Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 24: Bộ sưu tập độc quyền
Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ăn xong, nhân lúc Khương Linh Duật rửa bát, Thố Sơ vội chạy về phòng đánh răng mấy lượt mới mong cứu vãn được hàm răng đang tê buốt vì ngấm giấm.
Chỉ ở lại một đêm nên Linh Duật chỉ mang theo vỏn vẹn một bộ quần áo để thay. Từ cổ trấn đến đài quan sát chùa Phi Lai mất hơn ba tiếng lái xe, khách cùng đi là hai cô gái trẻ. Thấy hai cô gái mỗi người kéo một chiếc vali khá nặng, Thố Sơ liền chủ động giúp họ cho vào cốp xe.
Hai cô gái tíu tít thì thầm với nhau đầy vẻ phấn khích, không ngờ anh tài xế đẹp trai lại dẫn theo một anh thợ ảnh cũng không kém phần đẹp trai.
Trên đường đi, các cô gái rất nhiệt tình, liên tục tìm chủ đề trò chuyện với Thố Sơ. Hắn chỉ trả lời những câu hỏi liên quan đến thắng cảnh, còn những câu hỏi về đời tư, hắn đều trả lời lấp lửng, khéo léo lảng tránh.
“Này, anh chủ đẹp trai ơi.”
Họ biết Thố Sơ có thể kiêm luôn tài xế dẫn tour tham quan núi tuyết Meili khi đang uống cà phê tại quán của hắn. Dù Thố Sơ đã nói tên cho họ biết, nhưng họ vẫn cứ thích gọi hắn như vậy.
“Anh có đối tượng chưa?” Một cô gái hỏi thẳng thừng.
Thế là, Thố Sơ cũng đáp thẳng thừng: “Chưa có.”
“WeChat này của anh là tài khoản công việc đúng không?” Cô gái còn lại chỉ vào vòng bạn bè của hắn nói: “Sao trang cá nhân ngoài quảng cáo ra thì toàn là quảng cáo không thôi.”
“Chuyện công việc thì chẳng lẽ không dùng tài khoản công việc à?” Thố Sơ cười nói.
Cô gái im lặng vài giây, dưới sự cổ vũ của bạn, cô đánh bạo hỏi: “Vậy em có thể xin WeChat cá nhân được không?”
Linh Duật nhìn cô gái qua gương chiếu hậu. Cô ấy khá xinh đẹp, vì xấu hổ mà hai gò má hơi ửng hồng, trông thật dễ thương, bình thường chắc hẳn không ai nỡ lòng từ chối. Cậu cũng đang đợi câu trả lời của Thố Sơ, không biết hắn có đưa hay không.
“Thôi bỏ đi.” Thố Sơ mỉm cười, ung dung nói: “Tôi sợ chuyến du lịch kết thúc là cô chẳng còn nhớ tôi là ai nữa đâu.”
Đây là lời từ chối. Linh Duật bỗng thấy nhẹ nhõm đến lạ, cậu nhìn vào gương chiếu hậu thấy khóe môi mình chẳng hiểu sao lại bất giác cong lên. Cậu tự hỏi mình thật kỳ quặc, tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ cậu không muốn Thố Sơ tìm được người yêu sao?
Phía trước có một trạm dừng chân, Thố Sơ tấp xe vào lề, rồi búng tay một cái bên tai Linh Duật.
“Sao vậy?” Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn.
Thố Sơ tháo dây an toàn, nói: “Ở đây có một đài quan sát, xuống xe nghỉ ngơi chút, ngắm cảnh đi.”
“Ồ, được.” Linh Duật mang theo máy ảnh đi theo Thố Sơ xuống xe.
Hai cô gái đi vào nhà vệ sinh, hai người họ đi đến trước đài quan sát vươn rộng ra. Khi tầm mắt được mở rộng, Linh Duật bị choáng ngợp bởi non sông gấm vóc hùng vĩ của tổ quốc, những rặng núi xanh trùng điệp, những đám mây trắng sà xuống rất thấp, và dưới chân núi là dòng sông xanh biếc uốn lượn không ngừng nghỉ.
“Dải núi xa thăm thẳm” là cụm từ thích hợp nhất để mô tả cảnh quan ở Shangri-La. Linh Duật mở máy ảnh ra.
Sử dụng máy ảnh thì đơn giản, cái khó vượt qua chính là nỗi sợ hãi đang ngự trị trong lòng cậu. Cậu mím chặt môi, chuyên tâm điều chỉnh các thông số máy ảnh. Thố Sơ đứng bên cạnh yên lặng quan sát, đợi cậu chụp xong vài tấm từ các góc độ khác nhau mới lên tiếng: “Cho tôi xem với?”
Linh Duật đưa máy ảnh cho hắn. Thố Sơ không quá am hiểu về nhiếp ảnh, nhưng nhìn bằng mắt thường thì rõ ràng là chụp rất đẹp. Nhưng so với tập tác phẩm trước đây của Linh Duật mà hắn từng xem, dường như vẫn còn thiếu một chút cảm xúc gì đó.
Hắn không muốn tự ý đánh giá Linh Duật, quan trọng nhất là bản thân Linh Duật cảm thấy thế nào, thế là hắn hỏi: “Cậu thấy thế nào?”
“Bình thường thôi.” Linh Duật nói thật lòng, nói không nản lòng là nói dối.
“Nhưng để đảm đương công việc này thì hoàn toàn ổn rồi.”
Thố Sơ hiểu tâm tư của cậu nên tìm đúng điểm để động viên an ủi. Hắn vỗ vai Linh Duật: “Cậu xem, ít nhất cậu đã dám thử rồi.”
Hắn lười biếng tựa vào thành lan can, nhìn thẳng vào mắt Linh Duật: “Hơn nữa, cậu không phát hiện ra tay mình hết run rồi sao?”
“Thật sao?” Linh Duật vừa rồi không hề để ý. Cậu nhấc máy ảnh lên chụp thêm một tấm nữa, lần này cậu hướng ống kính về phía Thố Sơ.
Thố Sơ hơi ngượng, miệng thì bảo: “Chụp tôi làm gì? Chụp phong cảnh đi kìa”, nhưng hành động thì không hề ngăn cản, vẫn giữ nguyên tư thế cũ.
Hạ máy ảnh xuống, niềm vui sướng như một dòng suối trong trẻo chảy vào lòng, kết tinh thành vị ngọt lịm khó tả.
“Tôi… tôi hết run tay thật rồi.” Linh Duật xúc động đến mức nói lắp bắp. Một chi tiết nhỏ như vậy mà không ngờ Thố Sơ lại nhận ra trước cả cậu. Cậu nhìn bức ảnh chụp Thố Sơ, trong lòng vốn tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng bỗng gợn lên một vòng sóng nhỏ.
Cậu dùng điện thoại chụp thêm vài tấm phong cảnh, đăng lên trang blog đã bám đầy bụi của mình, định vị tại đài quan sát khúc quanh lớn sông Kim Sa.
Còn bức ảnh chụp Thố Sơ, cậu quyết định giữ nó làm bộ sưu tập độc quyền.
“Hai anh ở đây à?” Hai cô gái đi tới, dù vừa bị Thố Sơ từ chối nhưng cũng không hề tỏ ra ngại ngùng. “Cảnh ở đây đẹp quá, hai anh chụp giúp tụi em vài tấm được không?”
“Không vấn đề gì.” Linh Duật nhìn Thố Sơ, hai người nhìn nhau mỉm cười, trái tim cậu cũng như được uống một liều thuốc an thần.
Sau khi chụp liên tiếp mười mấy tấm ảnh, họ lại phải lên đường. Sau khi lên xe, đợi họ chọn xong ảnh, Linh Duật còn chủ động nhận phần việc hậu kỳ cho họ. Để thuận tiện cho việc gửi ảnh, Linh Duật chủ động đề nghị kết bạn với họ. Khi cậu đưa mã QR ra, cô gái lúc trước xin WeChat của Thố Sơ cũng cười hỏi cậu:
“Của anh chắc không phải là tài khoản công việc luôn chứ?”
Linh Duật bật cười, lắc đầu nói: “Không phải, tôi chỉ có một tài khoản này thôi.”
Hơn nửa tiếng sau thì đến núi tuyết Bạch Mã, Thố Sơ lại dừng xe cho họ xuống chụp ảnh. Mặt trời đã xuống núi, trời trở nên rất lạnh. Linh Duật bảo hắn đừng xuống xe, Thố Sơ giả vờ như không nghe thấy. Khi Linh Duật chụp ảnh, hắn đứng bên cạnh quan sát, không nói lời nào làm phiền, cũng không hề can thiệp. Đợi Linh Duật chụp xong, hắn lại lên xe tiếp tục hành trình.
Đến bảy giờ rưỡi tối, cuối cùng họ cũng tới chùa Phi Lai. Các khách sạn đều nằm rất gần đài quan sát, Linh Duật cùng Thố Sơ đưa hai cô gái về khách sạn trước.
“Vậy đêm nay chúng ta ở đâu?” Linh Duật đứng ở ngã tư, nhìn hàng loạt khách sạn khác nhau xung quanh mà hỏi.
“Đi theo tôi.” Thố Sơ nắm lấy cổ tay Linh Duật, phát hiện tay cậu vừa lạnh vừa cứng đờ.
“Lần sau ra ngoài chụp ảnh nhớ đeo găng tay vào.” Thố Sơ vừa nói vừa trượt tay xuống, rồi bao trọn lấy bàn tay Linh Duật. Lòng bàn tay khô ráo ấm áp có một lớp chai mỏng, khẽ cọ vào mu bàn tay Linh Duật, cảm giác ngứa ngáy nhồn nhột bị phóng đại lên vô hạn. Linh Duật biết, trái tim mình lại lỡ nhịp rồi.
“Anh từng nói anh chưa bao giờ đến đây, vậy đây là lần đầu tiên anh đến núi tuyết Meili sao?”
“Ừ.”
“Tại sao giờ lại đến?” Đôi khi có những lời cần một cái cớ hoặc một sự bốc đồng mới có thể thốt ra được.
Thố Sơ đột ngột dừng bước, Linh Duật đâm sầm vào lưng hắn, chưa kịp phản ứng đã nghe hắn cất lời: “Chẳng phải cậu nói rất muốn đến sao?”
“À…” Trong con ngươi Linh Duật phản chiếu ánh đèn đường, ánh mắt cậu vẫn còn chút ngơ ngác.
“Tôi cũng không yên tâm để cậu đi một mình. Cậu đang cố gắng bắt đầu lại từ đầu, tôi nghĩ, tôi cũng nên thử buông bỏ.”
Nghe vế đầu Linh Duật thấy rất vui, nhưng chuyện Thố Sơ muốn thử buông bỏ là chuyện gì?
“Cho nên anh đến đây là vì tôi?”
“Phải.” Thố Sơ nắm tay cậu đi tiếp, “Đi mau thôi, lạnh cóng người rồi.” Thố Sơ không cho cậu cơ hội hỏi thêm, rõ ràng là không muốn nói thêm, nhưng việc Thố Sơ vì cậu mà đến cũng đủ khiến cậu thấy hạnh phúc rồi.
Họ nhận phòng tại một khách sạn có view ngắm cảnh, Thố Sơ đặt hai phòng, đều có ban công hướng ra núi. Linh Duật về phòng cất đồ xong thì Thố Sơ sang gõ cửa.
“Đi ăn cơm thôi.”
“Được.”
Nhiệt độ ở chùa Phi Lai thấp hơn thành phố Shangri-La rất nhiều, Linh Duật quấn khăn len rồi kéo mũ áo lông vũ trùm kín đầu.
“Đưa tay đây.” Trước khi ra ngoài, Thố Sơ đưa cho Linh Duật một đôi găng tay màu đen.
“Đây không phải của anh sao?” Linh Duật nhìn tay Thố Sơ, không nhận lấy. Thố Sơ chẳng nói chẳng rằng, cầm lấy tay Linh Duật rồi tự mình đeo găng vào cho cậu. Găng tay của Thố Sơ hơi rộng, lỏng lẻo trên tay cậu nhưng rất ấm áp.
“Chúng ta ăn gì đây?”
“Lẩu.”
Mùa đông rất hợp để ăn lẩu, vừa bước vào quán lẩu, hơi ấm đã bao trùm lấy cơ thể.
Thố Sơ như thường lệ đi pha nước chấm, hắn nhìn hộp muối trên bàn gia vị, hạ quyết tâm múc mấy thìa thật đầy bỏ vào bát nước chấm của Linh Duật.
Đổ thêm nước dùng đặc sệt vào rồi khuấy đều, sau khi ngấm vị, lượng muối cực lớn tan ra một phần dưới đáy bát, bề mặt phủ đầy rau mùi, phần muối còn lại chìm hết xuống đáy.
“Ngon không?”
“Ngon lắm.” Linh Duật thuận miệng đáp. Cậu ăn mà không thấy cảm giác gì, thậm chí không nếm được vị.
Nhìn cậu thản nhiên nhét miếng thịt đẫm muối vào miệng, Thố Sơ rốt cuộc không nhịn được nữa.
“Không mặn sao?”
“Có mặn sao?” Linh Duật thắc mắc dùng đũa khuấy bát nước chấm, rồi lập tức sững sờ, dưới đáy bát vẫn còn một lớp muối chưa tan hết.
“Cậu mất vị giác rồi phải không?” Thố Sơ thẳng thừng chỉ ra.
“Tôi…” Linh Duật hơi ngập ngừng, còn có chút chột dạ. Cậu cứ ngỡ mình giấu rất kỹ, không ngờ lại bị Thố Sơ gài bẫy.
“Bắt đầu từ lúc nào?”
Linh Duật im lặng, cậu đang hồi tưởng xem mình đã lộ sơ hở từ khi nào. Thố Sơ luôn có sự nhạy bén ngoài dự đoán của cậu. Nghĩ lại những lần trước, nếu cậu che giấu thì chỉ đổi lại sự mâu thuẫn và chiến tranh lạnh.
Nhưng nếu nói thật, Thố Sơ sẽ giận. Tuy vậy, Thố Sơ luôn rất bao dung với cậu.
Nhìn vào mắt Thố Sơ, Linh Duật không thể nói dối.
“Hôm kia…”