Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
Chương 9: Những Gã Sói và Cơn Giận Của Quỷ
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một lúc sau.
Thang máy hạ xuống tầng hầm.
Cánh cửa sắt mở ra, Cố Tiểu Nhã bước ra, đôi chân như nhũn ra.
Từ Đồ Nhiên vẫn đứng trong thang, vẫy tay về phía cô rồi nói: “Xin lỗi nhé, nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Rồi ấn nút đóng cửa, thang máy lại đi lên.
… Hệt như một nhân viên tận tâm.
Cố Thần Phong bước tới đỡ Cố Tiểu Nhã, đặt cô ngồi lên ghế sofa nghỉ ngơi, rồi hỏi thăm về cách đánh giá của Từ Đồ Nhiên.
Cố Tiểu Nhã không trả lời, mà hỏi ngược: “Mày còn nhớ sau khi cậu ấy ‘sống lại’ đã rút được thẻ sự kiện gì không?”
“… Hở?” Cố Thần Phong ngơ ngác, “Gì vậy?”
Cậu ta chẳng có chút ấn tượng nào.
Nét mặt Cố Tiểu Nhã cũng ngờ ngợ, cô liếc mắt quanh phòng, không thấy búi tóc sừng dê bèn định hỏi, nhưng rồi lại nhìn thấy cây rìu dựng cạnh ghế, biểu cảm chợt đông cứng.
“Nhắc mới nhớ, lúc nãy cậu ấy kiểm tra mày thế nào?” Sau 2 giây im lặng, cô mới hỏi Cố Thần Phong.
“Cậu ấy không kiểm tra, chỉ bảo là tin em thôi.” Cố Thần Phong nói thẳng, nhưng nói xong lại thấy tiếc.
Một giây sau, cô ta nghiêm mặt đứng dậy, lặng lẽ kéo xa khỏi cậu, đồng thời đá cây rìu sang một bên.
Như thể trên mặt cô đã viết sẵn dòng chữ: *Mày rất khả nghi, chớ có đụng tới bà đây.*
Cố Thần Phong: “…”
Dù cậu ta không muốn hỏi về kết quả phán đoán của Từ Đồ Nhiên, nhưng trong lòng lại nghi ngờ sâu sắc.
Cô gái này liệu có phải là chị ruột của cậu ta không? Chắc chắn là chị ruột của cậu ta chứ?
*
Một lúc sau.
Thang máy lại hạ xuống.
Lần này là Tiểu Mễ bước ra.
Theo sau là lớp phó học tập, lớp phó thể dục.
Lần gần cuối, thang máy chỉ còn Từ Đồ Nhiên và một đống bột phấn xám.
Rồi lớp trưởng vật vã chạy ra khỏi thang.
Hắn trông rất tệ, quần áo xộc xệch, cánh tay còn bị trầy.
Lớp phó học tập bước tới, nhíu mày: “Bị sao thế?”
“Hắn bị hai đứa trên lầu chặn lại.” Từ Đồ Nhiên bước ra khỏi thang, chậm rãi nói, “Chúng sốt ruột muốn giành cơ hội cuối cùng vào thang với hắn.”
Thực ra trước đó chúng đã cướp được một lần, nhưng đáng tiếc là tên ác quỷ vừa xông vào chưa kịp tới tầng hầm đã bị Từ Đồ Nhiên đâm một nhát dao.
Ngay khi cô bước vào tầng hầm, mọi người đều nghe thấy tiếng *ong ong* bên tai, bộ não vốn mơ màng bỗng tỉnh táo.
Những ký ức bị bóp méo bỗng trở về nguyên vẹn. Họ nhìn nhau, thấy trên gương mặt mọi người đều tràn ngập hạnh phúc.
“Vậy là… Xong rồi đúng không?” Tiểu Mễ không tin, nói, “Chúng ta đều đã vượt qua hết rồi, trời ạ…”
“Tôi cũng khá ngạc nhiên đấy.” Từ Đồ Nhiên ngồi xuống ghế sofa, hơi ngả người ra sau, “Từ sau Cố Tiểu Nhã thì xác suất đúng cao đến mức sợ — Sao các cậu làm được thế?”
“Haizz, còn sao nữa — Học sinh giỏi ở đó duyệt bài, ai được phê duyệt thì vào.”
Lớp trưởng và tôi phụ trách giữ trật tự, ai không nghe lời thì đè xuống hết.”
Lớp phó thể dục hào hứng nói, rõ ràng đang tự hào vì phương pháp của họ hiệu quả.
“Duyệt bài ư?” Từ Đồ Nhiên tò mò đứng dậy, “Bài gì vậy?”
“Đừng nghe cậu ta nói bậy, không phải bài thi đâu.” Lớp phó học tập đẩy kính, “Đề kiểm tra thôi.”
Từ Đồ Nhiên: “…?”
“Tôi cho mọi người đề Toán khác nhau… À, còn đề Sử, Hóa, Lý nữa.
Cứ dựa theo cách giải và trình tự các phần mà phán đoán thôi.” Lớp phó học tập nghiêm túc nói, “Nếu không viết chữ ‘Giải’ hoặc viết sai công thức thì tất thảy sẽ là sói.”
Từ Đồ Nhiên: “…”
Gì chứ, nếu không nhầm thì từ khi sự kiện bắt đầu tới giờ chưa tới 10 phút mà? Lũ học sinh lớp 12 giỏi thế cơ à?
“Còn thế nữa ư?” Cô khó nén nổi sự kinh ngạc, “Lỡ quên thì sao?”
“Không đâu.” Lớp phó học tập vô cùng chắc chắn, “Có một số việc giống như khắc vào DNA ấy.”
Từ Đồ Nhiên: …
Thế thì DNA của mọi người cũng bá thật.
Cô thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ may mà có thể dùng thẻ sự kiện như Goldwater.
Nếu không gặp cách loại bỏ ác liệt của lớp phó học tập, cô cũng sẽ bị loại mất thôi.
“Nhưng ngoài hai chúng ta ra thì người đầu tiên xuống cũng là ác quỷ đúng không?” Cố Thần Phong suy nghĩ một hồi, bỗng kinh ngạc, “Con ác quỷ đó cũng học giỏi thế cơ à?”
Theo cách phán đoán của lớp phó học tập, chắc chắn nó phải là người có câu trả lời hoàn hảo nhất, thậm chí còn thắng cả đám học sinh cấp 3…
“… Không phải! Lúc nó xuống tôi vẫn chưa áp dụng cách này!” Lớp phó học tập hơi đỏ mặt, “Lúc đó nó nói ngọt nên chúng tôi tin tưởng, thế mới cho nó vào thang.”
Nói chính xác hơn, lúc đó cô ta đang chuẩn bị đề, nó lợi dụng khoảng trống đó để lừa mọi người, vào thang trước.
Giờ nghĩ lại, đáng ra nên khảo hai từ đơn của nó trước.
Dù ai cũng có thể là kẻ phản bội.
Nhưng kiến thức học được thì không.
“May mà ác quỷ không xuống đây được, nếu không phải tốn công…” Lớp phó học tập nói tới đây chợt nhận ra có gì đó sai.
“Ủa — Vậy nó đâu rồi?”
…
Cố Thần Phong ho một tiếng, chỉ vào Từ Đồ Nhiên vô tội: “Bị cô ấy xử rồi.”
…?
??!
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Từ Đồ Nhiên.
Cô chỉ biết bĩu môi, ngượng ngùng.
“Là thế này.
Tôi không biết mọi người có sàng lọc trước chưa nên ai vào thang cũng phải lọc lại một vòng.” Từ Đồ Nhiên nhún vai, “Nó không qua được nên tôi tiên hạ thủ vi cường.”
(*) Ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế.
“…”
Ngoài Cố Thần Phong đã biết trước, những người còn lại đều tròn mắt kinh ngạc.
Một giây sau, vô số câu hỏi đổ dồn về phía Từ Đồ Nhiên.
Lúc này, Cố Thần Phong mới hiểu phương pháp phân biệt của cô ấy rốt cuộc là thế nào.
Hỏi đối phương có nhớ vụ thẻ sự kiện hay không chỉ là bước đầu — Thực tế câu hỏi này chẳng có ý nghĩa gì.
Vì với kinh nghiệm của cô, dù là ác quỷ hay con người đều không trả lời được.
Nhưng dù người bị hỏi có nhớ hay không cũng chẳng ảnh hưởng mấy.
— Bởi sau đó, cô sẽ kể lại nội dung thẻ sự kiện cho họ nghe, rồi hỏi: “Này, cậu có muốn biết tôi nhìn thấy gì không? Tôi có thể bí mật nói cho cậu nghe…”
Cố Thần Phong: “…”
Cậu ta nhớ lại câu hỏi không đầu không đuôi của Từ Đồ Nhiên hồi nãy, giờ mới hiểu “kiểm tra” mà cô nói là sao.
“Rồi sao nữa?” Cậu ta kinh hãi nhìn cô, “Cậu thật sự nói cho họ biết à?”
“Tất nhiên là không rồi.” Từ Đồ Nhiên thẳng thắn, “Chỉ hù dọa tí thôi.”
Trong tình huống cận kề cái chết, con người sẽ sợ thật hơn.
Nhất là Từ Đồ Nhiên đã chiếm thế thượng phong nhờ dựa vào cửa — Điều đó sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực.
Trẻ con sẽ sợ tới mức bật khóc.
“Vậy là… Chỉ đoán dựa trên thái độ và phản ứng thôi sao?” Cố Tiểu Nhã thấy khó tin, “Tôi cứ nghĩ bọn ác quỷ sẽ biết diễn chứ.”
Thế mà Từ Đồ Nhiên nghiêm túc gật đầu: “Đúng thế, biết diễn thật mà.
Diễn cũng hay lắm đấy.”
Cố Thần Phong: “?”
“Nhưng có một thứ không thể diễn được.” Từ Đồ Nhiên tiếp tục, “Chỉ có tôi mới cảm nhận được chuyện này.
Khi tôi nhắc tới vụ này với con người, sau gáy sẽ lạnh toát như có ai đó thổi hơi vào.
Bả vai thì nặng trĩu như bị thứ gì ép bên trên… À, ngay đây này.”
Cô vỗ lên vai mình, chỉ cho mọi người thấy: “Có thể cảm nhận được vật thể lạ đang ở rất gần.
Lại còn có thể nhìn thấy bóng đen lờ mờ nữa — Nhưng khi nói chuyện với ác quỷ thì hoàn toàn không có cảm giác gì cả.”
Mọi người: “…”
Nếu không nhầm thì đây là con mắt âm dương đấy.
“Chỉ cần nắm được mức độ, nói khác với sự thật thì sẽ không gặp chuyện gì hết.” Cuối cùng, Từ Đồ Nhiên kết luận, “Cách này là bách phát bách trúng, dùng siêu ổn.”
Mọi người: “…”
Vấn đề đâu phải là có dùng được hay không? Cậu không thấy phương pháp này hơi bạo rồi à?
“Bạo à? Vẫn ổn mà.” Từ Đồ Nhiên thật sự không thấy vấn đề, “Cuối cùng cũng chẳng xảy ra chuyện gì.”
“Nói thì nói thế… Nhưng làm thế chẳng phải sẽ chọc nó, ừm, thứ đó giận hơn hay sao?”
Cố Tiểu Nhã suy nghĩ một lúc, chần chừ nói.
Cô hay đồng cảm nên suy nghĩ khá nhiều.
Vì không biết Từ Đồ Nhiên đã trông thấy gì nên chỉ có thể dùng từ “thứ đó” để ám chỉ.
Đứng ở góc nhìn của nó, chuyện này sẽ trở thành — Cuối cùng vẫn có kẻ muốn làm trái quy tắc! Ăn cơm thôi — Vui vẻ tới, buồn tẻ đi về.
Mấu chốt là chuyện này đâu mới xảy ra lần đầu, nó cứ như con lừa bị ngã mà cứ đuổi theo củ cà rốt, rốt cuộc chẳng gặm được miếng nào…
Mọi người cùng nhau suy nghĩ một lúc.
Má nó, tức quá.
Từ Đồ Nhiên: “…”
À, ra là thế à.
Hèn gì mà mỗi lần cô kiểm tra danh tính của mọi người, trong đầu thi thoảng lại tăng lên vài ba giá trị tìm đường chết — Hóa ra là vô tình kiếm thêm tí điểm phẫn nộ đấy à.
*
Cùng lúc đó, bên ngoài homestay.
Trong chiếc ô tô màu đen, thiếu nữ váy đỏ hạ ống nhòm xuống, khó hiểu “Ừm” một tiếng.
Tài xế tò mò quay đầu: “Sao thế?”
“Hình như bức tường sương mù bao quanh ‘Cõi’ hơi bất thường.” Gương mặt nhỏ của thiếu nữ váy đỏ tràn ngập hoang mang.
Cô cúi đầu nhìn quyển sổ ghi chép trên đùi, “Từ 10 phút trước nó đã bắt đầu bất ổn, lúc ẩn lúc hiện…” Hơn nữa càng lúc càng tệ hơn.
“Có vụ này nữa à?” Tài xế cũng mới nghe chuyện “Cõi” đã hình thành mà không ổn định thế này lần đầu, vội cầm ống nhòm lên nhìn, “Thật sao.
Chuyện gì thế này?”
“Không biết nữa.
Có thể là… Bị thứ gì đó kích thích chăng?” Thiếu nữ không dám chắc, hướng ống nhòm về phía homestay lần nữa.
Chỉ thấy bức tường sương mù kia càng lúc càng chập chờn.
——————
Cõi: Tức tới run người..