Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 18: Ra phố chơi
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi chiều tôi ở lại nhà anh Tí học bài chung. Thật ra, tôi chẳng hề muốn học chung với anh ấy chút nào. Biết tôi dốt rồi còn không chịu thông cảm, cứ chỗ nào không hiểu là mắng chửi ngay. Tôi mà cãi lại là lại bị ăn mấy cái cốc, hoặc bị gậy gộc gõ lên đầu. Đúng là toàn dùng vũ lực. Không biết thương xót là gì, đúng là kẻ vũ phu."
"Bà dì ghẻ của tôi đột nhiên lại thèm ăn quả dâu da, cái thứ chua chua ngọt ngọt ấy. Đúng là người khó chiều, lúc trước ghét thịt chó đến thế, nay lại thèm ăn một tô. Đến nỗi sẵn sàng ăn luôn cả người hay ăn thịt chó. Thật khó hiểu."
"Bà nội sai tôi đi hái dâu da cho đứa cháu trai tương lai của bà. Đúng là trọng nam khinh nữ quá. Trước đây tôi còn thấy tủi thân, giờ quen rồi. Dù sao nó cũng mang dòng máu của nhà tôi, chưa sinh ra mà tội gì. Tôi chẳng nghĩ nhiều, coi như làm phúc."
"Tôi xuống vườn tìm dâu da. Mùa này hiếm, quả nhỏ. Mấy người coi vườn chỉ đường, tôi đi thẳng đến vườn dâu. Hái đại vài chùm to, trả tiền rồi mang về. vừa vào sân thì thấy bà nội đang nói chuyện với bà Biên, bà dì ghẻ thì ngồi ăn dâu ngon lành. Tôi ngạc nhiên, chẳng lẽ bà nội sai tôi đi kiếm dâu mà bà Biên đã có sẵn. Chắc bà ấy muốn hành tôi. Nhưng tôi chẳng quan tâm, cầm bịch dâu rửa sạch rồi đặt trước mặt bà dì."
""Con gái con đứa mất dạy. Đi về không biết chào hỏi ai cả.""
"Bà nội nhìn tôi trừng mắt. Tôi mất dạy thật, có dạy hay không thì cũng bị mắng. Mấy người ấy có dạy gì đâu."
"Bác Biên cũng trợn mắt nhìn tôi. Cái kiểu mắt toét răng hô ấy, ai lấy phải. Tôi lớn rồi, hiểu hết những lời cay độc của bà ấy."
""Ôi, cái con đấy thì nói làm gì. Nó không phải người, nó là thứ giặc quỷ. Đem mà tống khứ nó đi cho rảnh nợ.""
"Tôi chỉ muốn biến khỏi đây sớm. Không cần phải đuổi, khi lớn tôi sẽ đi. Mấy người ấy rảnh lắm, tụm năm tụm ba nói xấu người khác. Điển hình là nói xấu tôi. Ngồi trong phòng vẫn nghe rõ. Họ bảo tôi ngổ ngáo, xấc xược, mất dạy, nghiệt chủng. Lại còn lôi mẹ tôi ra mắng. Tôi ghét nhất là chuyện ấy."
"Họ bảo mẹ tôi không ra gì, nhưng ít ra còn có bố tôi lấy. Còn bà già ấy, ế đến giờ không ai ngó tới. Tôi không quan tâm, đeo tai phone cũ của mẹ, bật nhạc to nằm ngủ."
"Tiếng đập cửa làm tôi tỉnh giấc. Là bà nội gọi ăn cơm. Lại bị mắng đủ thứ. Tôi trét xi măng vào tai, mặc cho bà chửi. Ăn cơm cũng không ngon, rửa chén xong tôi lại xem phim."
"Tôi thấy mình sắp giống mấy đứa con gái trong lớp, suốt ngày phim ngôn tình. Tôi thích Inuyasha, càng xem càng thấy giống anh Tí."
"Tít tít... điện thoại có tin nhắn. Bố tôi gửi quà chúc mừng lên lớp. Bố tuy lạnh nhạt nhưng cũng thương tôi. Ít khi thể hiện, nhưng mỗi lần lên lớp là tôi có quà."
""Cho mày một phút đi ra cổng. Chậm một giây ăn một đấm.""
"Chỉ có anh Tí mới dọa như vậy. Anh ấy cũng mua điện thoại, chắc để tán gái. Anh ấy đòi lấy số tôi, để sai vặt hoặc hù dọa. Tôi không muốn bị ăn cốc, vội vàng chạy ra."
""Giờ này còn đi đâu hả con kia?" tiếng bà nội vọng ra."
""Cháu đi chơi.""
""Chơi bời gì giờ này. Có mà đi đú.""
"Tôi tức muốn chết. Nếu không phải bà nội, tôi đã tát bà sưng mặt. Tôi lịch sự lắm rồi, họ không ép tôi thì tôi không có thái độ. Đâu phải ai cũng như ai."
"Tôi bỏ ngoài tai lời chửi rủa, bước ra khỏi nhà. Anh Tí đang đợi ngoài cổng."
""Mày chậm mấy phút rồi lùn ạ. Lại đây!""
"Anh ấy mặt mày hung dữ, đưa tay vẫy tôi. Tôi đứng xa xa: "Kêu em làm gì?""
""Mày đi với anh một lát.""
""Đi đâu?""
""Ra phố!""
"Ra phố? Tự nhiên anh ấy rủ tôi đi chơi. Tôi hào hứng gật đầu, leo lên xe đạp của anh ấy."
"Ngồi trên xe, tôi mơ màng. Ước gì đường xa hơn. Nhìn lưng anh ấy rộng, tôi tưởng tượng mình đang được anh Tí đẹp trai chở đi chơi phố. Bọn bạn biết chuyện sẽ ghen tị."
""Anh định chở em đi đâu vậy?" tôi hỏi."
""Anh đi gửi đồ cho bố. Đèo mày đi cho yên tâm.""
""Sao lại phải đèo em?" tôi ngạc nhiên."
""Mày ngu thật. Qua bãi tha ma, anh sợ đẹp trai quá ma bắt mất. Đèo mày đi, ma sẽ tránh xa.""
"Tôi tức muốn phọt máu. Y như tôi xấu xí. Đời chẳng như mơ. Tôi khoanh tay ngắm phố đêm. Bóng anh ấy cao, tôi ngồi sau chỉ tới nửa lưng."
"Đột nhiên xe lắc lư, tôi mất thăng bằng. Tôi hét, ôm lấy hông anh Tí. Sau đó vội vàng thả tay, phát hiện mình vừa làm chuyện động trời."
""Mày lợi dụng ôm anh phải không?" anh ấy hỏi."
""Không có, em lỡ tay thôi." tôi ngượng ngùng."
"Anh Tí không nói thêm, ho nhẹ rồi đi tiếp. Đường xấu, xe lại lắc lư. Tôi không dám ôm nữa, túm lấy yên xe."
""Ôm vào."