Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 39: Giữa Cơn Mưa
Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mới đó đã đến đầu tháng ba, những cây hải đường trong sân đã đâm chồi nảy lộc. Quán cà phê cũng ngày càng bận rộn, Thố Sơ dành gần như toàn bộ thời gian ở quán. Khương Linh Duật đã đi được nửa tháng, Thố Sơ bận rộn đến mức không có thời gian để suy nghĩ vẩn vơ, nhưng vẫn không tránh khỏi những lúc bất chợt nhớ đến cậu.
Thố Sơ đã dọn dẹp góc bàn đó, giờ nơi đó đặt đầy cây xanh, không còn ai đến gần chiếc tủ đó nữa.
“Ông chủ, cho thêm chút đường nhé, bạn gái tôi thích uống ngọt.” Một cặp đôi tình nhân đứng trước quầy bar, tay trong tay đầy tình tứ.
“Loại này vốn đã khá ngọt, cho thêm sẽ bị ngấy đấy.” Thố Sơ nhắc nhở.
“Không sao đâu, uống ngọt tâm trạng cô ấy sẽ tốt hơn.” Chàng trai nhìn bạn gái bằng ánh mắt cưng chiều.
Tay Thố Sơ đang đánh sữa khựng lại trong thoáng chốc, sau đó, hắn trấn tĩnh lại và làm theo yêu cầu của khách. Khi Nặc Bố mang cà phê đi, Thố Sơ lau khô tay, rút điện thoại từ trong túi ra. Hắn vào trang cá nhân của Linh Duật, vẫn không có cập nhật gì mới, vẫn là chế độ hiển thị bài đăng trong sáu tháng gần nhất.
Hai tháng trước, chính tại tiệm cà phê này, hắn đã nói với Linh Duật rằng uống đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt lên. Con hươu mới đã được đặt trên nóc tủ, số tiền Linh Duật để lại trong thẻ vượt xa dự đoán của hắn, rõ ràng là muốn cắt đứt mọi liên hệ với hắn.
Cảm giác bực bội không tên dâng lên trong lòng, Thố Sơ cởi tạp dề, định lên tầng hai đọc kinh Phật để tìm chút thanh tịnh. Hắn rút một cuốn từ giá sách, tùy tiện lật mở thì thấy những dòng chữ thanh thoát không phải nét chữ của mình. Thố Sơ xoa xoa thái dương, hắn tự hỏi không biết cuốn kinh này vì sao lại lạc vào quán cà phê.
Hắn khép sách, thở dài thườn thượt. Chỉ mới hai tháng, vậy mà Khương Linh Duật đã len lỏi vào mọi ngóc ngách trong cuộc sống của hắn. Thố Sơ nhắm mắt dựa vào sofa, được một lúc, tiếng đàn dưới lầu lọt vào tai hắn, hắn gần như bật dậy theo phản xạ.
Hắn chạy từ trên lầu xuống, nhưng người ngồi đó không phải người hắn muốn gặp. Một cô gái đang ngồi trước cây dương cầm, thấy vẻ mặt Thố Sơ lạnh lùng, cô vội rụt tay lại: “Tôi thấy ở đây ghi là có thể đàn…”
“Có thể đàn.”
Thố Sơ nhận ra mình vừa thất thố, hắn cố gượng cười: “Có thể phiền cô đàn lại một lần nữa không?”
“Được chứ.”
Ngón tay cô gái lại đặt lên phím đàn, giai điệu quen thuộc lại vang lên, Thố Sơ đứng bên cạnh yên lặng lắng nghe. Khi khúc nhạc kết thúc, trong quán vang lên tiếng vỗ tay, cô gái đứng dậy, nghe thấy Thố Sơ nói: “Cảm ơn.”
Mặt cô đỏ ửng, lắc đầu đáp không sao, rồi nhìn Thố Sơ hỏi: “Anh cũng thích bản nhạc này à?”
Thố Sơ lắc đầu: “Tôi không hiểu dương cầm, nhưng từng nghe một người đàn qua.”
Cô gái hiểu ra, có chút hụt hẫng hỏi vặn: “Là người anh thích phải không?” Thố Sơ không phủ nhận cũng không thừa nhận, chỉ nói lời cảm ơn một lần nữa. Cô gái đã để ý đến ông chủ điển trai này ngay từ khi vào quán nên vẫn luôn tìm cách bắt chuyện. Ban đầu cô cứ ngỡ Thố Sơ bắt chuyện là có ý với mình, giờ nhận ra mình đã nghĩ nhiều, cô lại thấy tự nhiên hơn.
“Tôi luôn cảm thấy những người thích bản nhạc này đều rất đặc biệt, người anh thích cũng vậy phải không?”
“Đúng thế.”
Thố Sơ nhớ lại lời Linh Duật nói vào đêm cậu đàn, hắn hỏi: “Tại sao cô đoán là người tôi thích?”
Cô gái vén tóc sau tai, cười nói: “Bản nhạc này là chiến tranh, là chính nghĩa, là tự do, và cũng là một bi kịch đẹp đẽ. Thời bình hiện nay, đất nước cường thịnh, nhân dân hạnh phúc, tôi nghĩ chỉ còn khả năng cuối cùng thôi.”
“Cảm ơn.” Đây là lần thứ ba trong vòng chưa đầy năm phút Thố Sơ nói lời cảm ơn với cô. Cô gái mỉm cười rồi cùng bạn rời quán. Thố Sơ cũng tan làm sớm, để lại Nặc Bố và các nhân viên khác ngơ ngác trực quán. Hắn bắt xe thẳng về nhà, lên lầu mở máy tính để tìm kiếm thông tin.
Khi hoàng hôn buông dần, Thố Sơ ngồi trên chiếc giường Linh Duật từng nằm, ánh sáng màn hình máy tính đã mờ dần. Từ căn phòng này có thể nhìn thấy mặt trời xa xa chỉ còn lại một nửa vầng. Thố Sơ đã sống quá lý trí trong một thời gian dài, đến mức gần như quên mất cảm giác bốc đồng là gì. Trước khi tia nắng cuối cùng biến mất, Thố Sơ đã đứng ở sân bay, nhìn theo ánh hoàng hôn đang dần tan biến nơi chân trời.
“Tích.”
Khương Linh Duật quẹt thẻ phòng khách sạn, quăng túi xách và máy ảnh lên bàn, rồi đổ ập xuống giường. Học kỳ này cậu chuyển sang chuyên ngành chính là Nhiếp ảnh, cộng thêm việc nghỉ nửa học kỳ khiến cậu bị hổng quá nhiều kiến thức. Cậu phải nỗ lực gấp mười lần để tìm lại cảm giác cầm máy ảnh cũng như củng cố kiến thức chuyên môn.
Trở lại trường, lặp đi lặp lại các thao tác với máy ảnh, trong nửa tháng này Linh Duật đã khắc phục được phần lớn những trở ngại tâm lý. Thậm chí trở nên máy móc trong từng thao tác, khiếm khuyết duy nhất vẫn là thiếu đi sự sinh động.
Cậu đủ chuyên nghiệp nhưng không có cảm xúc, đó là lời nhận xét của giảng viên dành cho cậu. Thầy biết trình độ trước đây của Linh Duật và hiểu chuyện cậu đã trải qua, nên ngoài việc an ủi, thầy cũng không còn cách nào khác.
Mười phút sau, Linh Duật liền rời giường, cầm máy ảnh và thẻ phòng ra khỏi cửa. Việc đầu tiên là lấp đầy cái bụng đói, cậu nghĩ ngợi một lúc rồi vẫn bước về phía đường Vân Nam Nam.
Khu này cậu đã ăn hết các quán quen rồi, nhưng mỗi khi đến giờ cơm, cậu vẫn vô thức tìm đến khu này. Cậu biết mình đang làm những việc vô nghĩa, nhưng chính những thứ vô nghĩa ấy lại là thứ giúp cậu chống đỡ để vượt qua từng ngày.
Ở nơi tràn ngập hơi thở cuộc sống này, người ta luôn dễ nảy sinh những cảm xúc lạ lùng. Sau một ngày âm u, trời cuối cùng cũng đổ cơn mưa rào, người đi đường vội vã chạy về nhà. Nhà, chưa bao giờ là bến đỗ của Linh Duật, bến đỗ của cậu có thể là bất cứ đâu: ký túc xá, khách sạn, hay Thố Sơ.
Linh Duật mua một chiếc ô kẻ xanh rẻ tiền ở cửa hàng bên đường, che ô đi bộ đến ga tàu điện ngầm, rồi chuyển vài chuyến tàu để về khu ngoại ô. Trời mưa rất lớn, đôi giày thể thao của cậu ướt sũng. Cậu đứng bên ngoài căn biệt thự, ngẩng đầu nhìn thấy cửa sổ phòng mình vẫn đóng im ỉm.
Mỗi năm Tết đến, cậu đều từ căn hộ gần trường trở về đây để ăn cơm cùng ba mẹ. Nói đúng ra, mỗi bữa cơm ở đây đều chỉ có một mình cậu ăn. Vì ba mẹ chưa từng trở về, dì giúp việc chuẩn bị xong một bàn tiệc thịnh soạn, cậu cứ ngồi đó chờ mãi, chờ qua cả 12 giờ đêm mới cầm đũa ăn những món ăn đã nguội ngắt.
Linh Duật không định vào trong, cậu cũng không biết tại sao mình lại đến đây, dù sao vào trong thì chắc cũng chẳng có ai ở đó. Nghĩ vậy, cậu lùi lại phía sau, lặng lẽ quan sát căn biệt thự. Đột nhiên, cánh cửa mở ra, cậu vội vàng nấp sau con kỳ lân đá trước cổng.
Người mở cửa lại là Tống Uyển Bạch, cùng một người giúp việc mới mà Linh Duật chưa từng gặp. Tống Uyển Bạch mặc đồ ở nhà, tóc búi lên, mang một vẻ dịu dàng mà Linh Duật chưa từng thấy ở bà. Bà đang che vải bạt cho mấy chậu hoa trong sân, không cẩn thận trượt chân, người giúp việc vội đỡ lấy bà. Xuyên qua tiếng mưa, Linh Duật vẫn nghe rõ giọng nói hoảng hốt kia:
“Thái thái, cô cứ để tôi làm! Bác sĩ nói thai kỳ của cô đang không ổn định, cô phải cẩn thận đấy, cô mau vào nhà nghỉ ngơi đi thôi.”
Linh Duật như bị sét đánh ngang tai, đứng ngây người ra đó. Ánh mắt cậu rơi xuống bụng của Tống Uyển Bạch, hiện giờ vẫn chưa thấy rõ ràng gì.
“Tôi ở nhà mãi cũng chán, khó khăn lắm mới trồng được mấy chậu hoa này, không thể để mưa làm hỏng hết được.” Tống Uyển Bạch xoa bụng, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
Chờ họ vào nhà, Linh Duật mới từ sau con kỳ lân bước ra. Cả căn biệt thự đều sáng đèn, chỉ có phòng của cậu là tối đen như mực. Khung ô yếu ớt bị gió thổi gãy một nan, Linh Duật vứt luôn chiếc ô, kéo lê bước chân nặng nề bước đi trong khu biệt thự.
Tống Uyển Bạch mang thai rồi, một người cuồng công việc như bà lại chấp nhận gác lại mọi việc. Thậm chí, Linh Duật còn thấy được thứ tình mẫu tử mà cậu chưa từng nhận được từ bà. Họ đều không cần cậu nữa. Thố Sơ muốn đính hôn, Tống Uyển Bạch lại có thêm một đứa con khác, không ai cần cậu nữa.
Đây là con đường Linh Duật đã một mình đi qua vô số lần. Lần này, vẫn chỉ có một mình cậu lẻ loi.