23. Chương 23: Sẩy thai

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 23: Sẩy thai

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả buổi chiều lại bị tên đó dọa nạt đánh đập. Tôi quá nhỏ bé, làm sao thoát khỏi bàn tay móng vuốt sắc nhọn của hắn.
Vừa ôm sách về nhà, tôi đã gặp ngay bà dì ghẻ đang lên mặt hách dịch với người giúp việc mới. Dì sắp sinh rồi. Mấy hôm nay tôi bị hành hạ kinh khủng. Bà nội tôi bị bệnh nên không còn ở đây nữa. Bố tôi thuê bác Xuyến, một người giúp việc đứng tuổi giàu kinh nghiệm để chăm sóc dì, nhưng dì vẫn một hai làm khó tôi. Tôi mặc kệ, đợi dì sinh xong sẽ tính. Bây giờ gây chuyện chỉ chết dở. Lần trước bị anh Tí xô ngã nên động thai, nhưng bác sĩ bảo không sao.
Bác Xuyến nhà tôi rất nghèo, con cái chẳng khá khẩm gì. Bác quen bố tôi, tính tình hiền lành. Thấy dì ghẻ hay bắt nạt tôi, bác thường đứng ra bênh vực, nhiều khi bị chửi lây. Tôi chẳng sợ, dì ghẻ là dì ghẻ, chẳng ảnh hưởng gì đến tôi. Chỉ vì đang mang thai nên tôi mới nhịn thôi. Không thì lâu lâu tôi mới chịu yên. Tôi không phải loại người cam chịu bị bắt nạt đâu. Tôi tuyên bố xanh rờn: "Tôi là thanh niên cứng, đừng mơ mà bắt nạt được tôi."
"Con kia, đứng lại!" Tôi vừa bước qua phòng khách, chuẩn bị về phòng thì đột nhiên bà dì ghẻ quay sang quát lớn, khiến tôi giật mình. Tôi ngoảnh cổ lại: "Có chuyện gì?"
"Nói chuyện với người lớn thế à?"
Tôi nhìn dì khinh khỉnh. Trả lời cho xong chuyện, tôi quay người bỏ vào phòng.
"Đứng lại! Tao đang nói chuyện mà mày...á...á...á..."
Bùm...
Nghe tiếng thét, tôi giật mình quay lại, thấy bà dì ghẻ nằm sóng soài trên đất bất tỉnh. Hoảng quá, mặt tôi biến sắc, đứng đờ ra không biết làm gì. Bác Xuyến chạy đến, hoảng hốt la lên khiến tôi tỉnh ra, lao tới đỡ bác Xuyến đỡ dì ta dậy.
"Mau, gọi xe cấp cứu!" Bác Xuyến mặt tái mét nói vội. Tôi hoảng quá, lôi điện thoại run run bấm gọi.
Dì ta được đưa vào bệnh viện trong tình trạng xuất huyết. Tôi và bác Xuyến luống cuống chạy theo, nhưng bị chặn lại ngay cửa phòng cấp cứu. Chiếc giường dì ghẻ nằm trên được đẩy vào bên trong rồi biến mất. Tôi đứng chôn chân, cảm giác lo sợ ập đến. Hi vọng dì ấy sẽ không sao, hi vọng đứa bé sẽ không sao. Tôi chắp tay trước ngực, lẩm bẩm cầu nguyện.
Bà nội tôi vừa xuất hiện liền kêu gào ầm ĩ, tới mức mấy bác sĩ phải nhắc nhở giữ trật tự. Tuy là người nhà cấp cứu, họ cũng thông cảm, nhưng đây là bệnh viện, phải giữ trật tự để không ảnh hưởng bệnh nhân khác.
"Tại sao nó lại bị như vậy? Có phải mày đã làm gì cháu tao không?" Bà nội quay sang tôi, nắm vai tôi lay mạnh, giận dữ quát. Tôi chẳng mở miệng nổi.
"Không phải đâu, cô ấy tự té." Bác Xuyến đỡ lời thay tôi.
"Làm sao tự dưng lại té được?"
"Chắc đôi dép cô ấy mới mua trơn quá, nhà lại mới lau..."
"Bỏ tiền thuê mà chúng mày làm việc như thế à?" Bà nội quay sang nhìn bác Xuyến ánh mắt đỏ ngầu, giận dữ quát lớn.
"Xin lỗi bà, do tôi bất cẩn." Bác Xuyến cúi đầu khúm núm, trông rất tội nghiệp. Tôi biết bác ấy chỉ muốn đỡ lời cho tôi, nhưng lúc này tôi chẳng nghĩ được gì. Tôi dự cảm có gì đó không lành sắp xảy ra. Tôi thực sự rất sợ.
"Cháu tao mà có chuyện gì, chúng mày liệu hồn đấy!" Bà nội quay sang lườm cả tôi và bác Xuyến.
Nửa tiếng sau, cánh cửa phòng cấp cứu vẫn im lìm. Bà nội tôi đi qua đi lại trước mặt tôi, làm tôi chóng cả mặt. Bác Xuyến đứng khúm núm ở góc. Còn tôi mệt mỏi dựa lưng vào tường. Cảm giác chờ đợi này thật tồi tệ.
Cạch...
Cánh cửa phòng cấp cứu đột nhiên mở ra. Bà nội tôi thấy mấy bác sĩ đi ra liền nhào tới, nắm vạt áo người đi trước: "Bác sĩ, con tôi sao rồi? Cháu tôi sao rồi?"
Mấy bác sĩ nhìn nhau ái ngại. Cảnh này thường thấy trong phim. Không lẽ...nghĩ đến đây, tôi rùng mình, đứng thẳng dậy run rẩy tới gần bà nội.
"Cô nhà bị té mạnh, mất máu nhiều. Thai nhi vốn đã yếu nên... Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức rồi. Không thể giữ lại đứa bé." Mấy bác sĩ lắc đầu rồi rời đi.
Bà nội nghe xong, cả người chợt nhũn ra, lững thững lùi về sau mấy bước. Khuôn mặt bà trắng bệch. Tôi đứng chôn chân, không tin vào tai mình. Không phải chứ? Có phải nhầm lẫn gì không?
"Là mày, chính mày đã giết cháu của tao. Mày là đồ ác nhân, Đ* c*m th*. Cả đứa nhỏ chưa chào đời, mày cũng không buông tha. Tao giết mày, giết mày."
Bà nội đột nhiên giận dữ, nhào tới vồ lấy tôi, nắm vai lắc mạnh, vừa lắc vừa mắng xối xả. Rồi túm cổ tôi bóp mạnh. Tôi không hề kháng cự. Không phải tôi không muốn, mà cơ thể tôi chẳng còn sức lực.
"Bà ơi, bà ơi...bác sĩ..." Bác Xuyến hốt hoảng chạy lại đỡ bà nội vừa ngã xuống sàn bất tỉnh vì quá kích động. Sau đó theo mấy cô y tá đưa bà nội đi.
Chân tôi như dính keo, không thể nhúc nhích. Không phải lỗi của tôi. Tôi không làm gì hết...không làm gì hết... Cảm giác cơ thể không còn sức lực, tôi ngã quỵ xuống đất, đờ đẫn nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu lạnh lẽo. Thực sự tôi không giết nó, tôi không làm gì hết.
Hai ngày sau, bố tôi về. Lúc biết tin ấy, chắc bố tôi đau khổ lắm. Tuy ông không thể hiện ra, nhưng nhìn vào ánh mắt của bố, tôi đoán được ngay. Bà nội tôi đau khổ lắm, ốm lên ốm xuống. Đứa cháu trai bà ấy mong chờ bấy lâu bỗng nhiên không còn nữa. Bà trách tôi, đánh tôi. Mặc cho bố cản, bà vẫn lao vào tôi gào thét, đánh đập chửi rủa. Bà nói tôi là nghiệt chủng, độc ác... Tôi hiểu cảm giác của bà lúc này, nên chỉ biết im lặng.
Tôi đứng núp ngoài cửa phòng dì ta nhìn vào. Bác Xuyến đang cho dì ta uống thuốc. Kể từ khi về nhà, dì ta cứ đờ ra như xác không hồn, miệng lẩm bẩm "con ơi, con ơi". Trước nay tôi không ưa dì ta, nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trạng ghét bỏ ai nữa. Tôi thấy tội nghiệp cho dì ta. Dù tôi còn nhỏ, nhưng cảm giác mất đứa con máu mủ ruột thịt đau khổ tới mức nào, tôi vẫn biết.
"Dì ấy sao rồi?" Thấy bác Xuyến đi ra, tôi vội hỏi.
"Cô ấy ngủ rồi."
"Đều là tại cháu, nếu lúc đó cháu không tỏ thái độ như vậy thì có lẽ dì ấy đã bình an vô sự rồi." Tôi cúi đầu cắn môi. Tuy không phải tôi trực tiếp làm dì ta té, nhưng trong lòng tôi cứ có cảm giác tội lỗi như chính mình gây ra chuyện này. Có phải tôi đã phạm tội rồi không?
"Không phải đâu, cháu đừng nghĩ nhiều. Là số mệnh an bài, chúng ta không thể thay đổi được."
Bác Xuyến nhẹ vỗ vai tôi an ủi rồi đi xuống bếp. Tôi nhìn vào phòng, thấy dì ta đang ngủ, khẽ thở dài. Có thật là con người đều có số mệnh không?
Mấy ngày sau, tôi chẳng còn tâm trạng làm gì. Tới nỗi ăn cơm cũng làm rớt bát vỡ tan tành, bị anh Tí mắng cho một trận. Lúc nào trong đầu cũng nghĩ tới hình ảnh đứa bé chưa kịp chào đời đã phải rời xa thế giới này. Tại sao ông trời lại phải làm như thế? Đứa bé nào có tội tình gì?
"Làm gì mà ngồi đờ đẫn ra đó vậy?"
Nghe giọng nói bên cạnh, tôi giật mình ngẩng đầu, bắt gặp anh Tí đang nhìn mình chằm chằm. Tôi buồn bã trả lời: "Không có gì đâu."
"Lại là chuyện đó à?" Anh Tí tay chống cằm ngồi đối diện tôi. Tôi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
"Anh hỏi mày nhé, lúc bà ta ngã, mày có xô bà ta không?"
Tôi lắc đầu.
"Mày có đụng chạm tới thân thể bà ta không?"
Tôi lắc đầu.
"Vậy tức là chả liên quan gì tới mày rồi. Ngu lắm, có vậy cũng phải suy nghĩ." Anh ấy lại mắng tôi, kèm theo một cái cốc lên trán rõ đau. Nhiều khi tôi nghĩ, cái trán tôi sinh ra để cho anh ấy hành hạ không nữa.
"Nhưng em vẫn thấy..."
"Thấy con khỉ khô chứ thấy. Dẹp hết mấy thứ vớ vẩn ấy đi. Tập trung vào học hành cho anh."
Tôi thở dài, sau đó lại tập trung vào sách vở. Thời gian trôi qua thật nhanh. Mới đó mà chúng tôi đã gần hết cấp II. Từ lúc bước sang giữa học kì I lớp chín, anh Tí bắt đầu hành hạ não tôi. Ngày nào cũng lôi tôi sang đây bắt học đủ thứ. Hệ phương trình, hệ thức lượng, hàm số với ẩn số linh tinh. Nói chung là có bao nhiêu kiến thức, anh ấy cứ lần lượt mổ xẻ đầu tôi mà nhét vào. Anh ấy bảo không học chỉ có nước về nhà bốc...bốc thứ người ta thải ra sau khi ăn ấy.
Mà kể cũng lạ, bây giờ tôi ngộ lắm, không còn chậm hiểu như trước nữa. Anh Tí giảng chỗ nào, tôi hiểu chỗ đấy. Chắc khó tin lắm, nhưng là sự thật. Thầy cô gọi lên bảng làm bài, tôi làm vèo vèo phát một luôn. Bọn trong lớp phải há mồm ra nhìn tôi giống như nhìn nhân vật vĩ đại nào đấy. Ha ha, tôi đúng là rất vĩ đại mà.
Lúc trước toàn đội sổ, bị thầy cô bạn bè chê bai. Bảo vừa lùn vừa xấu vừa dốt. Lúc học với anh Tí thì chẳng hiểu mô tê gì, suốt ngày bị ăn cốc, không thì ăn sách, ăn bút, ăn thước đập lên đầu. Hay là bị anh ấy đập nhiều quá đâm ra thông minh lên? Nếu vậy, tôi phải cảm ơn anh ấy rồi. Hoặc cũng có thể là nhờ sau khi "dậy thì", hocmon trong cơ thể đột nhiên thay đổi khiến tôi trở nên thông minh hơn. Tóm lại, tôi cũng chẳng biết lí do tôi được như thế là gì. Mặc kệ, gì cũng được. Bây giờ tôi thông minh rồi là phải mừng. Thầy cô bạn bè ai cũng khen, khen đến mức tôi muốn banh hai cái lỗ mũi luôn. Hơn hết là phải thông minh để anh Tí không mắng tôi ngu nữa. Mà hình như lúc nãy anh ấy mới mắng tôi ngu thì phải. Bực thật đấy, tôi đã thông minh rồi mà.