Lạc.
"Cảm ơn em đã cứu lão Lâm lần nữa. Em còn phải ở lại Nam Hà Thành, chắc cũng mệt rồi. Ngủ thêm một chút đi."
Được Cố Cảnh Thừa hôn trán, Bạch Lạc vui vẻ vô cùng. Cậu vừa nãy ngủ không ngon, đúng là vẫn muốn nghỉ thêm.
"Vậy còn anh thì sao?"
"Anh đi bàn chuyện một chút với tiểu thư Hoa."
Dù Lâm Khí đã hứa không tấn công thành nữa, nhưng ai biết được thuộc hạ của hắn sẽ làm gì? Có quá nhiều kẻ không nghe lời.
Chừng nào doanh trại của tổ chức Bất Khí còn ở Nam Hà Thành, thì vẫn phải cảnh giác, các biện pháp phòng bị vẫn phải duy trì.
Bạch Lạc tuy rất muốn được ở bên Cố Cảnh Thừa, nhưng năng lượng cậu tiêu hao quá nhiều, cần nghỉ ngơi.
Chỉ khi nghỉ ngơi tốt, nhanh chóng khôi phục thể lực và năng lượng, cậu mới có thể giúp anh.
Cậu không muốn làm phiền anh xử lý việc quan trọng, nên ngoan ngoãn nói: "Vâng. Anh cũng phải nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức."
"Ừ."
Bạch Lạc nằm xuống, Cố Cảnh Thừa đắp chăn cho cậu. Vừa định rời đi, cậu bỗng ngồi dậy, hôn nhẹ lên trán anh, rồi như con mèo nhỏ trộm được cá, nở nụ cười trong trẻo, thuần khiết.
"Vừa nãy anh hôn trán em rồi mà."
Cho nên cậu muốn hôn lại.
Tuy không được tuyệt vời như nụ hôn dưới sông, nhưng cũng rất tốt.
Đội trưởng Cố bị "trêu chọc" bất ngờ, chỉ biết khẽ cười bất lực.
"Ngủ đi, khi nào em ngủ rồi anh mới đi làm việc."
"Vâng."
Lần này, Bạch Lạc ngoan ngoãn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng, khí tức lạnh giá như tuyết của Cố Cảnh Thừa, Bạch Lạc nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Khi chắc chắn cậu đã ngủ, Cố Cảnh Thừa mới lặng lẽ rời đi.
……
Trên con phi thuyền.
Kiệt Á cùng hai thành viên khác của Ngọc Linh Tinh nhanh chóng đi về phía Hách Liên Lí Áo.
Hách Liên Lí Áo đang đứng trước cửa sổ sát sàn, chắp tay sau lưng, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời chói chang ngoài kia.
Người Ngọc Linh Tinh đều có làn da trắng bệch, mái tóc dài trắng như tơ lụa, khuôn mặt tinh xảo, thân hình cân đối, được gọi là những tinh linh giữa vũ trụ.
Hách Liên Lí Áo – vị vương của Ngọc Linh Tinh – lại càng xuất chúng hơn, dung mạo tuyệt mỹ hơn người, thân hình cao lớn, cường tráng hơn hẳn.
Khi hắn quay người lại, những thuộc hạ đi theo lâu năm vẫn không khỏi sửng sốt.
"Vương."
"Vương."
"Vương."
Kiệt Á cùng hai người cúi đầu hành lễ.
"Vương, chúng tôi đã tìm được vị trí của Bạch Lạc," Kiệt Á báo cáo.
Hách Liên Lí Áo bước đến ngai vàng, ngồi xuống: "Hắn ở đâu?"
"Tại Nam Hà Thành, không xa Hoàn Giám – một tổ chức lớn bảo vệ con người thường. Thành chủ là dị nhân cấp năm," Kiệt Á trả lời rõ ràng.
"Cố Cảnh Thừa có ở bên hắn không?"
"Có. Toàn bộ đội viên của Cố Cảnh Thừa cũng đang ở đó."