Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 40: Lần tái ngộ
Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau hai ngày sốt cao li bì, Khương Linh Duật tỉnh lại trong bệnh viện với cái đầu óc vẫn còn choáng váng. Cậu vội vàng mở điện thoại kiểm tra thời gian, thấy vẫn còn là chủ nhật, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Hôm đó vì vừa dầm mưa vừa chịu kích động mạnh, cậu đã ngất đi ngay trong phòng khách sạn. Nếu không phải phòng tầng trên bị rò rỉ nước khiến nhân viên lễ tân phải vào kiểm tra, có lẽ chẳng ai phát hiện ra cậu.
Điều làm Linh Duật cảm thấy nực cười nhất là ngay trước khi ngất đi, cậu đã cảm nhận được các triệu chứng trầm cảm tái phát: ngực thắt lại, cảm xúc tụt dốc không phanh. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn không thể chống lại cơn chóng mặt vì sốt cao.
Làm xong thủ tục xuất viện, tâm trạng Linh Duật vẫn chìm trong sự suy sụp và bực bội kéo dài. Bài tập chụp ảnh chuyên ngành cậu vẫn chưa hoàn thành, nhưng cậu lại chẳng thể vực dậy chút tinh thần nào, cứ như thể người mấy ngày trước còn miệt mài học tập không phải là mình vậy.
Sau một hồi vật lộn, Linh Duật đành chấp nhận bỏ cuộc và nhắn tin giải thích với giảng viên để xin nộp bổ sung sau.
Cậu chậm chạp ngồi dậy từ giường, với tay lấy chai nước khoáng trên bàn để uống thuốc. Dạo gần đây tình trạng của cậu không tốt, nhưng cũng chưa đến mức vô phương cứu chữa. Cậu vẫn còn ý thức muốn tự cứu lấy mình, đây là điều mà trước đây Linh Duật chưa từng nghĩ tới.
Thứ hai, Linh Duật đi học như thường lệ. Đến trưa, một người bạn cùng tổ tên Chu Tắc hẹn cậu ra tiệm cà phê đối diện trường để thảo luận bài tập. Sau khi bàn xong, Linh Duật khéo léo từ chối lời mời ăn trưa của Chu Tắc, cậu thực sự không có chút cảm giác thèm ăn nào.
Ly cà phê red bean dirty đã để lâu trên bàn, giờ chỉ còn lại vị đắng ngắt. Linh Duật nhíu mày đặt ly xuống, cầm lấy ba lô chuẩn bị về khách sạn, tiện thể tìm xem có phòng trọ nào không, dù sao ở khách sạn mãi cũng không phải là kế sách lâu dài.
Trước khi đi, Linh Duật vào nhà vệ sinh. Cậu cúi đầu đứng trước bồn rửa tay thì nghe thấy tiếng mở cửa phía sau. Ngay sau đó cậu ngẩng đầu lên, một đôi mắt quen thuộc trong gương đập vào mắt cậu.
Suýt chút nữa là va đổ hộp hương liệu đặt trên bồn rửa, Linh Duật vội vàng tắt vòi nước nhưng vẫn chần chừ không dám quay đầu lại. Thố Sơ cũng kiên nhẫn đứng đó, dường như muốn thi gan với cậu, rồi mới lười biếng lên tiếng: “Sao thế, không muốn nhìn mặt tôi đến vậy à?”
Qua gương, Linh Duật thấy Thố Sơ đang khoanh tay, vẻ mặt điềm nhiên, chỉ có đuôi mắt hơi nhếch lên một chút.
“Sao anh lại ở đây?”
Thố Sơ bước tới đứng cạnh cậu, vặn vòi nước, thản nhiên hỏi ngược lại: “Nhất định phải nói chuyện trong nhà vệ sinh à?”
Năm phút sau, Linh Duật một lần nữa ngồi trong tiệm cà phê, nhưng trước mặt chỉ là một ly nước ấm.
“Không uống món khác sao?”
Thố Sơ nhấp một ngụm Cappuccino, nhướng mày nhìn cậu.
“Không cần.”
Linh Duật qua ly thủy tinh lặng lẽ quan sát Thố Sơ. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo khoác đen trắng, mái tóc kia… Linh Duật đoán chắc hắn vừa mới ngủ dậy, dựa vào những gì cậu biết về hắn. Thố Sơ tỏ ra vô cùng bình thản trước ánh mắt dò xét của cậu.
“Cậu vẫn muốn nghe câu trả lời chứ?”
Linh Duật nắm chặt ly nước, khẽ gật đầu.
“Tôi tới tìm cậu.”
“Khụ khụ khụ…”
Linh Duật suýt thì sặc nước, cậu ngơ ngác ngẩng đầu hỏi: “Tại sao?”
“Đây đã là ngày thứ ba tôi loanh quanh ở đây rồi.” Thố Sơ nói úp mở, “Hôm nay coi như may mắn lắm.”
“Tại sao?”
“Tìm cậu.”
“Tại sao lại tìm tôi?” Đôi đồng tử màu xám tro của Linh Duật khẽ lay động.
Thố Sơ suýt thì bật cười vì tức: “Cậu chỉ biết hỏi mỗi câu này thôi à?”
Linh Duật mím môi, đấu tranh nội tâm hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Tiền… tôi đã trả hết rồi.”
Tiếng “cạch” vang lên trên bàn, vẻ mặt Thố Sơ lập tức lạnh đi. “Cậu tưởng chỉ cần để lại một tấm thẻ ngân hàng là có thể đoạn tuyệt tất cả sao?”
Linh Duật cảm thấy ngực nghẹn lại, cậu cố nặn ra nụ cười, chậm rãi nói: “Số tiền đó vốn là tôi nợ anh, trả lại là điều đương nhiên. Hơn nữa, chẳng phải anh sắp đính hôn sao? Số tiền dư ra coi như là tiền mừng cưới tôi gửi trước cho anh.”
“Khương Linh Duật, trước đây tôi không nhận ra là cậu lại mong chờ ngày tôi kết hôn đến vậy đấy.”
“Nên như vậy, không phải sao?” Linh Duật khó chịu tột độ, nhưng vẫn tỏ ra nhẹ tênh, ném ngược câu hỏi lại cho hắn.
“Vậy anh cất công đến đây là có chuyện gì?”
“Chẳng phải tôi vừa nói rồi sao?”
“Tìm tôi thì cũng phải có lý do chứ.”
“Chẳng có lý do gì hết.”
Thố Sơ chống tay lên mặt bàn, ghé sát lại gần cậu, nói gằn từng chữ: “Tôi chỉ đơn giản là muốn đến tìm cậu thôi, cậu định làm gì tôi nào?”
“Anh muốn đưa tôi về sao?” Linh Duật hỏi nhỏ.
Thố Sơ đột nhiên im lặng, đưa cậu về, hắn rất muốn, nhưng không thể cứ thế ép buộc cậu được.
Sự do dự của hắn đã chọc giận Linh Duật, cậu bất ngờ đứng phắt dậy, nói bằng giọng hung hăng: “Anh đừng tìm tôi nữa, anh về đi!” Nói xong, cậu tức giận đùng đùng cầm lấy túi, đẩy cửa kính bỏ đi.
Thố Sơ vội vàng thanh toán rồi đuổi theo, hắn túm chặt lấy Linh Duật, vừa đau đầu vừa nói: “Cậu hỏi gì tôi cũng trả lời rồi, còn giận dỗi cái gì nữa đây?”
Không một câu trả lời nào là điều Linh Duật muốn nghe, cậu nặn ra một nụ cười chuẩn mực: “Tôi không giận, tôi phải về nhà.”
“Về đâu?”
“Về nhà.” Linh Duật chẳng chút đắn đo, thuận miệng nói đại.
“Tôi đưa cậu về.”
“Anh định đưa kiểu gì?” Linh Duật nghi hoặc nhìn hắn, thầm nghĩ, chẳng lẽ hắn lái xe từ tận Shangri-La đến đây thật sao?
Sau đó cậu nghe thấy Thố Sơ hỏi: “Cậu muốn đi tàu điện ngầm hay bắt taxi?”
“Tôi tự về được.” Linh Duật thở phào, nếu hắn lái xe thật thì khổ quá.
“Tôi không yên tâm.”
Linh Duật khẽ cười một tiếng, ngước mắt nhìn hắn: “Đây là thành phố tôi quen thuộc nhất, từng ngõ ngách tôi đều thuộc lòng.”
“Được thôi.”
Thấy hắn chịu thua, trong lòng Linh Duật chẳng thấy chút thoải mái nào. Cậu bước nhanh hơn về phía ga tàu điện ngầm, trong đầu thầm hối hận vì lời mình vừa nói có hơi quá đáng. Cậu cố kìm lòng không quay đầu lại, thao tác quét mã vào trạm nhanh gọn. Trong lúc chờ tàu, cậu thoáng thấy Thố Sơ đang hỏi nhân viên nhà ga về quy trình đi tàu.
Vẻ mặt vốn luôn điềm nhiên của hắn bỗng hiện lên nét lo âu. Ở thành phố xa lạ này, chỉ cần lỡ một chuyến tàu, hắn sẽ lạc mất Linh Duật ngay lập tức.
Tàu điện ngầm vào trạm, Linh Duật đứng giữa đám người, lặng lẽ nhìn đoàn tàu rời đi mà không bước lên. Khi Thố Sơ hớt hải chạy tới, thấy Linh Duật vẫn đứng đó, hắn mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Họ đứng yên lặng bên cạnh nhau.
Chờ đến chuyến tàu tiếp theo, Linh Duật do dự một giây, rồi vẫn đưa tay kéo lấy tay áo của Thố Sơ, dẫn hắn vào toa tàu. Toa tàu không quá đông, nhưng giữa hai người vẫn có một khoảng cách nhỏ.
Cho đến khi ra khỏi trạm, Linh Duật mới lên tiếng: “Tôi đến nơi rồi.”
Thố Sơ không quen thuộc khu vực này, hắn nhìn quanh những tòa nhà cao tầng, cứ ngỡ Linh Duật sống trong một khu chung cư gần đó.
“Đã đến tận đây rồi, không mời tôi vào nhà ngồi chơi sao?”
Linh Duật nhìn cái tên khách sạn phía sau lưng, tự giễu cợt đáp lại: “Khách sạn này e là sẽ khiến một người như anh cảm thấy chật chội, không muốn đặt chân vào đâu.”
“Khách sạn?” Thố Sơ nhíu mày, “Cậu đang ở khách sạn sao?”
“Đúng vậy, tôi đi đây.”
Linh Duật để mặc Thố Sơ đứng chết lặng tại chỗ, cậu bước thẳng vào cửa nhưng vừa vào đến sảnh liền chạy ngay lên lầu, kéo rèm cửa ra. Thố Sơ vẫn đứng đó. Dáng người hắn nổi bật và oai vệ, nhưng Linh Duật nhìn hắn lại thấy một vẻ cô độc lạ kỳ. Chắc là do đứng từ tầng lầu quá cao nên trông Thố Sơ mới nhỏ bé như vậy.
Linh Duật kéo rèm lại, xoay người cầm lấy thẻ phòng rồi chạy ngược xuống dưới. Thố Sơ nhìn người vừa rời đi lại quay lại khiến hắn ngẩn người. Hắn đang thao tác dở quy trình đặt phòng trên điện thoại, liền nghe thấy Linh Duật nói với vẻ mặt không tự nhiên:
“Phòng tôi ở không phải phòng suite đâu, nhỏ lắm, anh đừng có mà chê đấy.”
Lời tác giả:
Khương Linh Duật, người “miệng cứng lòng mềm” của Ninh Ba Tinh.
Bên ngoài: Không cần, không cần!
Bên trong: Sao anh ấy vẫn chưa dỗ dành mình!!!
(Đã nghĩ ra hai kịch bản gặp lại mà cuối cùng chẳng dùng cái nào cả \(〇_o)/)