Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 19: Anh thích thế nào thì cứ đểu như vậy đi
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi cứ ngồi ngẩn người ra như thế, cho đến khi anh Tí quát tôi một tiếng mới giật mình.
"Anh bảo mày ôm vào. Nếu rớt xuống đường mà gãy xương, đừng bảo anh không cảnh cáo trước đâu."
"Em ôm yên xe rồi, có rớt đâu." Vừa nói, tôi vừa túm thật chặt lấy mép yên xe.
Hình như anh Tí đang bực mình, đột nhiên dừng xe khiến tôi mất đà, đầu tôi chúi vào lưng anh ấy. Tôi đang xoa trán thì anh ấy quay lại trợn mắt nhìn tôi, sau đó đưa tay ra sau nắm hai tay tôi kéo mạnh ra phía trước, vòng qua eo anh ấy và cảnh cáo: "Ôm chặt vào, mày thử buông tay ra xem anh cho mày đo đường luôn." Nói xong, anh ấy ho một tiếng rồi tiếp tục đạp xe.
Bây giờ tôi bị dính chặt vào lưng anh Tí. Mặt tôi tự nhiên nóng bừng lên. Tôi im như thóc, chẳng dám hé răng. Chơi với nhau từ bé, giờ tôi mới ôm anh ấy chặt như vậy, lại còn bị ép buộc nữa. Bụng anh ấy thở đều đều. Vòng tay tôi cứ nhấp nhổm theo từng nhịp đạp xe. Người tôi dần nóng lên, đầu óc không còn tỉnh táo, tim đập nhanh hơn, cảm giác như buồn nôn. Cái cảm giác kỳ quặc gì đây?
"Lát nữa về anh sẽ tính phí."
Tôi còn đang lâng lâng trong cơn mê mệt thì giọng nói ấy đã kéo tôi trở về với thực tại. Tính phí? Có nhầm không? Phí gì chứ? Tôi ngạc nhiên: "Em có làm gì đâu mà tính phí?"
"Mày ôm anh từ nãy tới giờ. Cho mày ôm chùa chắc. Đây là cái ôm đầu đời của anh mày đấy."
Ơ, rõ ràng là anh ấy bắt tôi ôm cơ mà. Có phải tôi tự muốn ôm đâu. Thế mà cũng tính phí được à? Tôi tức: "Tại anh bắt em chứ em có đòi à? Thế không ôm nữa."
"Thả tay ra đi, anh tính gấp đôi."
Tôi định buông tay thì bị giọng nói ấy làm tôi ngừng lại. Lẽ nào lại thế này? Thật quá đáng, không thể chịu nổi. Tôi cáu: "Anh là đồ đểu."
Anh Tí bình thản: "Anh thích thế nào thì cứ đểu như vậy đi."
Máu tôi sôi sục, tức quá mà chẳng làm gì được. Trời ơi, sao kiếp này tôi cứ bị anh ấy bắt nạt mãi thế. Tôi gào thét trong lòng, vừa đau khổ vừa tức giận. Tôi muốn nghiến cả thế giới. Nhưng khổ, thế giới to quá, miệng tôi lại nhỏ xíu, chỉ có thể nghiến vậy thôi.
Tôi bực quá, siết chặt eo anh Tí để đỡ tức. Chẳng biết anh ấy có đau không, nhưng anh ấy chẳng nói gì, lại còn có vẻ thích thú. Còn huýt sáo vớ vẩn nữa.
Xe dừng trước cửa hàng dịch vụ gửi bưu phẩm. Anh Tí cầm gói đồ trong giỏ xe đi vào, để tôi ở ngoài chờ. Trước khi đi, anh ấy còn dặn tôi phải đứng yên ở đó, nếu bị bắt cóc thì chịu. Gớm, tưởng tôi là đứa trẻ ba tuổi hay sao mà còn phải dặn. Cứ như ông cụ non. Tôi không bắt người ta thì thôi, ai bắt được tôi. Hê hê, tôi đùa đấy, con chuột nhắt như tôi đây thì bắt được ai. Không khéo chưa kịp bắt đã bị người ta đạp cho bẹp rồi.
"Làm cái gì mặt cứ ngây ra vậy? Lại nghĩ chuyện xấu xa à?"
Một cái cốc đau điếng giáng xuống trán tôi. Tức đến đỏ mặt tía tai mà chẳng làm gì được. Tôi chẳng thèm nói nữa. Biết nói cũng vô ích. Cuộc đời bất công quá.
"Đi chơi không?"
Anh Tí đột nhiên hỏi, làm tôi ngạc nhiên: "Ủa, không về à anh?"
"Mày trả lời câu không liên quan làm gì? Đi không?"
Thực ra, đúng là không liên quan tẹo nào. Tôi gãi đầu, tưởng gửi đồ xong sẽ về. Đột nhiên anh ấy rủ tôi đi chơi, tôi hơi ngạc nhiên. Đùa gì chứ, cơ hội hiếm lắm, không đi thì phí. Tôi gật đầu, trèo lên xe cười toe toét. Anh Tí lườm tôi một cái rồi đạp xe đi. Chúng tôi đi vòng quanh phố, rồi dừng trước cổng một trung tâm giải trí lớn. Ở đây đông người quá. Anh Tí bảo tôi chờ ở cửa, anh ấy đi gửi xe. Tôi lười không muốn đi, thế là lại bị anh ấy đập cốc. Đành lê lết theo.
"Uầy, đông người quá, nhiều trò chơi nữa. Nhìn vui thật đấy!" Bước vào khu vui chơi, tôi reo lên thích thú. Chưa bao giờ tôi đến đây, thấy gì cũng thú vị. Hai mắt sáng long lanh nhìn về phía các trò chơi. Giờ có cơ hội, nhất định phải thử hết.
Anh Tí đứng bên cạnh im lặng nhìn tôi. Tôi không để ý, nhưng hình như anh ấy vừa cười nhìn tôi. Không phải nụ cười nham nhở đáng ghét như mọi khi, mà là nụ cười dịu dàng. Chắc tôi nhìn nhầm, đời nào anh ấy lại nhìn tôi thế. Hay là anh ấy nhìn người khác rồi tưởng nhầm là tôi. Thôi, bỏ đi, chơi trước đã. Tôi quay sang hỏi: "Mình chơi cái gì bây giờ?"
"Anh cá là mày không biết chơi cái gì cả."
Anh ấy nói cũng đúng. Tôi có biết gì đâu, chỉ là chưa chơi bao giờ. Nhìn các trò trước mặt, nhiều quá, không biết chọn trò nào.
"Mình đi đu quay đi anh!" Tôi chỉ về phía vòng xoay mấy con thú trước mặt.
"Con hâm, mấy tuổi rồi còn chơi đu quay?"
Mặt tôi nhăn nhó. Đúng là bên đó toàn trẻ con. Thông cảm cho tôi, tôi chưa tới đây bao giờ, biết trò nào là của trẻ con, trò nào của người lớn.
"Đi."
Anh Tí cầm tay tôi lôi đi. Mặt tôi lại nóng bừng. Lạ thật, mỗi lần gần anh Tí tôi lại có cảm giác đó. Phim nói biểu hiện ấy là thích người ta. rung động đầu đời ấy. Phải rồi, tôi thích anh Tí mà. Mải nghĩ lung tung, đến lúc anh Tí dừng lại tôi cũng không biết, đâm sầm vào lưng anh ấy. Tôi bị quát: "Đúng là hậu đậu. Đi đứng cũng không xong."
"Ai bảo anh dừng lại làm gì?"
"Còn cãi à?"
Anh Tí giơ nắm đấm lên, trừng mắt nhìn tôi. Tôi cúi mặt, khom người. Đột nhiên anh ấy thả tay tôi ra, quay mặt đi chỗ khác. Trời hơi tối, tôi vẫn nhìn thấy khuôn mặt anh ấy hơi ửng hồng. Chắc tôi mập quá, anh ấy thấy mệt khi chở tôi.
Anh Tí đi mua vé, xong dẫn tôi vào. Đấy là trượt patin. Trông bọn họ trượt thấy thích. Có người lượn vèo vèo trên những gồ cao uốn lượn. Đúng là điêu luyện. Trông chẳng khó chút nào. Chắc chỉ cần đeo đôi giày ấy vào là lướt được. Tôi tặc lưỡi, kiểu gì chả trượt được.
Nhận đôi giày từ tay anh Tí, loay hoay mãi vẫn không xỏ được. Chỉ thoáng một cái, anh ấy đã xỏ xong, còn đứng dậy lượn lượn trước mặt tôi mấy vòng. Anh ấy siêu thật. Còn tôi, ôi thôi, nói kém cỏi chẳng sai, có đôi giày còn không xỏ được, trượt trẹt cái gì.
"Không biết đi à?" Anh Tí đứng chống nạnh trước mặt tôi, vẻ oai hùng. Mặt tôi méo xệch, lắc đầu.
"Đúng là...anh chẳng biết dùng cái gì để so sánh với mày nữa Lùn ạ." Anh ấy ngao ngán nhìn tôi, như thể tôi tệ hại lắm. Mà đúng là tôi tệ thật. Chậc, sự thật phũ phàng.
Anh Tí cúi xuống, kéo chân tôi xỏ giày. Chỉ thoáng một cái, đôi giày đã chắc chắn ở chân tôi. Tôi nhìn anh Tí đầy ngưỡng mộ.
"Đứng dậy!"
Tôi định đứng dậy thì đôi giày trượt một phát khiến tôi ngã ngửa ra sau. May mà anh Tí nhanh tay túm tôi lại, không thì lưng tôi gãy, mông tôi dập nát.
Tôi túm hai cánh tay anh Tí, loạng choạng đứng dậy nhưng mãi không được. Đôi giày cứ lăn trượt khiến tôi không giữ thăng bằng được. Lúc nãy tưởng không khó, ai ngờ khó không tưởng.
"Từ từ, đừng hấp tấp. Cố gắng cúi về trước, đừng ngửa ra sau. Giữ chân cho vững, đừng để trượt qua trượt lại."
Anh Tí túm chặt tay tôi, kiên nhẫn tập tôi từng bước. Sau vài lần té mông, cuối cùng tôi cũng đứng vững được. Anh Tí nắm một tay tôi dắt đi chầm chậm. Sau đó nhanh hơn, rồi bắt đầu lướt nhanh. Trò này vui quá, tôi thích mê.
Đột nhiên, anh Tí thả tay tôi ra. Với kinh nghiệm tích lũy, tôi cũng lạch bạch tự đi được. Ha ha, tôi giỏi ghê. Tôi đúng là thiên tài. Tôi khoái chí lướt nhanh hơn. Anh Tí đi ngay sau lưng tôi.
"Cẩn thận, coi chừng phía trước." Anh Tí đột nhiên la lên khiến tôi giật mình ngước lên.
"Á...á...á...á..."
Rầm...
Tôi ngã ngửa trên sân, nhìn trời đất tối tăm. Toàn thân không còn cảm giác gì nữa. Tổ tiên ơi, các cụ ơi, cháu đến với mọi người đây.
"Không có mắt à?"
Một khuôn mặt lạ nhìn xuống tôi bằng ánh mắt tức giận. Chắc là người của Diêm Vương sai tới bắt hồn tôi. Hu hu, tôi chưa muốn đi xa vậy.
"Con ngu này, mắt mũi để trên trời à?"
Lại một khuôn mặt quen thuộc. Là anh Tí của tôi. Hu hu, anh ấy tới cứu tôi. Tôi giơ hai tay về phía trước: "Anh ơi, kéo em lên đi, nhanh đi không người ta bắt em đi mất."
"Đứng dậy mau!"
Có người cúi xuống đỡ tôi ngồi dậy. Có người tháo đôi giày ở chân tôi ra rồi vực tôi đứng dậy đi về phía ghế bên ngoài sân. Tôi chẳng biết mình còn sống hay đã chết. Chỉ biết bị người ta điều khiển như con robot hết pin.
Lẽ nào đời tôi lại ngắn ngủi đến thế sao???