2. Chương 2: Ai dám cưới cô ấy, hãy bước qua xác anh ta

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 2: Ai dám cưới cô ấy, hãy bước qua xác anh ta

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoài làng tôi giờ đã bước vào mùa thu, tiết trời trở nên thật dễ chịu. Đây cũng là mùa tôi yêu thích nhất trong năm. Bầu trời trong xanh, những đám mây trắng lững thững trôi bồng bềnh trên khoảng không vô tận. Thỉnh thoảng, vài chiếc lá khô bị gió cuốn xoay tròn, bay lất phất xuống đất.
Hôm nay, tôi được nghỉ học nên đang chơi bắn bi với lũ trẻ cùng xóm. Toàn là con trai. Thực ra, tôi không nói khoác, xóm tôi chỉ có mình tôi là con gái ở cái tuổi này, nên nếu không chơi với tụi nó, tôi chỉ biết ngồi ở xó nhà mà than thở.
Đang hăng say bắn bi thì bố tôi gọi tôi về. Dù đang chơi vui, nhưng tôi không thể không nghe lời bố, nên đành ngậm ngùi nhìn lũ trẻ vẫn nô đùa, rồi lủi thủi quay về. Bố bảo tôi lên nhà bác Biên, họ hàng trong xóm, xin cho bố vài quả ớt. Tôi vâng vâng dạ dạ rồi chạy đi.
Bác Biên là một bà già tuổi tác nhưng chưa chồng, mọi người thường gọi bà ấy với cái tên gì đó kiểu như "bà cô cô". Nhà bác có đủ thứ rau quả trái cây, nhưng khi xin thì bà ấy lại rất keo kiệt, chẳng bao giờ cho không. Lại thêm bà ấy ghét mấy đứa trẻ con như chúng tôi. Hễ gặp bọn tôi là mặt bà ấy cứ nhăn nhó như nuốt phải chua vậy. Chắc là vì tụi tôi hay quậy phá nên bà ấy mới ghét.
Tôi đứng trước cổng nhà bác gọi to. Một lúc sau, bà ấy dắt con chó béc-giê ra. Thấy con chó, tôi sợ đến mức toát mồ hôi. Nó nhìn tôi như thể tôi là miếng mồi ngon của nó vậy. Hai chiếc răng nanh sắc nhọn của nó cứ thoắt ẩn thoắt hiện, nước dãi nhỏ giọt khiến tôi lạnh gáy.
"Lại đến phá phách gì đây? Mau đi chỗ khác!" bà ấy quát.
Tôi sợ hãi nép vào một bên cửa, lí nhí: "Không, bố cháu bảo lên xin bác cho bố cháu mấy quả ớt ạ."
Bà ấy nhìn tôi với vẻ không tin, lại quát tôi có mà xin về phá. Nói xong, bà ấy bỏ vào trong, đóng cửa lại. Tôi tức tưởi, nước mắt lưng tròng lững thững đi về. Đi được nửa đường thì gặp anh Tí, chẳng biết vừa đi đâu về. Thấy tôi mặt mày đỏ bừng, nước mắt nước mũi lem luốc, anh ấy dừng lại hỏi: "Mày làm gì mà khóc lóc ở đây? Ai bắt nạt mày? Nói mau!"
Tôi sùi sụt kể lại chuyện lúc nãy. Nghe xong, anh Tí đưa tay xoa cằm, như đang suy nghĩ gì đó. Một lúc sau mới nhìn tôi nói: "Thôi mày nín đi. Nước mắt nước mũi của mày chảy tèm lem, nhìn muốn ói luôn. Y như cái chị bị bệnh ở ngã ba ấy."
Nghe vậy, mặt tôi méo xẹo không thể méo hơn được. Tôi biết mình xấu, nhưng chẳng đến nỗi giống như người chị bệnh tật kia. Ít ra răng tôi còn đều và trắng hơn nhiều, móng tay cũng được cắt gọn gàng chứ không loằng ngoằng như chị ấy. Chắc mắt anh Tí có vấn đề rồi.
Anh ấy bảo tôi đứng đây đợi, tôi ngoan ngoãn nghe theo. Một lúc lâu sau vẫn không thấy anh Tí quay lại, tôi sốt ruột đi qua đi lại ngóng trông. Tôi nghĩ chắc anh ấy không quay lại nên định bỏ về thì đột nhiên nghe tiếng gọi từ phía sau: "Này, anh bảo mày đợi mà."
Tôi giật mình quay lại. Thấy anh Tí đang cúi người, chống tay lên đầu gối thở hổn hển, mặt đầy mồ hôi trông thật tội nghiệp. Vừa thở anh ấy vừa nói: "Đây, cho mày. Đem về đi."
Anh Tí giơ ra trước mặt tôi một bọc ớt đỏ chói. Tôi ngạc nhiên, mắt tròn không chớp: "Anh hái ở đâu nhiều thế?"
"Mày hỏi nhiều quá. Cầm lấy đi." Anh ấy quát nhẹ rồi nhét bọc ớt vào tay tôi. Tôi lí nhí cảm ơn, hí hửng định cầm ớt đi về thì bị anh Tí túm cổ áo lại hỏi: "Lúc nãy mày đi đâu mà anh qua tìm không thấy nhà?"
"Dạ? À, em đi chơi bắn bi ạ!"
Anh Tí tức giận, cốc cho tôi một cái rõ đau rồi quát: "Tao đã bảo không được chơi với tụi nó rồi! Mày có tin tao đấm cho mày rụng hết răng không?"
"Em…"
"Em em cái gì! Lần đầu cũng như lần cuối, nếu tao còn thấy mày chơi với tụi nó, đừng có hòng nhìn mặt tao nữa. Đi về!" Anh Tí tức giận, túm cổ áo tôi lôi xềnh xệch về nhà.
Hôm sau, tôi và anh Tí đi học về thì nghe trong sân nhà tôi ồn ào. Tôi vội vã chạy vào, thấy bác Biên đang nói chuyện gì đó với bố tôi. Thấy tôi, bà ấy quay sang tức giận quát: "À, đứa bé này đây rồi! Hôm qua tao phải dạy cho mày một trận ra trò. Con nít con nôi, mới ba tuổi đã dám bày trò ăn cắp, lại còn phá vườn ớt của tao!"
Mặt tôi lúc ấy ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi quay sang hỏi bố: "Có chuyện gì vậy bố?"
"Bác ấy nói hôm qua mày lên xin ớt không được nên đã lén hái trộm, còn nhổ hết vườn ớt của bác ấy nữa."
Tôi nghe xong hoảng hồn, quay sang nhìn anh Tí rồi lại nhìn bố mếu máo: "Con không có làm vậy."
"Vậy bọc ớt hôm qua mày lấy đâu ra?"
"Mày còn cãi à? Rõ rành rành như thế còn cãi à?" Bố tôi nổi giận.
Tôi định lên tiếng thanh minh thì đột nhiên bị anh Tí lôi về phía sau.
"Bọc ớt đó là cháu cho em ấy. Cháu hái ở nhà cháu, sao lại đổ thừa? Chỉ có mỗi nhà bác có ớt thôi à?" Anh Tí nói xong, mặt bác Biên biến sắc, tức giận đỏ mặt tía tai không nói nên lời, giậm chân bỏ về. Anh Tí quay sang chào bố tôi rồi đi về nhà. Buổi chiều hôm ấy, qua nhà anh Tí chơi, tôi mới phát hiện vườn nhà anh Tí không có lấy một cây ớt. Tôi đoán thủ phạm phá vườn ớt nhà bác Biên chính là anh ấy. Khi tôi hỏi lại, anh ấy chẳng chút do dự mà thừa nhận. Lí do là anh ấy thấy bà ấy keo kiệt, nên phá chơi cho vui.
Hôm nay, tụi con trai trong xóm rủ nhau chơi trò đám cưới. Cả đám chỉ có mỗi tôi là con gái nên chúng bắt tôi làm cô dâu. Lúc đầu tôi đã từ chối, bởi nhớ lời anh Tí dặn không được chơi với tụi nó. Nhưng tụi nó đông quá, lại có mình tôi là con gái, chả nhẽ lại tổ chức đám cưới cho hai thằng con trai. Thế là tụi nó kéo tôi đi, không cho tôi từ chối. Chúng lôi một đống dây leo trên tường xuống kết thành áo cô dâu rồi mặc cho tôi. Chú rể là thằng Khánh, đẹp trai học cùng lớp với tôi.
Tụi nó hái một cành lá đu đủ to, che trên đầu tôi. Lại ngắt mấy bông hoa phân lợn bó lại đưa cho tôi cầm. Tụi nó đúng là ngốc, đám cưới mà toàn hoa xấu như vậy. Tôi thấy mình còn ngốc hơn khi cầm bó hoa ấy đi lên lễ đường. Song lúc ấy tôi chẳng nghĩ được gì, tụi nó cứ đẩy tôi về phía trước, khiến tôi chẳng kịp nói gì, đành cầm bó hoa xấu xí đi theo.
Tụi nó dẫn tôi lên lễ đường, thằng Khánh đang đứng đó chờ tôi. Hôm nay trông nó bảnh trai quá, cười tươi như nắng. Vừa tới nơi, tôi định bái đường theo phim Trung Quốc thì chẳng biết anh Tí xuất hiện từ đâu, giật phăng chiếc áo dây leo trên người tôi xuống, vứt bó hoa phân lợn xuống đất đạp nát, rồi lôi tôi sang một bên, gào to: "Ai dám cưới cô ấy, hãy bước qua xác anh ta!"
Nói xong, anh ấy lôi tôi đi luôn, mặc cho tụi kia mặt mày ngơ ngác như cá thu không hiểu gì. Vứt tôi xuống ghế, anh Tí quay sang trợn mắt, đỏ mặt quát tôi: "Anh đã dặn thế nào?"
Mặt tôi méo xệch: "Em đã từ chối rồi mà tụi nó không chịu."
"Mới tí tuổi đầu đã bày đặt đám cưới, chả thèm xin. Thích làm cô dâu lắm à?"
"Em không có. Tụi nó bảo sao em làm vậy, chứ em có biết gì đâu." Tôi cúi mặt xuống mếu máo. Sao anh ấy lại nổi nóng với tôi thế chứ? Tôi đã làm gì sai?
"Anh nói cho mày biết, tụi nó đang lừa mày đấy. Đời nào thằng Khánh chịu lấy con xấu xí như mày."
"Kệ em, em có xấu, không ai thèm lấy cũng chẳng cần anh nói." Tôi giận, rỉ nước mắt đứng dậy bỏ về, mặc kệ anh Tí phía sau gào thét những gì tôi không rõ.