Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
Chương 10: Cánh cửa bí ẩn
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên này, trong homestay.
Sau khi giải quyết xong những thắc mắc, mọi người không còn lý do gì để ở lại tầng hầm nữa. Họ nhanh chóng chia thành các nhóm hai người và lần lượt bước vào thang máy, trở lại sảnh chính.
Lúc này, sảnh lớn đã vắng tanh.
Ngoài cửa thang máy chỉ còn lại một đống bột xám.
Mọi người cẩn thận lách qua đó rồi tiến đến bên bàn.
Tâm trạng vừa nhẹ nhõm chút đã trở nên nặng nề khi nhìn thấy bàn cờ lớn.
Lớp trưởng ho khẽ: “Giờ đến lượt ai?”
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía anh ta, khiến anh chợt nhớ ra mình chính là người phải hành động.
Lớp trưởng cười ngượng rồi ném xúc xắc lên bàn.
Lần này anh không được may mắn, quân cờ tiến lên vài bước rồi dừng ngay tại ô sự kiện.
Yết hầu của anh khẽ nhấp nhô, bóc tấm thẻ sự kiện. Thấy trên đó không có hình đồng hồ, anh thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi đọc kỹ nội dung, sắc mặt của anh lại trở nên kỳ quái.
— [Sự kiện: Sau một cuộc phiêu lưu đầy nguy hiểm, cuối cùng các bạn cũng tìm được cửa ra vào của homestay.
Tuy nhiên, trước cánh cửa đổ nát lại xuất hiện một bóng hình quen thuộc — Sự thật cay đắng cuối cùng đã đến.
Chỉ khi giành chiến thắng trong trận chiến cuối cùng này, các bạn mới có thể thực sự rời khỏi nơi đây.]
[Đối với những người chơi bị loại hoặc đã chết, vui lòng tham khảo [Hướng dẫn đỏ] để hành động.]
[Đối với những người chơi chưa bị loại, vui lòng tham khảo [Hướng dẫn xanh] để hành động.]
…
Hướng dẫn?
Hướng dẫn gì thế?
Sau khi lớp trưởng đọc xong thẻ sự kiện, tất cả đều ngẩn người.
Rồi họ phát hiện, không biết từ bao giờ, trên bàn đã xuất hiện hai quyển sổ mỏng.
Đúng như mô tả trong thẻ, một quyển màu đỏ, một quyển màu xanh.
Tất nhiên, Từ Đồ Nhiên biết cô sẽ tương ứng với sổ xanh, nhưng với quyết tâm tìm đường chết, cô vẫn mở quyển sổ đỏ trước — nhưng bên trong chỉ là một màu đỏ rực, ngoài vết máu loang lổ chẳng thấy gì.
Thấy cô giở sổ, lớp phó thể thao tò mò bước tới, nhìn thấy toàn máu bên trong liền vô thức kêu lên "Ối".
Lớp phó học tập trách móc lớp phó thể thao: "Cậu đứng sau lưng cô ấy làm gì, đừng có đổ trách nhiệm cho cô ấy."
Từ Đồ Nhiên: …
"Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng." Cô tìm được lý do hợp lý cho hành động của mình, rồi đóng sổ lại và bước sang bên kia.
"Sổ xanh viết gì vậy?"
"Nói là nếu tìm được cửa ra vào đúng, chúng ta sẽ thoát ra ngoài! 'Những vì sao xanh sẽ soi sáng con đường đúng đắn'." Lớp trưởng vừa đọc nhanh sổ xanh vừa trả lời, "Còn 40 phút."
Tiểu Mễ nhíu mày, nhìn cánh cửa đóng chặt của homestay: "Lối ra? Chẳng phải luôn ở đó sao?"
Cố Tiểu Nhã cũng thấy lạ: "Có phải chúng ta cần tìm chìa khóa không?"
"Không, là tìm lối ra." Lớp trưởng đặt sổ xanh lên bàn cho mọi người xem, "Nó còn nhấn mạnh từ 'đúng đắn' nữa."
"Vậy có phải cánh cửa này là để đánh lạc hướng không?"
Mọi người đều là những bộ óc xuất sắc sau kỳ thi đại học, nếu không bàn chuyện khác thì khả năng đọc hiểu đề bài của họ không tồi.
Từ Đồ Nhiên suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý.
Cô thuận tay mở sổ xanh ra, phát hiện trang sau còn nội dung khác: "Ở đây viết gì vậy?"
"Đây là các quy tắc bổ sung."
"Nói đơn giản là trong quá trình tìm lối ra, chúng ta phải tránh sự truy đuổi của nhóm đỏ… tức là những người hành động theo sổ đỏ." Lớp trưởng giải thích, "Nhưng chúng ta chẳng có ai thuộc nhóm đỏ cả."
"Vậy chắc không cần đọc sổ đó."
Nói thế nghĩa là nội dung hướng dẫn đỏ đã rõ — đúng như Từ Đồ Nhiên nói, người đứng sau trò board game này muốn họ tự giết lẫn nhau.
"May mà chúng ta thoát khỏi những cái bẫy trước." Cố Tiểu Nhã thở phào, tỏ vẻ may mắn, "May mà có Từ Đồ Nhiên…"
Trong số họ không có ai bị loại hay chết, nghĩa là hiện tại chẳng ai phải chịu trách nhiệm khủng khiếp trong sổ đỏ.
Họ chỉ cần đoàn kết, cố gắng tìm lối ra là được.
Điều này khiến Cố Tiểu Nhã thêm can đảm, nhưng Cố Thần Phong, người đứng bên cạnh, đột nhiên sắc mặt biến đổi.
Bên kia, Từ Đồ Nhiên đang suy tư, ánh mắt rơi vào đống bài đã bỏ đi.
Ở đó có một quân cờ.
Quân cờ vỡ vụn bỗng xuất hiện trên ô sự kiện ma nữ trong tủ.
Theo luật chơi, chỉ có quân cờ của người chơi bị loại mới bị bỏ vào đó.
Như thể lặp lại suy nghĩ của cô, Cố Thần Phong mím môi, ngập ngừng nói:
"Tôi… nhớ ra một chuyện." Để tiết kiệm thời gian, cậu ta buộc phải nói nhanh, "Chung Tư Gia từng nói với tôi rằng nó đã 'chơi' trò này rồi."
"Bên chúng ta lại có thêm quân cờ."
"Vậy… đó có phải quân cờ của nó không?"
"Sao cơ?" Lớp phó thể thao không hiểu, "Chung Tư Gia không tham gia trò này đâu?"
"Đó là nó không tham gia hay tham gia nhưng chúng ta không biết?" Từ Đồ Nhiên thản nhiên nói, ghép mảnh vỡ của quân cờ lại thành số hoàn chỉnh.
Trên đó là số "0".
Sắc mặt của Cố Thần Phong càng trắng bệch.
Cậu nhớ rất rõ, khi mở hộp board game ra, bên trong chỉ có cờ từ 1 tới 9.
Lúc đó, cánh cửa bỗng dưng mở ra.
Cánh cửa homestay vốn đóng chặt đột nhiên bật mở.
Bị đẩy từ bên ngoài vào.
Phía sau cửa là một màu đen kịt, không biết là bóng đêm hay tường đen như ngoài cửa sổ.
Có người bước vào.
Không nhìn thấy thân hình người đó, thứ duy nhất chứng tỏ sự tồn tại của họ là loạt dấu chân — rất sâu, dấu giày màu đen, từng bước tiến về phía bàn.
Sau đó, quyển sổ đỏ lại bị giở ra.
Các trang giấy mỏng lật qua lật lại như thể có người đang đọc thật sự.
Tiểu Mễ sợ hãi lùi lại vài bước, vô tình đụng phải Cố Tiểu Nhã.
Cô định nói gì đó nhưng ánh mắt lại lướt qua cửa thang máy phía sau, con ngươi co lại.
"Thứ, thứ kia…" Cô không nói nên lời, chỉ có thể kéo Cố Tiểu Nhã nhìn về phía sau.
Cố Tiểu Nhã nhìn theo hướng cô chỉ, toàn thân cứng đờ, sau lưng tức thời lạnh buốt.
Trên cánh cửa kim loại của thang máy đang phản chiếu một bóng dáng xa lạ.
Một bóng người đứng trước bàn, lặng lẽ giở sổ màu đỏ ra xem, là một người đàn ông.
*
Sự im lặng khiến người ta nổi da gà lan tràn khắp sảnh lớn.
Trên mặt bàn, quyển sổ màu đỏ đang tự động lật từng trang, tốc độ rất chậm.
Nếu không thấy cái bóng trên cửa thang máy, chắc người ta sẽ nghĩ bên bàn là một con lười.
Cảnh tượng nhìn hơi hài hước nhưng chẳng ai cười nổi.
Ánh mắt họ cứ đảo qua lại giữa cửa thang máy và quyển sổ, tất cả đều bất giác lùi ra xa cái bàn.
Từ Đồ Nhiên cũng đang nhìn về phía bàn.
Cô có thể nhìn thấy nhiều hơn những người khác nên trông thấy một bóng người lờ mờ.
Nhưng cũng chỉ là "trông thấy" mà thôi, cảm giác rất mơ hồ.
Cô quan sát một lúc mới nhận ra những người khác đã dựa vào mình từ lúc nào không hay.
Từ Đồ Nhiên: …?
Từ Đồ Nhiên thấy thế không ổn.
Sự ỷ lại của người khác sẽ kéo chân cô.
Nhưng đã đến bước này thì không thể đẩy họ ra được, cô đành mạnh dạn mở lời: "Mọi người có nhận ra đó là ai không? Có phải Chung Tư Gia không vậy?"
Lớp phó thể thao hoảng hốt nhìn cô, rõ ràng là đang cảm thấy câu hỏi này quá vô lý — cái bóng trên cửa thang máy chỉ là một nhúm như thế, chẳng thấy mặt thì làm sao nhận ra được.
Cố Thần Phong lại thấp giọng nói: "Đúng là nó rồi."
Cậu chỉ vào dấu chân đen dưới đất: "Trên dấu giày có logo hãng này.
Hôm nay nó đi đôi giày của hãng này."
…
Mọi người đều cảm thấy vô cùng kỳ dị.
Lớp trưởng quay đầu nhìn về phía cầu thang, cố nuốt nước bọt.
"Lát nữa tôi hô 'Chạy' thì chạy hết lên lầu nhé." Cậu thấp giọng nói, "Đừng để bị tách ra."
Kinh nghiệm "lạc đàn chắc chắn sẽ chết" của Cố Thần Phong đã ăn sâu vào tâm trí mọi người, lớp trưởng sợ có người lạc đàn sẽ bị bắt nên cố nhấn mạnh — dù không biết hiện tại là sao, nhưng chạy trước vẫn là thượng sách.
Nếu muốn chạy thì chỉ có hai lối: hành lang và cầu thang.
Hai bên hành lang đều là ngõ cụt, lỡ bị chặn lại thì không thể thoát.
Ngược lại, trên tầng ba có một cầu thang thoát hiểm rất hẹp nối liền với tầng hai.
Họ lên đó vẫn có chỗ hoạt động hoặc tranh thủ thời gian tìm lối ra "đúng đắn"…
Lớp trưởng nhanh chóng tính toán trong đầu, xác nhận không sai lầm mới thở một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Ngay bây giờ — Chạy!"
Vừa dứt lời, tất cả đồng loạt chạy lên cầu thang!
Mọi người đều trải qua huấn luyện chạy bộ và phòng chống thiên tai nên dù chạy trối chết vẫn rất ăn ý.
Nhưng trong sự ngay ngắn đó lại khiến hai ngoại lệ trở nên nổi bật.
Một là lớp phó học tập, không biết sao cô ta không chạy tới cầu thang mà chạy ngược ra sảnh lớn, rẽ vào hành lang trong chớp mắt; người còn lại là Từ Đồ Nhiên —
Cô chẳng buồn chạy trốn.
Thay vào đó, Từ Đồ Nhiên vọt tới chân cầu thang, nhặt cây búa nhỏ mình nhét ở đó rồi quay lại, vung mạnh vào vị trí trước quyển sổ đỏ —
Một tiếng "bịch" đáng sợ vang lên.
Cảnh tượng vô cùng kỳ dị.
Bầu không khí cực kỳ yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức tất cả đều nghe thấy một âm thanh như bị bóp nghẹt và tiếng lách cách.
Lớp trưởng đã chạy tới giữa cầu thang, nghe vậy liền dừng bước, ngẩn người.
Sau một lúc im lặng, cậu quay lại hỏi lớp phó thể thao: "Vừa rồi tôi hô 'Chạy' mà đúng không?"
Lớp phó thể thao: …
Cậu đừng hỏi tôi, tôi cũng chẳng hiểu gì cả.
Hai người không hiểu, nhưng Cố Thần Phong, người cũng đang trốn trên cầu thang, chợt bừng tỉnh, cảm thấy mình đã hiểu ra —
Là một học sinh cấp ba có đời sống tinh thần phong phú, xem qua nhiều tác phẩm thần bí kinh dị, cuối cùng cậu cũng hiểu.
Kịch bản của Từ Đồ Nhiên có lẽ không giống với họ.
Nghĩ kỹ thấy cũng có lý.
Từ Đồ Nhiên là người suy nghĩ rõ ràng, thủ đoạn tàn nhẫn (?), mạch não kỳ lạ, đồng thời còn có khả năng đặc biệt là con mắt âm dương bẩm sinh, thả cô vào tác phẩm ma quỷ thần bí ấy à, không phải nhân vật chính thì cũng phải là vai phụ quan trọng đấy.
Xông pha mạnh bạo, xé xác ma quỷ là tiêu chuẩn cơ bản, có thể sẽ kích hoạt được cốt truyện của boss cuối…
Cố Thần Phong càng nghĩ càng thấy mình có lý.
Không thể không nói ở một phương diện nào đó, cậu ta với Cố Tiểu Nhã thực sự không hổ là chị em ruột.
Một giây sau, chỉ thấy Từ Đồ Nhiên quăng cây búa nhỏ trong tay đi, quay đầu chạy vội lên cầu thang.
Cố Thần Phong tưởng tượng cảnh Từ Đồ Nhiên xé xác ma quỷ liền giật mình: "Cậu đánh thắng nó rồi à?"
"Đánh cái gì trời." Từ Đồ Nhiên sải bước chạy, giọng điệu rất kiên định, "Không nhìn ra được trình độ của hắn, chỉ mới sờ tí thôi."
Cố Thần Phong:?
Vậy sờ sao rồi?
"Hắn bị rơi đầu, còn tôi thì gãy tay." Từ Đồ Nhiên giơ cổ tay bị trật khớp của mình lên, bình tĩnh như thể người bại trận không phải cô, "Để ý làm gì? Mau chạy đi.
À, lớp phó học tập đâu rồi?"
Cố Thần Phong: …???
Gì vậy, rán cá* đâu rồi?!
(*) Một thuật ngữ trong game chỉ những cao thủ vào game cấp thấp để giết boss giải trí.
——————
Từ Đồ Nhiên: Thất sách rồi, đáng lẽ không nên đánh boss vượt cấp làm gì.
Từ Đồ Nhiên: Nhưng lần sau vẫn dám ạ.
——————
Sức chiến đấu của phó bản này: Ma nữ trong tủ < Ác quỷ < Chung Tư Gia < Bóng đen trên cầu thang.
Hiện tại Từ Đồ Nhiên đang ở làng Người Mới, đánh ma nữ trong tủ xem như rán cá nhưng đánh ác quỷ phải thêm điểm cường hóa.
Muốn đánh Chung Tư Gia thì độ khó hơi cao, còn đối đầu trực diện với bóng đen trên cầu thang nhiều khi sẽ bị "miểu sát*" luôn.