Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
Phòng Cấm Của Ma Giáo
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quay ngược thời gian vài phút trước.
Từ Đồ Nhiên đi theo người phụ nữ búi tóc cao bước vào một hành lang xa lạ.
Hành lang này rõ ràng không thuộc về thời đại hiện tại. Theo kết cấu của ngôi nhà, dưới tầng hầm không thể có một hành lang dài như vậy, chưa kể nó đã quá cũ kỹ — Những mảnh gỗ trên sàn đã bị bung ra, vách tường hai bên bong tróc nhiều. Thậm chí ở chỗ tiếp giáp giữa tường và sàn còn thấy vài mảng rêu và nấm.
Quả là nơi khá ẩm ướt.
Từ Đồ Nhiên thầm nghĩ trong lòng, cô tiếp tục đi theo người phụ nữ vào căn phòng cuối hành lang. Những vật dụng lạ lập tức thu hút ánh mắt cô, ánh nến chập chờn khiến tầm nhìn trở nên mơ hồ. Cô chớp mắt định thần lại, nhưng người phụ nữ đã biến mất.
Cô đứng trơ ra, như bọt biển trôi nổi giữa khoảng trống vô hình, có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Từ Đồ Nhiên nhìn quanh phòng, lấy bút của Bút Tiên ra lắc mạnh.
"Này, còn sống không? Làm chuyện gì đấy?"
Bút của Bút Tiên không hề nhúc nhích, như vật vô tri vô giác.
Cô vứt nó sang một bên, quan sát cách bài trí của đồ đạc. Phòng này trông rất hợp với nơi chứa một giáo phái bí mật. Tường vẽ đầy những bức tranh và hoa văn kỳ lạ. Ở giữa có dán một tờ quy tắc. Chắc hẳn là cửa ngầm rồi.
Phòng này chứa nhiều dụng cụ chiếu sáng. Bốn góc có đặt đèn dưới đất, trên tường treo những cây nến. Dưới ánh nến yếu ớt, bóng người bị kéo dài méo mó.
Nến trên sàn cũng khá nhiều, nhưng cách xếp đặt không giống những gì cô tưởng tượng. Theo cô, nghi thức nên bày thành hình tròn hay ngôi sao. Nhưng ở đây, chúng lại xếp thành mấy hàng dài, nằm ngang cánh cửa ngầm.
... Chẳng giống nghi thức chút nào, trông như chướng ngại vật hơn.
Từ Đồ Nhiên cảm thấy có gì đó bất thường. Cô ngồi xuống nhìn thật kỹ, chợt phát hiện dưới nến có thứ gì đó lấp lánh.
Là nước. Một vũng nước nhỏ chậm rãi thấm ra từ dưới cửa ngầm.
Cô lấy ngón tay chạm vào, cảm giác như chạm vào tóc. Cô ngẩng đầu nhìn cửa ngầm, mím môi rồi đẩy nó ra.
Cánh cửa đá rất nặng. Cô thử vài lần, cuối cùng cũng tìm được điểm đẩy phù hợp. Mới đẩy được một khe nhỏ, trong đầu cô đã vang lên cảnh báo nguy hiểm.
Một mùi tanh nồng bốc ra từ khe cửa. Từ Đồ Nhiên lưỡng lự rồi đột nhiên đẩy mạnh.
Cánh cửa mở hoàn toàn, phía sau là bóng tối dày đặc.
Ánh nến ngoài cửa soi sáng được một khoảng đất nhỏ. Từ Đồ Nhiên cảnh giác quan sát, cầm hai cây nến bước vào.
Cảnh báo nguy hiểm càng lúc càng dữ dội, điểm tìm đường chết hiện lên. 50 điểm đó quả thật ít ỏi, cô cầm nến đi một vòng nhưng chẳng thấy điều gì bất thường.
Phòng này nhỏ hơn phòng ngoài, nhưng rõ ràng đây mới là nơi thực sự diễn ra nghi thức. Sàn bày một bó hoa kỳ dị, mảnh xương vỡ, vài chiếc đèn gas đã tắt. Còn rất nhiều ly cốc rỗng. Tường và mặt đất đều đầy những hoa văn kỳ lạ vẽ bằng phấn. Tầm nhìn hạn chế nên cô không thể nhìn rõ hết.
Cô nhặt một tờ giấy trên sàn, viết đầy những ký tự lộn xộn, như ghi chú cách phát âm thần chú vậy.
... Chỉ 50 điểm cho việc này?
Chắc chắn không phải vậy.
Từ Đồ Nhiên cảm thấy có điều gì đó sai.
Tờ giấy nhăn nheo như bị thấm nước, chữ giữa đã nhòe hết. Ánh nến hạn chế nên cô định mang ra ngoài đọc, nhưng vừa quay người thì tai cô động đậy.
Cô nghe thấy vài âm thanh nhỏ.
Dù rất nhỏ, cô vẫn chắc chắn đó là tiếng quần áo cọ vào nhau.
Tiếng phát ra từ bên trên.
Từ Đồ Nhiên đứng sững, nâng cao ngọn nến nhìn lên.
Lúc này cô mới nhận ra có người đang lơ lửng trên đầu mình.
Đúng thế, đang lơ lửng — Không chỉ một người, họ nằm lơ lửng, tay chân yếu ớt, không nhúc nhích, trông như hình nộm.
Hay là... xác chết.
Từ Đồ Nhiên nhớ Dương Bất Khí từng nói sau lần thực hiện nghi thức đầu tiên, ngôi nhà này xuất hiện rất nhiều người chết đuối. Lúc cô mở cửa cũng ngửi thấy mùi nước tanh.
Quan trọng nhất, cô vào theo dòng nước rỉ ra từ cửa. Nhưng từ khi bắt đầu tìm kiếm tới giờ, cô chẳng tìm ra ngọn nguồn của dòng nước.
... Nó không tồn tại, hay cô không phát hiện được sự tồn tại của nó?
Từ Đồ Nhiên nín thở, giơ tay quờ quạng xung quanh. Ngay khi ngón tay vượt khỏi tầm ánh nến, cô cảm thấy hơi lạnh.
Lạnh, ướt. Như thể nước chảy qua đầu ngón tay.
Cuối cùng cô hiểu ra.
Nước luôn tồn tại. Nước ở khắp mọi nơi. Ngay từ đầu, cô đã bị nước bao vây.
Vậy tại sao nước không nuốt chửng cô, và tại sao những cây nến ngoài phòng vẫn cháy?
Từ Đồ Nhiên nhìn ngọn nến trong tay, tâm trí chợt nảy ra một suy nghĩ táo bạo.
Cô cất đồ vào phòng, cẩn thận mò mẫm tờ giấy kia, lần ra hướng cửa.
Vừa bước vào tầm chiếu sáng của ánh nến ngoài, cô đột nhiên dừng lại, không chút do dự thổi tắt ngọn nến trong tay!
Cơn lạnh thấu xương dâng trào khắp người. Dòng nước vô hình như mở miệng khổng lồ, phả ra hơi để cuốn cô vào rồi nuốt chửng!
Điểm tìm đường chết vang lên lần nữa, lần này cộng hẳn 300... Cuối cùng cũng khá kha khá.
Mũi cô chợt cảm thấy bỏng rát, cảm giác ngạt thở dâng lên như vô vàn sợi tơ cuốn chặt. Từ Đồ Nhiên khó khăn mở mắt ra, mọi thứ trước mặt đang thay đổi —
Dường như trước mắt cô có một chất lỏng trong suốt đang cuồn cuộn. Xuyên qua lớp chất lỏng đó, căn phòng vốn tối mù bỗng như phủ lên một tầng ánh sáng — Nhưng ánh sáng không phải xanh lam hay xanh lục, trông như địa ngục vậy.
Nhờ tầng ánh sáng đó, cuối cùng cô cũng nhìn rõ bố cục căn phòng và toàn bộ hoa văn vẽ trên sàn. Cô chớp mắt, nhấc chân lên mà không suy nghĩ —
Kích hoạt hiệu quả Băng số 7 trước, Chân thỏ xui xẻo sau. Chất lỏng bám quanh cô tạo ra âm thanh kết tinh, ngay sau đó là cú đá mạnh, lớp băng vỡ tan, toàn bộ chất lỏng cứng đờ trong nháy mắt.
Từ Đồ Nhiên nhân cơ hội thoát ra, bước vào vòng tròn ánh nến. Cô quay đầu lại, sau lưng đã trở về màu đen.
Cô nhíu mày, đóng cửa rời khỏi phòng nghi thức, lấy tờ giấy thần chú ra, vừa nhẩm đọc vừa tổng kết những phát hiện mới.
Hình như cô vừa thấy được hiện trường làm nghi thức năm đó. Đám người đó cố gắng triệu hồi "nó", nhưng đồng thời cũng chuẩn bị nến để phòng bị — Theo trải nghiệm vừa rồi, nó rất kỵ nến, vì thế phạm vi ánh nến soi tới là khu vực an toàn.
Những ngọn nến ngoài cửa là để ngăn chặn nó. Tiếc là chẳng có tác dụng gì. Đám người tiến hành nghi thức vẫn bị "nó" sát hại.
Không biết nghi thức thành công hay thất bại. Hơn nữa, khoảng thời gian quá khứ này có ảnh hưởng gì tới tình trạng hiện tại của họ không...
Từ Đồ Nhiên vừa suy nghĩ vừa quay người lại, ánh mắt vô tình lướt qua phía trước thì chợt "Ồ" một tiếng.
Đáng lẽ phòng cô đang đứng phải có hai cánh cửa. Một là cửa ngầm vào phòng nghi thức, một là cửa ra vào hướng hành lang.
Nhưng giờ lối ra hành lang đã biến mất.
Phía sau cô chỉ còn cánh cửa ngầm thông vào phòng nghi thức. Nhưng lúc nãy cô đã nhìn qua phòng đó rồi, không hề có lối ra nào khác...
Nói cách khác, giờ cô đang bị nhốt trong phòng kín.
... Chuyện này thật lúng túng.
Từ Đồ Nhiên gãi đầu, nhặt một ngọn nến lên rồi quay lại phòng nghi thức phía sau, xác nhận không còn lối ra nào khác nên đành quay đầu về.
Sau đó, cô nhìn tờ quy tắc dán trên cửa ngầm, định chia sẻ thông tin mình có được cho mọi người và tiện thể báo bình an.
Đúng lúc đó, cây bút kia đột nhiên động đậy.
Nó như con rùa đen vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ đông, rục rịch cử động. Thấy Từ Đồ Nhiên không quan tâm đến mình, nó dựng người thẳng dậy, múa may trước mặt cô.
Từ Đồ Nhiên ghét bỏ nhìn nó, im lặng một lát mới nói: "Mi đang làm gì đây?"
Cây bút mừng rỡ tới phát rồ, định viết lên tường. Nhưng ngòi bút mới tới gần đã như cảm ứng được thứ gì đó khiến nó khó chịu, đành lặng lẽ lùi ra, nhanh chóng đổi chất liệu, viết lên chỗ trống trên tờ quy tắc.
[Ta đang cố thu hút sự chú ý của mi để nói ta có thể giúp mi.]
Từ Đồ Nhiên: ...
Trong lòng cô vẫn cảnh giác. Nhưng khi thấy cây bút chủ động viết lên tờ quy tắc, cô bất chợt thả lỏng hơn.
Cây bút này... Hình như không biết tác dụng của tờ quy tắc này nhỉ?
Cô nói: "Giúp ta? Tại sao ta phải tin mi?"
Cây bút viết nhanh: [Dù trước đây chúng ta ở chung không mấy thoải mái, nhưng mi cứ tin ta, ta thật sự có thể giúp mi.]
Chữ viết nghiêng ngả, còn dính vài lỗi chính tả.
Lần này Từ Đồ Nhiên càng chắc chắn. Chắc hẳn cây bút này đang hỗn loạn. Dù không biết hiệu quả cụ thể, nhưng trước mắt...
Hình như nó không tỉnh táo cho lắm.
Từ Đồ Nhiên thấy hưng phấn.
"Sao ta biết mi không hại ta chứ?" Cô cố tình hỏi.
Bút của Bút Tiên: [Nếu ta muốn hại mi thì giờ ta đã bị mi làm cho hỗn loạn rồi mà đúng không?]
"Hình như cũng có lý." Từ Đồ Nhiên gật đầu, "Vậy ta nên làm thế nào đây?"
[Gỡ phong ấn trên người ta ra đi, ta sẽ giúp bọn mi chạy trốn] Bút Tiên thề, [Đây là một giao dịch cực hời.]
Sau đó ở tại chỗ đợi ta.
Từ Đồ Nhiên suy nghĩ, cuối cùng hỏi câu mình quan tâm nhất: "Nhưng mi chỉ mới tới cấp Quán thôi mà. Chủ Cõi này là cấp Huy đấy, mi còn làm gì được nữa?"
Bút của Bút Tiên không cần nghĩ ngợi: [Đúng thế, ta chỉ có cấp Quán thôi, nhưng ta có ích hơn mi nghĩ nhiều. Mi thấy ta yếu là vì mi chưa thấy được sức mạnh thật sự của ta thôi.]
... Ái chà.
Từ Đồ Nhiên nhíu mày.
Cấp Quán ư? Cấp Quán cái đầu mi ấy.
Cô mím môi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Cô nhớ lại những gì Bồ Hàm đã nói với mình cách đây không lâu.
— Thứ nhất, dù người Biết tuốt bị hỗn loạn nhưng cũng sẽ không nhầm những nội dung từng đọc được.
— Thứ hai, người ta chỉ hỏi người khác những gì mà mình không biết — Hoặc những chuyện bị che giấu.
Khi ấy cô nghi ngờ Bồ Hàm hỗn loạn vì anh ta hỏi cô về nguồn gốc cây bút này — Thực chất ngay ngày đầu tiên cô nhận nó, Bồ Hàm đã nhắc tới đống hàng mà cô đã mua. Nếu anh ta nhìn thấy được đống hàng đó thì sao không biết về sự tồn tại của cây bút này.
Nhưng Dương Bất Khí đã chứng minh Bồ Hàm không hỗn loạn rồi. Thế thì theo những gì Bồ Hàm biết, cô có thể đưa ra kết luận:
Bồ Hàm không thấy được cây bút này không phải vì anh ta có vấn đề, mà là có người đã giấu đi sự tồn tại của nó.
Làm được chuyện này chí ít phải là người hoặc Thể Đáng Ghét cấp Huy. Mà trong tình hình hiện tại, thứ cấp Huy duy nhất dính líu tới cây bút này chỉ có Nhà ma số 71, nhưng bản thân nó đang hỗn loạn nên không thể ẩn náu tiếp được. Sao nó lại ẩn đi một Thể Đáng Ghét khác chứ?
Với cả cây bút này có khuynh hướng Biết tuốt nữa. Từ Đồ Nhiên chỉ có thể đoán là nó đang tự giấu bản thân. Chuyện này cũng có nghĩa là nó không phải món hàng cấp Quán mà cửa hàng đã nói — Ít nhất phải cấp Huy trở lên.
Nhưng giờ nó lại bảo bản thân là cấp Quán. Thế lại là chuyện gì nữa? Nó đang nói dối ư? Nó tìm ra cách phá áp chế trên người rồi sao? Hay thực sự cô đã đoán sai, một kẻ khác hoàn toàn đang xen vào...
Từ Đồ Nhiên mím chặt môi, cây bút kia thì lại rất ngoan ngoãn đứng dưới chân chờ đợi quyết định.
Mà lúc này, tờ quy tắc trước mặt cô bất chợt thay đổi.
Trên đó có thêm vài dấu chấm.
Thoạt nhìn chúng rất thưa thớt, như vô tình chấm. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện vài chỗ dày hơn nhiều.
[Ta thật sự có thể giúp mi]
[Nếu ta muốn hại mi thì giờ ta đã bị mi làm cho hỗn loạn rồi mà đúng không?]
[Ta sẽ giúp bọn mi chạy trốn, đây là một giao dịch cực hời.]
[Đúng thế, ta chỉ có cấp Quán thôi]
...
Từ Đồ Nhiên đảo nhanh qua những phần bị chấm, ánh mắt thay đổi, giơ tay giật tờ quy tắc xuống.
Tờ quy tắc rơi khỏi cửa, nội dung mới thêm vào bắt đầu biến mất dần. Sau khi xác nhận đáp án của cây bút và những chấm nhỏ đều biến mất, Từ Đồ Nhiên thả tờ giấy xuống, trầm giọng nói: "Giờ mi đừng nói nữa, để ta cân nhắc đã."
Đúng thế, cần phải xem xét lại... Tình hình bây giờ hình như hơi phức tạp.
Đầu tiên, có lẽ những dấu chấm kia là của Dương Bất Khí. Chuyện này đã chứng minh suy đoán của cô, cây bút này ít nhất cũng phải cấp Huy. Nó đang nói dối.
Thế thì lại dẫn tới hai vấn đề. Thứ nhất, tại sao nó lại nói dối được. Thứ hai, mục đích nó nói dối là gì.
Có vẻ chuyện thứ hai dễ giải thích. Nó có áp chế của nhà ngoại cảm trên người, định nhân lúc cháy nhà mà chạy ra hôi của, mê hoặc người khác cởi ra giúp nó.
Nhưng tại sao lại là cô, tại sao lại là lúc này?
Đó là một vấn đề. Nhưng không quan trọng, có thể để sau.
Còn chuyện thứ nhất... Lại rất khó xác minh.
Nhưng Từ Đồ Nhiên suy nghĩ một lúc rồi chợt phát hiện giờ cũng không cần phải chứng minh ngay.
So sánh thử, tại sao cô lại muốn tìm lý do một con ngỗng mổ người làm gì chứ?
— Cô chỉ cần biết ngỗng ăn rất ngon, sau đó tìm cách để ăn được nó là xong, chẳng phải thế sao?
Vừa nghĩ tới đây, đầu óc cô bừng tỉnh.
Từ Đồ Nhiên quyết định, quay người dán lại tờ quy tắc lên cửa, khẽ gật đầu với cây bút kia: "Ta đã nghĩ kỹ rồi, đề nghị của mi cũng ổn đấy."
Cây bút lập tức dựng đứng, tỏ vẻ cực kỳ kích động. Tiếc là vì quy tắc nên giờ nó không thể chủ động bày tỏ — Nhưng nó thầm hiểu rằng rất nhanh thôi, sắp tới lúc rồi!
Lát sau chắc chắn Từ Đồ Nhiên sẽ hỏi cô nên làm thế nào. Sau đó nó chỉ cần viết ra cách tháo gỡ phong ấn, đợi cô làm theo là được...
Hoàn hảo!
Bút của Bút Tiên kích động chờ đợi, đến cái nắp đậy trên mông cũng khẽ run lên. Sau đó nó nghe Từ Đồ Nhiên mở miệng, hỏi: "Vậy kế hoạch của mi là gì hả?"
Bút của Bút Tiên: ?
Hả?
Như nhìn ra sự bối rối của nó, Từ Đồ Nhiên nghiêm túc nói: "Thì là kế hoạch giúp đỡ mà mi nói đấy. Mi bảo muốn giúp bọn ta, chẳng lẽ không có ý tưởng gì à? Hình như thế thì không có thành ý lắm nhỉ."
Bút của Bút Tiên: ...
Không phải là không có, nhưng thứ đó đâu phải do ta cung cấp đâu chứ?
Theo tình tiết bình thường thì bọn mi cứ ào ào mà chạy thôi, lúc cần thì gọi ta tới hỗ trợ, không phải sao? Dù thật ra ta cũng không tính hỗ trợ thật...
"Thật thế à? Thế thì không ổn rồi." Từ Đồ Nhiên thản nhiên nói, rất lý lẽ, "Mi nhìn đi, mi nói với ta là "giao dịch" mà. Giao dịch là gì, là hợp tác đấy. Hơn nữa còn là mối do mi tự yêu cầu nữa."
"Theo logic đó, bọn ta là bên A, mi là bên B. Bên B của mi chẳng có kế hoạch để thuyết phục người khác nữa, thế thì tại sao bọn ta phải trao cơ hội hợp tác quý giá này cho mi hả?"
Bút của Bút Tiên: ......
Một lúc sau, nó mới chần chừ viết lên tờ quy tắc: [Chắc là vì, ta có thể giúp bọn mi sống tiếp chăng?]
"Vậy thì mi chứng minh đi chứ! Người ta gọi vốn còn phải làm PPT* cơ đấy." Từ Đồ Nhiên tỏ vẻ "Đến cả chuyện này mà cũng không biết", sau đó quay đầu đi vòng quanh căn phòng tiếp.
(*) Bài thuyết trình bằng PowerPoint.
"Theo lý mà nói, lúc này ít nhất phải có bản nháp. Thế thì theo tình hình hiện tại của ta, mi cho thử một kế hoạch đi nào? Nhưng con người ta khá hiền lành, cho bản nháp thử nghiệm thôi cũng được. Nếu thế thì ta sẽ suy nghĩ xem lát nữa làm sao ra ngoài được, còn mi cứ trợ giúp theo ý tưởng đó, cho ra một kế hoạch chạy trốn hoàn hảo, nếu có khả năng thực hiện được thì chúng ta sẽ bàn chuyện kế tiếp."
Bút của Bút Tiên: ...
Ta nói ra rồi mi nhắm có đồng ý không hả?
Từ Đồ Nhiên muốn khám phá căn phòng kín này thêm tí nữa nhưng lại sợ bị cây bút nọ lừa lọc hoặc quấy rối nên vứt thẳng cho nó một nhiệm vụ lớn trước — Dù sao cũng viết lên tờ quy tắc mà, Dương Bất Khí và Bồ Hàm đều có thể đọc được, mà cô cũng được yên tĩnh một lúc. Chuyện khác thì đợi cô xong xuôi rồi hẵng nói.
Bút của Bút Tiên nghe cô nói tới đờ người ra, đầu bút thật sự ngo ngoe viết ra hai chữ Kế hoạch lên tờ quy tắc, viết được nửa chừng chợt phản ứng lại rồi xóa hết hai chữ kia đi: [Nhưng lỡ như ta viết mà bọn mi không chịu thì sao?!]
"Thì viết lại. Không chịu tức nghĩa là kế hoạch của mi có vấn đề. Đó là chuyện mà mi phải tự ngẫm lại." Từ Đồ Nhiên không buồn quay đầu lại, "Hơn nữa nếu kế hoạch của mi không đáng tin cậy thì chắc chắn bọn ta sẽ gặp chuyện, nếu thế có khác gì không hợp tác với mi đâu, có đúng không?"
Từ Đồ Nhiên quay đầu lại, nghiêm túc khoa tay múa chân với bút của Bút Tiên: "Ưu điểm, mi phải để cho bọn ta thấy được ưu điểm của mi! Giờ là thời đại cạnh tranh nhau, mi phải học cách bắt lấy cơ hội chứ!"
Bút của Bút Tiên: ... Ta đang bắt đấy thôi? Nhưng vấn đề là cơ hội đó không để ý tới ta, lại còn bắt ta làm PPT đấy?!
Thời buổi này muốn lừa người khác cũng phải có trình độ cao thế à??
Bé bút không hiểu. Bé bút cực kỳ bối rối. Nó chỉ mới ngủ một chút thôi mà sao thế giới đã thành ra thế này rồi?
Bút của Bút Tiên nhìn thấy Từ Đồ Nhiên rất quyết tâm, nếu bản thân nó không nghĩ ra được kế hoạch thì thật sự cô sẽ không hợp tác, hết cách, nó chỉ có thể viết lên tờ quy tắc tiếp.
Đúng lúc này, trên tờ quy tắc từ từ xuất hiện hai dòng chữ — Rõ ràng tờ quy tắc đã đưa nội dung bút của Bút Tiên viết vào tài liệu, đồng thời căn cứ theo những lời này để tạo ra một bản quy tắc mới:
[Vui lòng không tin tưởng vào bất cứ thực thể phi nhân loại không rõ lai lịch nào.]
[Nếu có bất cứ thực thể phi nhân loại nào bày tỏ ý định hợp tác với bạn, vui lòng từ chối và tránh xa nó ra!]
Bút của Bút Tiên: ...
Lại còn thực thể phi nhân loại không rõ lai lịch nữa chứ, mi báo thẳng tên ta mịa cho rồi đi.
Dù thế nào đi nữa, đoạn văn bản này cũng đã khiến nó thấy hơi rủi ro. Nó nhìn Từ Đồ Nhiên đang chuyên tâm tìm kiếm manh mối xung quanh, cuối cùng ghì cán bút kiêu ngạo xuống rồi tô vẽ lên chỗ trống của tờ quy tắc.
"À đúng rồi, nhớ viết rõ biện pháp tí đấy. Phải để ý chi tiết." Từ Đồ Nhiên không hề quay đầu lại, cũng không hề bất ngờ khi nghe tiếng thông báo điểm tìm đường chết vang lên trong đầu.
Cô không hề bất ngờ, nếu có thì chắc chắn cây bút đó đang bắt đầu đâm chết cô rồi.
Từ Đồ Nhiên buồn cười quay đầu lại, nhấn mạnh lần nữa: "Phải có sức thuyết phục đấy."
... Cây bút của Bút Tiên dừng lại, mực màu đỏ rỉ xuống, lan ra một mảng trên giấy.
Không có sức thuyết phục mà có bạo lực được không?
*
... Thế là tầm 10 phút trôi qua. Trong ánh mắt kinh ngạc của Dương Bất Khí, trên tờ quy tắc bên anh lại xuất hiện một đống chữ dày đặc theo thứ tự:
[Kế hoạch trốn thoát khỏi Nhà ma số 71 1-1]
[1. Lời nói đầu
2. Ý kiến khái quát
3. Phân tích hiện trạng
4. Thảo luận những điểm quan trọng và khó khăn...]
Dày đặc, viết rất nhiều.
Thoạt nhìn thì chẳng câu nào là nói thật... Nhưng vẫn khá có nề nếp.
... Rốt cuộc tình hình hiện tại là sao đây?
Dương Bất Khí trợn mắt há mồm, lông mày khẽ nhúc nhích.
Nếu 10 phút anh còn đang lo không biết Từ Đồ Nhiên có gặp chuyện gì với cây bút kia không thì hiện tại mối quan tâm của anh đã biến thành — Hẳn cô sẽ không làm gì nó đâu nhỉ?
Sao cứ cảm thấy trạng thái của cây bút đó không được bình thường cho lắm ấy...
Suy nghĩ của Dương Bất Khí ngổn ngang, anh nhìn lướt qua tờ quy tắc lần nữa, một giây sau, cả người chợt đờ ra.
Chỉ thấy trên giấy xuất hiện chữ viết thứ ba — Có ai đó đã khoanh mấy vòng tròn trên kế hoạch chạy trốn của cây bút, bên cạnh còn viết thêm vài lời bình luận rất tự nhiên.
[Chỗ này nói rõ hơn.]
[Hai chỗ ta khoanh tròn bị mâu thuẫn nhau. Hãy đưa ra một lời giải thích hợp lý.]
[Chỗ này ta nghĩ là không ổn. Cụ thể thì không nói rõ được, tóm lại là không ổn.]
[Cảm giác vẫn hơi vô nghĩa. Sửa lại đi. Tiểu Từ à, có thể xem giùm được không? Trong vòng 5 phút làm lại cái mới được không?]
Dương Bất Khí: ...
Nét chữ này rất dễ nhận ra, anh vừa liếc nhìn đã biết đó là chữ của Bồ Hàm rồi.
Vấn đề là, sao ngay lúc này mà tự nhiên anh lại nhảy ra viết bình luận thế hả?
Mấy người thật sự xem tờ quy tắc thành tài liệu làm việc trên Drive rồi hả? Thế thì mấy chấm nhỏ cảnh báo lúc nãy của tôi còn có ích gì nữa đâu.
Dương Bất Khí cạn lời. Một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng cầm bút lên.
Sau đó nhanh chóng vẽ một vòng tròn trên một chỗ trong kế hoạch, bên cạnh viết thêm vài dòng.
[Tính xác thực của nội dung này còn nhiều nghi vấn. Ta nghĩ là không ổn.]
[Viết lại đi, vất vả rồi.]
——————
Bút của Bút Tiên ❌
Bút của bên B ✅ ✅ ✅