13. Chương 13: Cuộc chiến im lặng

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 13: Cuộc chiến im lặng

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi lôi tôi về nhà, ném tôi xuống ghế như một con nhái, anh Tí tức tối bỏ đi khỏi phòng khách. Giận dữ cái gì? Lúc nãy còn vui vẻ ôm ấp cô gái kia, bỗng nhiên quay sang giận tôi làm gì? Rốt cuộc tôi có làm gì ảnh hưởng đến buổi hẹn hò của anh ấy đâu? Tôi vốn chẳng phải loại con gái hiền lành, nên suốt đường về cứ cãi nhau ầm ĩ với anh Tí.
Tôi trề môi, nhướng mắt một cái rồi co chân lên ghế, ngồi nghĩ ngợi linh tinh. Một lúc sau, chán quá, không thấy anh Tí quay lại, định đứng dậy ra về.
"Ngồi im đó!"
Tôi vừa thò chân xuống đất thì nghe tiếng quát giật mình, vội thu chân lên, co mình trong góc ghế. Nhìn anh Tí mặt mày giận dữ. Dù tôi là kẻ cứng đầu, nhưng lúc này cũng thấy chột dạ, ngồi co lại như con tôm. Nhưng tôi là ai chứ? Sợ thì sợ, nhưng vẫn ngẩng mặt quay đi chỗ khác, không thèm nhìn anh Tí.
"Mày cứ ngẩng mặt lên nhìn trời đi, có ngày chim ị đầy mặt."
Tôi quay ngoắt lại, trợn mắt lườm anh Tí đầy tức giận. Cổ họng nghẹn tắc, không nói nên lời.
"Trợn mắt lên làm gì? Đến lúc mắt lồi ra ngoài thì kêu anh mày không nhắc."
Tôi nhìn anh Tí đầy căm phẫn, muốn đấm cho vỡ mồm anh ấy. Một ngày không mắng tôi vài lần, chắc anh ấy đi vệ sinh không ra hay sao? Tôi mặc kệ, chẳng thèm nói năng, cứ giữ nguyên vẻ mặt chảnh chọe.
"Hôm nay cũng vui nhỉ? Giả vờ đi xem phim với trai đồ. Biết được cái thằng ấy ôm ấp, chắc thích lắm."
Tôi định cãi lại, nhưng đang tức, muốn chọc tức anh ấy nên lại ngẩng mặt, thản nhiên trả lời: "Dĩ nhiên, trai đẹp ôm phải thích chứ, người ta là hot boy cơ mà. Thích chết đi được ấy."
Anh Tí nghe tôi nói vậy, hình như càng tức hơn. Mặt đỏ tía tai. Tôi thì sung sướng hết cả người vì đã thành công chọc tức được anh ấy.
"Mày về nhà mày đi. Sau này tìm cái thằng hot boy hót phân gì đấy mà chơi." Anh Tí trợn mắt nhìn tôi, rồi quay đi chỗ khác.
"Vâng. Em về..." Tôi nhếch môi, cố tình kéo dài câu nói, sau đó đứng dậy đi thẳng ra cửa về nhà.
Mấy hôm sau, anh Tí chẳng thèm chờ tôi đi học nữa. Đến lớp, anh ấy chuyển lên ngồi cạnh cô Nhung. Cái đồ chết tiệt ấy, giận là lại nhảy lên ngồi với cô ta. Rõ ràng là ghét tôi, nhìn vào mắt cũng thấy tức. Nhưng tôi cũng sĩ diện lắm, ôm cục tức trong lòng, chẳng thèm để ý. Cút đi, tôi còn cần gì họ.
Mấy thằng con trai trong lớp thấy tình hình giữa tôi và anh Tí căng thẳng, bèn thay nhau giúp hòa giải. Lúc đầu tôi cũng định chọc tức anh ấy rồi thôi, chờ bọn họ giúp anh Tí nguôi giận rồi tôi giả vờ đồng ý là xong. Thế nhưng, nào ngờ lại xảy ra chuyện khác. Bọn họ không những không giúp được, ngược lại còn bị anh Tí trút giận lên người.
Cả tuần đó, tôi và anh ấy chiến tranh lạnh, khiến lớp học lúc nào cũng im ắng, chán đến phát sầu. Bọn con trai trong lớp chỉ biết ôm nhau khóc ròng. Đại ca của chúng nó giận nhau thì không khí lớp trở nên nặng nề. Còn cô gái kia, mới tí tuổi đầu, làm gì thấy ớn. Ngồi cạnh anh Tí, cứ nắm tay anh ấy cọ cọ vào mình. Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại muốn ném cái gì vào đầu cô ta cho cô ấy nằm im.
"Lùn đại ca, mày lên đó năn nỉ Tí đại ca cầu hòa đi." Thằng Mập chán nản nhìn tôi.
"Đừng hòng, việc gì tao phải cầu hòa. Tao có lỗi chắc."
"Tại mày đi hẹn hò với gã Trọng Nhân nên hắn ta mới vậy."
"Thì sao? Anh ấy cũng đi với cô Nhung ôm ôm ấp ấp nữa cơ mà. Anh ấy làm được, sao tao không làm được."
Bọn thằng Sún nhìn tôi đầy thương hại. Thằng Bống còn mếu máo như sắp khóc. Tôi đang bực, bọn nó ngồi gần léo nhéo, làm tôi tức muốn điên. Tôi gắt: "Khóc lóc cái gì? Có im hết đi không? Tao đấm cho mỗi đứa một phát vỡ mồm bây giờ."
Bọn chúng thấy tôi nổi cáu, im bặt. Thằng Bống đang sùi sụt, nước mũi thò lò, phải cố hít cho thụt vào. Trời ơi, thằng này dơ như con ngan. Nhìn mà buồn nôn.
Lần này anh ấy đúng là giận lâu thật. Tôi lại bực mình. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi có làm gì quá đáng đâu chứ? Chỉ là đi xem phim với gã hot boy thần kinh kia thôi mà. Còn anh ấy thì sao? Đi với gái, ôm gái đủ kiểu. Lẽ ra tôi mới là người phải giận anh ấy mới đúng chứ.
Mà lạ thật, tôi thích anh Tí nên thấy anh ấy đi với gái là bực. Còn anh ấy, mắc mớ gì giận tôi? Không lẽ anh ấy thích tôi? Không đời nào anh ấy lại thích cái đứa vừa xấu vừa dốt như tôi. Có lẽ anh ấy thích gã hot boy thần kinh kia nên thấy tôi đi với hắn mà ghen? Lý do ấy có vẻ hợp lý hơn, chứ nói thích tôi thì không có khả năng. Tôi cũng thấy nghi ngờ. Bây giờ trai đẹp yêu nhau ầm ầm, có khi chuyện này là thật. Nếu vậy, tôi vẫn còn hy vọng. Chẳng lẽ anh Tí lại là bê đê thật sao? Tôi vò đầu bứt tai, đấu tranh tư tưởng với mớ suy nghĩ hỗn tạp ấy. Não tôi sắp nhão ra như đậu hũ nát rồi.
Mấy nay ngồi một mình, chán đến chết. Tôi nhăn nhó khó chịu, quay lên gọi thằng Bống: "Mày vác xác xuống đây ngồi với tao coi thằng kia."
Thằng này ngoan lắm. Mọi khi tôi kêu gì làm nấy, nhưng sao hôm nay tôi nói vậy mà nó cứ ngồi lì một chỗ. Tôi ngạc nhiên: "Tai mày bị gì rồi à thằng kia?"
Nó không nói gì, đứng dậy đi tới chỗ tôi, ngồi đối diện, nói lí nhí: "Làm ơn đi, chỗ của Tí đại ca, mày cho tiền tao cũng không dám ngồi."
Hóa ra nó sợ anh Tí. Sợ gì, anh ấy lên đó chơi với cô Nhung rồi, có hơi đâu để tâm xuống đây.
"Tao bảo kê, cứ xuống đây ngồi."
Thằng Bống ái ngại nhìn tôi, lắc đầu. Tôi thấy bộ mặt đáng thương của nó, không muốn ép nó nữa. Thôi kệ, ngồi một mình cũng chẳng chết được. Tôi xua tay: "Về chỗ đi."
Mặt tôi tiu nghỉu, bò ra bàn, nhắm mắt. Trong lòng cảm thấy bức bách, không tài nào trút bỏ được cảm giác này.
Dạo này bố tôi rất hiếm khi về nhà. Có về cũng chỉ để lại tiền sinh hoạt cho bà dì ghẻ của tôi, cho tôi thêm ít tiền tiêu vặt rồi lại vội vã rời đi. Bụng bà dì ghẻ của tôi ngày một to hơn, tôi lại không có kinh nghiệm chăm bà bầu nên bố gọi bà nội qua nhà tôi ở, tiện chăm sóc cho bà ta.
Từ khi bà nội qua ở, cuộc sống của tôi càng trở nên mệt mỏi. Bởi bà nội rất ghét tôi. Nói đúng hơn, bà nội ghét mẹ tôi nên tôi bị ghét lây. Tôi nghe cô Út kể lại, trước đây bố mẹ tôi cưới nhau bị bà nội phản đối kịch liệt. Sau đó bố tôi làm căng quá nên bà nội bất đắc dĩ gật đầu. Bố tôi là con trai duy nhất trong nhà, mẹ tôi sinh tôi xong, cơ thể suy nhược trầm trọng nên bác sĩ khuyên không nên sinh con nữa. Không có con trai nối dõi, bởi vậy mẹ tôi càng bị ghét hơn.
Cô Út bảo có lần, bà nội còn bắt bố li dị nữa nhưng bố không chịu. Không biết tại sao giờ bố mẹ tôi lại ra nông nỗi này. Bây giờ bà dì ghẻ có bầu con trai nên bà nội tôi cưng lắm, hai người đó về một phe rồi. Còn tôi bị coi như kẻ thù, suốt ngày kiếm cớ mắng chửi tôi. Chính vì vậy tôi phải cố gắng tránh mặt họ càng xa càng tốt. Tôi nhớ mẹ tôi quá.
Đang ngồi trong phòng suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên bụng tôi đau nhói. Quái lạ, tôi có ăn gì bậy búa đâu. Tôi ôm bụng, mặt nhăn như khỉ ăn ớt, ngồi uốn éo.
"Cái con Huyền đâu rồi, ra đây!"
Bên ngoài vang lên tiếng quát của bà nội. Không biết lại có chuyện gì đây. Tôi ôm bụng đau lồm cồm đứng dậy đi ra ngoài.