25. Chương 25: Tôi dỗ anh

Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 25: Tôi dỗ anh

Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tại sao cậu không nói? Mai chúng ta đi bệnh viện ngay.” Giọng điệu của Thố Sơ không hẳn là trách móc, mà chỉ là sự bất lực và khó hiểu.
Nhưng trớ trêu thay, chính vẻ mặt đó lại khiến Khương Linh Duật cảm thấy căng thẳng.
“Không cần đi bệnh viện đâu.”
“Tại sao?”
“Vì đây là tác dụng phụ của thuốc chống trầm cảm.” Linh Duật nhìn chằm chằm vào những bong bóng đang sủi bọt "ục ục" trong nồi rồi vỡ tan.
“Tác dụng phụ có thể khiến cậu mất vị giác sao?” Thố Sơ đã tìm hiểu tài liệu và hỏi qua bác sĩ, biết rằng thuốc có nhiều tác dụng phụ, nhưng nếu uống đúng liều lượng thì tuyệt đối không đến mức khiến người ta mất hẳn vị giác.
“Tôi đã tăng liều lượng.” Linh Duật ngẩng mắt nhìn hắn, vẻ mặt như sắp chết đến nơi.
Câu “Tại sao?” của Thố Sơ nghẹn lại nơi cổ họng, hắn đã hỏi quá nhiều lần rồi.
“Khương Linh Duật, cậu không ngoan.” Thố Sơ đưa tay lên chạm vào vầng trán đang nóng hầm hập vì hơi nước bốc lên, thấp giọng nói.
“Xin lỗi… tôi chỉ muốn nhanh chóng khỏe lại thôi.” Linh Duật cụp mắt, hàng mi khẽ run. Suy cho cùng, cậu hy vọng khi cùng Thố Sơ ra ngoài có thể duy trì trạng thái tốt nhất. Nhưng điều trị bằng thuốc là một quá trình dài đằng đẵng, cậu đột nhiên không thể chờ đợi thêm được nữa.
Linh Duật lúc này rất ngoan ngoãn, lập tức đồng ý ngày mai sẽ đến bệnh viện. Thố Sơ dù có giận đến mấy cũng chỉ như đấm một nắm đấm vào bông gòn mềm mại, chẳng biết phải làm sao.
Bữa cơm diễn ra không mấy vui vẻ. Sau khi về khách sạn, nghe nói tối nay trên sân thượng có thể đốt pháo hoa.
Lúc này Linh Duật mới sực nhớ ra, hôm nay là ngày ba mươi mốt tháng mười hai, là ngày cuối cùng của năm.
Họ trèo lên sân thượng, pháo hoa đã được khách sạn chuẩn bị sẵn. Thố Sơ vẫn còn đang giận, cảm xúc của hắn không thể hiện rõ ra ngoài nhưng Linh Duật vẫn có thể cảm nhận được.
Trên sân thượng gió rất lớn, mặt đất vẫn còn vết tích tuyết tan. Xung quanh sân thượng không có gì che chắn, Linh Duật cẩn thận tiến lại gần rìa, gần như có thể nhìn ngang tầm với đỉnh núi tuyết.
Núi tuyết ban đêm tĩnh lặng và thâm trầm, bầu trời phía sau được điểm xuyết bởi những ngôi sao thưa thớt. Đêm nay hẳn là có thể ngắm được bầu trời sao, cậu thầm nghĩ.
Linh Duật quay đầu nhìn Thố Sơ, hắn vẫn đứng cách cậu vài bước chân, vẻ mặt nghiêm nghị, không biết đang nghĩ gì.
“Thố Sơ.”
Linh Duật gọi hắn một tiếng, Thố Sơ giật mình nhìn sang, nhưng cũng chỉ liếc nhìn cậu một cái.
Cảm giác thất bại giáng xuống cậu một đòn đau điếng, Linh Duật chậm rãi ngồi thụp xuống, nhìn bóng hình Thố Sơ phản chiếu dưới vũng nước.
Không biết đã nhìn bao lâu, Thố Sơ lấy điếu thuốc lá từ trong túi ra. Hắn phả ra một vòng khói, dáng vẻ dưới làn khói mờ ảo có chút không thực, ngay cả bóng hình phản chiếu cũng lộ vẻ cô độc.
Linh Duật muốn đứng dậy đi tìm hắn, nhưng ngồi lâu nên đầu hơi choáng váng, chân trượt một cái loạng choạng mấy bước, nhưng cậu không hề cố ý giữ thăng bằng.
Đúng như dự đoán, một tay Thố Sơ kẹp điếu thuốc, tay kia vững vàng nắm lấy cậu.
Linh Duật sợ làm Thố Sơ ngã nên không dám dùng lực nhào vào hắn. Cậu chỉ siết chặt cổ tay Thố Sơ ngay khi hắn định buông tay, rồi khẽ tựa vào lòng hắn.
Thố Sơ nhíu mày, định đưa tay đẩy cậu ra. Linh Duật ngược lại càng ôm chặt hơn. Mùi thuốc lá trên tay Thố Sơ khiến cậu ho sặc sụa vài tiếng, cậu dứt khoát vùi đầu vào lồng ngực hắn.
“Khương Linh Duật.”
“Xin lỗi, anh đừng giận.” Giọng cậu nghẹn ngào, Thố Sơ nghe ra được sự tủi thân ẩn chứa trong đó.
Hắn khẽ cười một tiếng, tiếng cười này dịu dàng khác thường, thậm chí có chút hờ hững. Linh Duật hoàn toàn hoảng loạn, Thố Sơ luôn tốt với cậu vô điều kiện, vậy mà cậu không những chưa làm được gì cho hắn, thậm chí còn vô thức đẩy hắn ra xa.
“Khương Linh Duật, là cậu dỗ tôi, hay là tôi dỗ cậu?”
“Tôi dỗ anh.” Linh Duật ngẩng đầu lên, giật lấy điếu thuốc mới cháy được một nửa trên tay hắn, khẽ nói: “Anh đừng hút nữa có được không?”
“Thế thì lãng phí quá, tôi chỉ còn mỗi điếu này thôi.”
Linh Duật suy nghĩ vài giây, đột nhiên đưa điếu thuốc lên môi mình, rít một hơi ngay tại chỗ Thố Sơ vừa ngậm. Vị cháy khét nồng nặc lảng vảng trong khoang miệng.
Gió đêm gào thét như những lưỡi dao sắc lẹm, Linh Duật bị khói xông đến mức nước mắt trực trào, luống cuống và sợ hãi dụi tắt đầu thuốc.
“Còn hút nữa không?” Thố Sơ buồn cười nhìn cậu, “Trẻ con đừng lúc nào cũng tò mò như thế.”
“Anh cũng chẳng lớn hơn tôi mấy tuổi đâu.” Linh Duật xoay xoay đầu thuốc trong tay, “Dù sao bây giờ anh cũng không hút được nữa rồi.”
“Nếu anh không vui thì cứ mắng tôi đi.” Linh Duật dùng đầu ngón tay móc lấy ngón tay Thố Sơ, “Đừng giận nữa được không?”
“Có muốn đốt pháo hoa không?”
“Hả?” Linh Duật ngẩng đầu nhìn Thố Sơ, đây là đã dỗ dành xong rồi sao? Cậu vội vàng nương theo bậc thang mà leo xuống: “Đốt chứ!”
Thố Sơ lấy bật lửa trong túi ra, bảo Linh Duật đứng yên tại chỗ, còn mình thì đi tới châm pháo hoa.
Trong nháy mắt, pháo hoa rực rỡ sắc màu nổ tung trên không trung, phía sau là núi tuyết Meili ẩn hiện trong bóng tối. Ngọn núi tuyết trắng tinh khôi được pháo hoa nhuộm thành muôn màu.
Thố Sơ đút tay túi quần đứng bên cạnh pháo hoa, ánh mắt Linh Duật được pháo hoa thắp sáng. Mắt cậu chứa đầy ý cười, cứ thế nhìn chằm chằm vào Thố Sơ.
Vẻ mặt Thố Sơ trở nên rất nhu hòa dưới ánh pháo hoa. Chạm phải ánh mắt của Linh Duật, hắn nhướng mày hỏi: “Vui không?”
Linh Duật gật đầu lia lịa, trái tim cũng rung động như tiếng trống rền.