Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
Thành phố Tân Sinh
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành phố Tân Sinh.
Nếu vô tình bước vào đây mà chẳng biết gì, đôi khi bạn sẽ thực sự "xuyên không" tới một thế giới khác.
Dân cư nơi đây đông đúc, hầu hết đều trông như đang sống bình thường, đủ để khiến người ta hoang mang không biết đâu là thật, đâu là giả. Kiến trúc nơi đây vô cùng hoàn chỉnh, có hệ thống trật tự xã hội riêng và dường như còn có cả cơ sở an ninh lẫn y tế công cộng.
Thậm chí, nó còn mang đến cho con người một loại hy vọng tích cực, như thể thứ gì đó đang nằm trong tầm tay.
Dĩ nhiên, điều này chỉ dành cho "con người" mà thôi. Đặc biệt là với những người như Tử Đồ Nhiên vốn sinh ra từ Cõi này.
Chính vì thế mà Thực Nguyệt mới thấy Tử Đồ Nhiên vội tìm đến ngay — Tử Đồ Nhiên vừa mới đến chưa lâu, hơi thở vẫn còn rất rõ, chỉ cần ngửi một chút là biết ngay. Cô nghĩ đây là người vô tình lạc vào Cõi nên định nhắc nhở, ai ngờ lại được người ta cứu ngược lại.
Trong khi đó, bà dì vừa mới nãy còn rưng rưng nước mắt bỗng ung dung ngồi trên ghế sô pha, gương mặt bình tĩnh đến lạ thường.
"Uhm... Nãy anh bảo Cõi này chia thành nhiều khu phải không? Có thể nói rõ hơn về chuyện này được không?"
"Hả? À... À."
Thực Nguyệt đang định trả lời thì đột nhiên nhớ ra Tử Đồ Nhiên nhờ cô tìm một công cụ nào đó, nên tạm thời không phản ứng kịp — Không phải cô cố tình thất thần, mà bởi lời nói của Tử Đồ Nhiên quá khó để tiêu hóa nổi.
Đèn pin có thể đốt người, thuốc men có thể ký sinh trên cơ thể... Bất cứ thứ gì cũng đều có sức sát thương. Thật khó tin là có người mang theo cả đống đồ như thế ra ngoài. Họ không sợ bị khắc chế sao?
Hơn nữa, con gấu bông có thể chém người... Sao nghe quen quá vậy? Hình như trước đây cô đã từng gửi một món tương tự trong cửa hàng rồi phải không?
Vấn đề là tất cả đều được giao hàng cấp Đăng cả.
Thực Nguyệt vô thức nhìn về phía tay của Tử Đồ Nhiên. Cô đang cầm một gói giấy bạc — Sau khi ngồi xuống, Tử Đồ Nhiên đã bọc vật trang trí hồ ly lại để tránh rắc rối. Dù thế, Thực Nguyệt vẫn nhìn thấy trước đó.
Thứ đó... Chắc cũng là cấp Đăng. Đừng nói những công cụ khác của cô cũng toàn ở cấp đó chứ?
Thực Nguyệt hơi ngẩn người. Sau khi bị Tử Đồ Nhiên giục hai lần mới tỉnh hồn lại, cặp tai nhọn dựng thẳng lên, tỏ vẻ hơi bất an.
"À à, đúng thế, khu... Uhm. Thành phố Tân Sinh có tổng cộng 3 khu."
*
"Khu biên giới", "khu cận trung tâm" và "khu trung tâm". Đó là 3 khu nhỏ trong thành phố Tân Sinh.
"3 khu này lần lượt gọi là "khu Xám", "khu Màu" và "khu Trắng". Trong đó, điều kiện sống ở khu Xám là tồi tệ nhất, khu Màu — tức khu cận trung tâm nơi chúng ta đang ở — có thể xem là trung bình. Khu Trắng được cho là tốt nhất. Tất nhiên, cá nhân cô chỉ nghĩ đây là thứ do chủ Cõi dựng lên mà thôi."
Thực Nguyệt cụp cái tai đầy lông rồi ngồi xuống sàn nhà, vừa nói vừa cào cái móng nhọn xuống đất: "À đúng rồi, cô à, cô có biết "cyberpunk" không? Cấu tạo Cõi này hơi giống với thể loại đó ấy."
(*) Cyberpunk là một thể loại con của khoa học viễn tưởng về thế giới tương lai xoay quanh sự "kết hợp giữa đời sống bần hàn và công nghệ cao", bao gồm công nghệ hiện đại và các thành tựu khoa học, gồm trí thông minh nhân tạo và điều khiển học, đi kèm với sự suy tàn hoặc sự thay đổi cấp tiến trong tầng lớp xã hội.
Tử Đồ Nhiên: "..."
Cô không hiểu nhưng không nói. Cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu, cố gắng theo kịp suy nghĩ của đối phương.
"Thế sao?" Cô hỏi, "Mục đích của việc chia khu này là gì? Để thúc đẩy mọi người chuyển đến sống à?"
"Đúng thế. Như vậy tất cả mọi người đều sẽ muốn chuyển đến chỗ ở tốt hơn." Thực Nguyệt thản nhiên nói, "Cô chưa từng đến khu biên giới, nhưng nghe nói ở đó rất khó khăn. Nếu là người bình thường vô tình lạc vào Cõi này, mà lại rơi đúng vào khu đó, vì sinh tồn, họ sẽ cố gắng đến những khu khác..."
Mà 3 khu này không có lối thông nhau. Muốn vượt khu chỉ có thể dùng thẻ thân phận.
Thẻ thân phận là tờ giấy chứng nhận mà Tử Đồ Nhiên tìm thấy trên bàn lúc nãy, mặt trước ghi họ tên, tuổi tác và danh tính, mặt sau là các giá trị. Theo như Thực Nguyệt nói, khi thiếu tiền, những giá trị này có thể hoạt động như một loại "tiền tệ" để mua hàng hóa hoặc dịch vụ của người khác.
"Nếu giá trị nào đó bị trừ hết, hoặc tụt xuống dưới một mức nhất định, họ sẽ bị chuyển đến khu Xám." Thực Nguyệt nói, "Tương tự, nếu giá trị tăng cao đến một mức nào đó, họ sẽ có tư cách bước vào khu Trắng."
"Giá trị này còn tăng được à?" Tử Đồ Nhiên nhớ lại con số đáng thương trên thẻ của mình, chợt hào hứng hơn hẳn, "Làm thế nào để tăng vậy?"
Thực Nguyệt nhìn cô một cái rồi hạ thấp giọng:
"Thay thế."
"Thay thế những bộ phận con người trên cơ thể bằng trang bị máy móc. Giá trị sẽ tự nhiên cao theo đó."
Tử Đồ Nhiên: "..."
Vậy thì thôi.
Nhưng cô đã dần đoán ra âm mưu của chủ Cõi này rồi.
Một mặt, chủ Cõi dùng chuyện sống chết để uy hiếp, mặt khác lại dùng việc rao giảng để dụ dỗ — Theo lời Đấng Sáng Tạo, những thứ máu thịt thuộc về con người đều thấp kém, dễ bị tổn thương. Muốn "tiến hóa" thành thực thể cao hơn, họ phải vứt bỏ những thứ đó.
Và khi con người vô tình rơi vào đây tự nguyện vứt bỏ những thứ đó, vật tế của chủ Cõi cũng rơi vào tay.
"Đúng thế, trong thời gian vừa qua tôi đã quan sát rồi, gần như là thế." Thực Nguyệt gật đầu tán thành, "Hơn nữa, phẫu thuật đổi bộ phận chỉ được thực hiện sau khi gia nhập giáo phái. Như nghi thức hiến tế vậy, còn biến con người thành tín đồ nữa."
Có thể nói là một mũi tên trúng hai con nhạn.
Gì mà cyberpunk chứ, tất cả chỉ là giả dối. Bản chất của thế giới này là một cái lò mổ heo khổng lồ.
"Ưa khoan. Những thứ trong Cõi này không phải là cơ thể thật của chúng ta đúng không?" Tử Đồ Nhiên suy nghĩ một lúc rồi chợt thấy hơi sai sai, "Nếu đổi bộ phận máy móc trên cơ thể trong Cõi... Thế thì họ trong hiện thực thì sao?"
Thực Nguyệt im lặng nhìn cô, gãi tai rồi chẳng nói gì.
Tử Đồ Nhiên cũng nhanh chóng ý thức được mình đã hỏi thừa.
Chết, hoặc là trở thành quái vật. Không thể có kết cục khác được nữa.
"Nhưng nói thật thì Cõi này rất quái dị. Trước đây tôi chưa từng thấy kiểu như vậy bao giờ. Từ trước tới giờ chưa từng có Cõi nào có nhiều "con người giả" đáng sợ và không thể phân biệt nổi như thế."
Thực Nguyệt hơi khựng lại rồi thở dài: "Sau khi vào, cảm giác cũng không ổn lắm. Hình ảnh với sự thật không khớp nhau thì không bàn đi, khả năng cũng... Này, đúng rồi. Lúc dùng khả năng cô có thấy gì đặc biệt không?"
Có chứ, người ta muốn khóc đây này.
Tử Đồ Nhiên thầm đáp lại một câu trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn thở dài: "Sẽ hơi khó chịu một tí, còn anh thì sao?"
Rõ ràng là Thực Nguyệt đã run rẩy, thậm chí có hơi nghiêng đầu: "Chỉ... khó chịu thôi ư?"
Như ý thức được gì đó, Tử Đồ Nhiên khẽ đảo mắt rồi cố tình nói: "Còn có vài kỹ năng không dùng được nữa."
Vừa nói cô vừa quan sát nét mặt của đối phương, dè dặt nói: "Anh có bị tình trạng thế không?"
Thực Nguyệt lại im lặng lần nữa, cái tai nhọn ngoắc tới ngoắc lui như đang xoắn xuýt chuyện gì đó. Lát sau, y mới quyết định nói: "Kỹ năng bị động thì có thể dùng như bình thường."
Nói cách khác — Kỹ năng chủ động không dùng được.
Tử Đồ Nhiên chợt hiểu ra, ngoài mặt thì điềm tĩnh nhưng trong lòng lại suy nghĩ rất nhiều, liên tưởng tới trò chơi ác ôn kia.
Lần chơi game thứ hai, hai đứa trẻ chơi chung với cô không nói chuyện lớn tiếng nữa. Lý do là bị ám hiệu ngầm vào tâm lý, cảm thấy sợ hãi vì hành động đó.
Đừng nói kỹ năng chủ động của Thực Nguyệt bị hạn chế cũng vì nguyên nhân này chứ?
Nếu thế thì cô đã hiểu tại sao hiện tại mình dùng kỹ năng có chút xíu đã muốn khóc rồi — Cô không biết sợ. Loại trạng thái sợ hãi này không thể nào kiềm hãm cô được. Vì thế rất có thể chủ Cõi đã đổi sang một cảm xúc khác để hạn chế cô sử dụng khả năng, ví dụ như buồn bã...
Đệch, phiền quá.
Tử Đồ Nhiên thầm chửi một câu nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ chững chạc của một bà dì. Cô hỏi thăm thêm vài chuyện trong Cõi, sau đó chuyển mắt tới tên bảo vệ bị đóng băng đang ở trong góc phòng.
Đúng lúc thể lực của Thực Nguyệt đã khôi phục lại gần hết, y bèn chủ động đứng dậy, xung phong nhận việc xử lý tên này.
"Tôi biết một bãi rác. Nhét vào đó là an toàn." Y nói rất thành thạo, "Lát nữa tôi sẽ đem thứ này xuống lầu để chuyển đi. Cô yên tâm đi, sẽ không khiến người ta nghi ngờ cô đâu."
Tử Đồ Nhiên bâng quơ gật đầu, chợt nhớ tới một chuyện nên vội vẫy tay với Thực Nguyệt, ra hiệu y thả tảng băng đang khiêng xuống. Cùng lúc đó, cô dịch tay giải trừ phần bị đóng băng trên người đối phương.
Sau đó thì thành thạo lau mắt, nước mắt lưng tròng chạm vào người nhân viên bảo vệ.
S**ng khắp cả người mấy vòng. Lấy ra mấy mảnh kim loại tròn nhỏ màu xanh dương và một thẻ thân phận. Tử Đồ Nhiên cầm mảnh kim loại ra hỏi Thực Nguyệt, xác nhận đây là đơn vị tiền tệ của thế giới này rồi hào phóng cho y một nửa, nhưng lại bị Thực Nguyệt đẩy về.
"Cho tôi cũng vô ích. Người ở đây không chịu bán đồ cho tôi đâu." Y chỉ vào mặt mình, cười khổ, đẩy tiền về phía cô, "Không sao đâu. Tôi cũng chẳng cần. Cô cứ giữ lấy đi."
Tử Đồ Nhiên cũng không từ chối mà nhận hết tất cả. Sau đó cô cầm thẻ thân phận lên nhìn một chút — Cấu trúc của tấm thẻ đó cũng giống với cô, nhưng giá trị thì đẹp hơn rất nhiều. Hầu như mỗi mục đều cao hơn "Trương Bạch Tuyết" tầm 10 điểm.
Tử Đồ Nhiên thấy vậy thì rất ghen tị.
Tiếc là giá trị trong thẻ này lại không thể chuyển đổi được. Vì không phải thẻ của mình nên không thể nào tiêu xài gì. Chẳng khác gì một cái thẻ bỏ đi hết.
Dù thế, Tử Đồ Nhiên vẫn rất nghiêm túc cất lấy tấm thẻ. Bên này Thực Nguyệt đã dễ dàng tìm được dây thừng để trói tên bảo vệ lại, khiêng hắn lên vai.
"Được rồi, thế tôi đi trước nhé. Tôi sẽ quay lại bàn bạc với cô sau." Thực Nguyệt nói, "Ngoài ra, lúc nãy cô nói vẫn còn nhà ngoại cảm khác vào đây đúng không? Tôi sẽ để ý."
Tử Đồ Nhiên gật đầu. Ý cô là người hợp tác trước của Nãi Khắc Thành Tinh và Bay Qua Arkham. Hẳn là anh ta cũng vào được vài ngày rồi.
Cả bốn người bị kéo vào Cõi lúc chơi game phiêu lưu kỳ trước nữa. Theo như cô biết thì tổng cộng là có năm người.
Tình cờ là cô vẫn nhớ ID trên mạng của những người này nên viết hết ra cho Thực Nguyệt. Thực Nguyệt nhận lấy danh sách, nặng nề khịt mũi một cái.
"Tiếc quá, chỉ có tên thôi. Thế thì khó mà giải quyết được." Y nói thẳng với Tử Đồ Nhiên, "Thực ra tôi vẫn còn nhớ tên của người chơi vào trước mình. Nhưng tìm hơn một tháng trời rồi mà chẳng có chút manh mối gì, chỉ có thể cố gắng thôi."
Nói xong, y khiêng tảng băng đi.
Tử Đồ Nhiên nhìn y bước vào thang máy, lập tức đi ra quét dọn hành lang một lượt, lúc quay về nhà cũng không quên đóng băng che kín camera.
Xong xuôi, cô ngồi xuống trước bàn, vô thức ngáp một cái nhưng vẫn cố nén cơn buồn ngủ để tìm giấy sắp xếp lại thông tin vừa có được.
Nghĩ tới nghĩ lui, tự dưng lại thấy hơi bất ổn.
"...Ưa, hơn một tháng ư?" Cô cầm tờ giấy lên, khó mà tin nổi, "Ở đâu mà anh ta có hơn một tháng lận chứ?"
Cô đồng ý hợp tác với bọn Nãi Khắc Thành Tinh là từ ba ngày trước. Theo lời của Nãi Khắc Thành Tinh, họ nhận nhiệm vụ này từ một tuần trước. Hơn nữa là gần như ngay sau khi người nhận nhiệm vụ trước lật xe, họ đã tiếp nhận nó.
Nói cách khác, tối đa Thực Nguyệt chỉ mới vào Cõi này được mười ngày mà thôi.
Sao lại có thể hơn một tháng được?
Tử Đồ Nhiên sững sờ, suy nghĩ đầu tiên là cho rằng Thực Nguyệt kia có vấn đề. Có lẽ y vẫn đang giấu chuyện gì đó.
Cô vô thức định đứng dậy ra ngoài nhưng chợt sực nhớ ra chuyện gì đó nên cụp mắt xuống, nhìn vào cổ tay mình.
Kim đồng hồ trên cổ tay vẫn đang di chuyển.
Đã mười phút kể từ lần nhìn đồng hồ trước của Tử Đồ Nhiên.
"..."
Tử Đồ Nhiên lặng yên vài giây rồi lẳng lặng ngồi xuống chỗ ngồi.
Lần trước nhìn đồng hồ là lúc vừa tìm được nó. Sau đó cô đi xung quanh tìm công cụ, thu thập manh mối, đánh bại tên bảo vệ, thu dọn hiện trường và trao đổi thông tin với đồng đội...
Theo cảm giác của cá nhân cô, ít nhất cũng phải mất hai mươi – ba mươi phút. Tóm lại là không thể nào chỉ có mười phút trôi qua được.
"...Vậy là thời gian ở trong Cõi này không giống với bên ngoài ư?"
Tử Đồ Nhiên thầm đưa ra kết luận, nét mặt càng lúc càng vi diệu.
Xem ra Cõi này đúng là quá kỳ dị rồi. Cô trộm nghĩ.
Đúng như Thực Nguyệt đã nói. Căn nhà quái dị.
*
Nhưng nghĩ kỹ lại, thực chất chuyện này lại là tin tốt cho Tử Đồ Nhiên.
Chuyện này có nghĩa là thời gian cô có thể dùng nhiều hơn kha khá — Nếu đủ năng suất, ắt hẳn vẫn sẽ kịp tới triển lãm anime.
... Nhưng Tử Đồ Nhiên rất nhanh đã ý thức được, với cơ thể hiện tại của cô thì muốn năng suất cao cũng hơi khó.
Nguyên nhân rất đơn giản, cô quá dễ bị mệt.
Không biết là vì sử dụng khả năng bị tiêu hao thể lực, hay là vì tâm trạng thay đổi trong thời gian ngắn mà sau khi tiễn Thực Nguyệt đi, cô đã bắt đầu cảm thấy mệt rã rời, dù bên ngoài có ánh đèn lòe loẹt nhấp nháy liên tục nhưng cô vẫn khó mà tỉnh táo nổi.
Sau khi cố gắng sắp xếp hết manh mối trong đầu lại hết, mí mắt của cô đã ríu hết vào nhau rồi. Thế là Tử Đồ Nhiên dứt khóa kéo rèm cửa lại, ngã ra giường rồi nhanh chóng thiếp đi.
Lúc thức dậy đã là sáu giờ sáng ngày hôm sau — Tất nhiên là tính theo thời gian của thế giới này.
Trong không khí có một màn sương mù xám xịt, những ngọn đèn neon vẫn nhấp nháy không ngừng. Những người đi lại trên phố đã vơi bớt đi rất nhiều.
Tử Đồ Nhiên đứng bên cửa sổ quan sát một chút, nhặt một mớ tiền đồng màu xanh dương và thẻ thân phận rồi mở cửa ra ngoài.
Hôm qua Thực Nguyệt có nói gì mà "punk" với cô, thực ra cô cũng chả hiểu. Cô cũng không hiểu nổi tại sao trên đường ở thế giới này lại có nhiều người máy như thế... Dù sao đi nữa, cô nghĩ mình vẫn nên trải nghiệm một chút.
Chỗ ở của cô có vẻ khá hẻo lánh, đường đi không rộng, vừa xuống lầu đã ngửi được một mùi xăng rất nặng. Sau khi ra tới đường cô mới phát hiện thực chất những ánh đèn neon kia cách chỗ mình rất xa, thực tế những tòa nhà chung quanh cô đều là bụi, ngay cả khi bật đèn rồi vẫn thấy rất ảm đạm.
Tử Đồ Nhiên đi bộ dọc theo con đường, thi thoảng lướt mắt nhìn người đi ngang, càng lúc càng hiểu được cảm giác "quái dị" mà Thực Nguyệt đã nói là thế nào.
... Quá giống con người.
Những người máy trông rất bình thường, sinh động, tràn đầy hơi thở cuộc sống. Hoàn toàn không giống như "quái vật" cải trang thành người lớn chút nào.
Mà điều khiến Tử Đồ Nhiên để ý không chỉ có thế.
— Theo như Thực Nguyệt nói, đa số cư dân trong Cõi này đều là Vật Cộng Sinh và cơ thể năng lượng. Mà hai loại này, về bản chất đều thuộc vào loại "quái vật" và cần phải cảnh giác.
Như hôm qua lúc Tử Đồ Nhiên nhìn thấy chú bé bảo vệ kia, dự báo nguy hiểm lập tức vang lên.
Dù nó réo hơi qua loa... Nhưng chí ít cũng có phản ứng.
Tuy nhiên, hiện tại cô lướt qua nhiều người qua đường như thế, mà dự báo nguy hiểm vẫn không hề reo hò gì.
Mãi tới khi cô bước tới gần lối vào của một tòa nhà cao tầng. Ở đó có hai người máy cao to đang cầm vũ khí đứng — Ngay khi nhìn thấy chúng, cảnh báo trong đầu Tử Đồ Nhiên lại reo lên.
Nhưng chỉ mỗi dự báo nguy hiểm chứ không có giá trị tìm đường chết. Chẳng hiểu là vụ gì mà từ khi vào Cõi tới giờ, giá trị tìm đường chết không hề thay đổi, đến cả lúc đánh bảo vệ hôm qua cô cũng chẳng thấy hó hé gì...
Chuyện này khiến Tử Đồ Nhiên hơi ngờ vực.
Cũng chính vì nó mà cô không hề vội vàng đâm đầu vào tìm phiền phức với hai tên bảo vệ kia. Lỡ vẫn không có điểm tìm đường chết thì cô lỗ mất.
Dì Trương chỉ nhận lấy ánh mắt cảnh cáo của chúng, lạnh mặt đi qua hai bảo vệ, ngay lúc đi ngang qua, cô không hề bất ngờ khi nghe tiếng chúng ngã nhào sau lưng.
Uhm... Vậy là hiệu ứng bị động Khó bề phân biệt của mình vẫn đang hoạt động.
Vậy sao những người qua đường khi nãy đều chẳng có gì hết?
Dì Trương vừa đi bộ vừa suy nghĩ. Cô không nghĩ Thực Nguyệt có lý do gì để lừa mình về việc này. Càng nghĩ lại càng thấy chỉ có một khả năng.
Đó là những người qua đường kia không hề có ác ý gì với cô.
Dù sao Khó bề phân biệt cũng chỉ có hiệu lực với những thực thể phi nhân loại có ác ý với cô thôi mà.
Nhưng nếu thế thì lại khiến cô không hiểu một chuyện nữa — Thực thể tương tự gần đây nhất mà cô thấy chính là những học sinh huyễn ảnh trong Trung học Đại Hòe Hoa. Nhưng tất cả học sinh huyễn ảnh này đều là do phe loài người tạo ra, là cơ thể năng lượng dùng để đánh lạc hướng chủ Cõi, bản chất là một loại phương tiện để chống lại chủ Cõi.
Nhưng sao trong Cõi này lại tồn tại thực thể như thế được?
Là do chủ Cõi cố tình sắp xếp ư? Hay đó là sản phẩm của những lực lượng khác nhúng tay vào? Rốt cuộc chúng tồn tại vì mục đích gì? Chỉ để đánh lạc hướng những con người lạc vào trong Cõi này thôi ư?
Sự bối rối trong lòng Tử Đồ Nhiên càng lúc càng lớn, cô hơi tiếc nuối phát hiện hình như suy nghĩ của mình cũng trở nên chậm chạp rồi... Đây chẳng phải là dấu hiệu gì tốt lành hết.
Trong lúc suy nghĩ, một cửa hàng xa lạ xuất hiện trước mặt cô. Ở cửa là một bảng hiệu đèn đầy màu sắc, trên đó có hình vẽ một cái bánh bao rất lớn.
... Uhm, bánh bao mà kết hợp với đèn neon. Lần đầu tiên thấy luôn.
Tử Đồ Nhiên tò mò ghé mắt nhìn, phát hiện hình như là một nhà hàng nhỏ. Cô suy nghĩ một chút rồi đẩy cửa bước vào.
Người máy sau quầy lập tức ngẩng đầu lên, chùi tay vào tạp dề: "Xin chào quý khách, cho hỏi dùng gì ạ?"
"Để tôi xem thử." Tử Đồ Nhiên đảo mắt, tìm một chỗ ngồi ở trước quầy. Không gian trong quán trông có vẻ chật mà khá nhiều người, chỉ còn một dãy ghế ở trước quầy mà thôi.
Có vẻ đây là một quán bán đồ ăn sáng. Dù phong cách hơi lòe loẹt nhưng toàn bán những món ăn sáng như bánh bao, sữa đậu nành các thứ. Tử Đồ Nhiên chọn một hồi rồi vẫy tay với người máy.
"Xin chào, cho tôi hỏi một chút." Cô chỉ vào thực đơn, "Tôi muốn gọi phần ăn này. Nhưng tôi không đem đủ tiền mặt theo, thiếu đúng 1... 1 xu."
Cô dè dặt nhìn đối phương: "Cho hỏi có thể dùng thẻ thân phận để thanh toán cái này không?"
Người máy chớp mắt rồi nhẹ nhàng gật đầu:
"Vâng, có thể ạ. Vậy cho hỏi tiền thừa trả bằng tiền mặt hay lưu trữ điện tử ạ?"
Tử Đồ Nhiên không ngờ lại còn có vụ trả tiền thừa nữa. Cô cứ nghĩ giá trị điểm với tiền tệ là tỷ lệ 1 – 1, giờ xem ra giá trị điểm đáng giá hơn cô nghĩ rất nhiều.
"Thế thì trả qua tiền mặt đi, cảm ơn nhé." Tử Đồ Nhiên nói xong rồi đưa tay vào túi, lục mớ tiền xu ra đếm rồi lấy thẻ thân phận ra nốt.
Phải nói là bộ đồ thể thao cô chọn có túi khá lớn. Một bên túi có thể nhét tiền xu, thẻ và vật trang trí hồ ly, thế mà vẫn còn khá trống.
Ngón tay cô miết qua lớp giấy bạc bọc vật trang trí hình hồ ly phát ra tiếng động khó mà nghe thấy được. Dường như một ông già ngồi chéo phía sau Tử Đồ Nhiên đã phát hiện ra điều gì đó nên chợt nhướng mi lên.
Tử Đồ Nhiên đưa lưng về phía ông ta nên không phát hiện, chỉ đưa đồ ra, chú tâm quan sát hành động của người máy.
Sau khi hỏi Tử Đồ Nhiên muốn trừ bao nhiêu điểm, người máy kia lấy ra một thứ giống máy quét mã rồi quét qua thẻ thân phận của Tử Đồ Nhiên một chút. Giá trị "Tốc độ" của Tử Đồ Nhiên lập tức từ 20 biến thành 19.
Gần như cùng lúc đó, trong đầu Tử Đồ Nhiên chợt có tiếng vang lên:
"Chúc mừng bạn đã nhận được 50 điểm tìm đường chết!"
Tử Đồ Nhiên: "..."
Hóa ra là nhận được điểm nhờ thế này à!
Cô kinh ngạc nhìn máy quét thẻ trong tay người máy kia rồi lại nhìn tấm thẻ trong tay mình. Thấy người máy đưa trả tiền thừa, cô khẽ "Ui" một tiếng.
"Xin lỗi nhé, tôi già cả nên hồ đồ quá rồi." Cô xin lỗi với người máy, móc ra một đồng xu khác từ trong túi, "Thật ra tôi có mang đủ tiền. Không cần phải trừ giá trị điểm đâu. Cô à... Cô, cô có thể trả lại giá trị điểm cho tôi được không? Tôi sẽ trả tiền lại cho cô."
Người máy: "..."
"Xin lỗi, không được đâu ạ." Người máy nghiêm túc từ chối, đẩy đống tiền thừa tới trước mặt Tử Đồ Nhiên, "Giá trị điểm đã trừ không thể hoàn lại được."
... Được thôi.
Tính chơi ăn gian mà không được rồi.
Tử Đồ Nhiên thầm thở dài. Nhìn lại thẻ thân phận trong tay mình, trên mặt cô lộ vẻ đăm chiêu.
Xem ra phải nghĩ cách để tăng giá trị điểm trong thẻ này lên mới được...
Cô c*n m** d***, vô thức cắn một miếng đồ ăn sáng mà người máy bưng tới. Cảm giác không dở, nhưng tiếc là không được thêm điểm tìm đường chết.
Mà không biết có phải do đặc điểm của Cõi này không mà lúc này Tử Đồ Nhiên hơi đói thật. Cô ăn vài miếng là hết đồ ăn trong tay, cúi người vịn bàn leo xuống ghế, cầm lấy sữa đậu nành chưa uống hết, định đi dạo xung quanh để xem xét tình hình.
Ngay khi cô đẩy cửa đi, ông già đang chăm chú ăn tàu hủ ky trong góc lập tức ngẩng đầu lên.
Ông ta nhìn theo hướng Tử Đồ Nhiên đi, tỏ vẻ rất muốn đuổi theo nhưng lại cúi đầu nhìn đồ ăn chưa ăn xong, trên mặt lộ ra chút xoắn xuýt.
Cuối cùng ông ta cắn răng, vẫy tay với người máy phục vụ:
"Phục vụ, gói lại, lát nữa tôi sẽ quay lại lấy — Chắc chắn tôi sẽ quay lại. Tuyệt đối không được vứt đi đấy nhé! Tuyệt đối đừng —"
Dứt lời, ông ta cầm cái áo khoác mắc bên cạnh rồi khoác vội lên người, sau đó với lấy ba toong và cái nón vành ngắn, chạy theo ra ngoài mà chẳng kịp quay đầu lại.
——————
Thẻ thân phận trong mắt người khác: Có thể quyết định đẳng cấp và chất lượng cuộc sống!
Thẻ thân phận trong mắt Tử Đồ Nhiên: Thẻ quà tặng. Nếu nạp tiền được thì càng tốt.