Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 29: Luyện tập xe máy
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đời này quả thật không có gì là không thể, chỉ cần có tiền. Sau khi nhờ bố mẹ giúp đỡ, cuối cùng bọn tôi cũng được chuyển qua học chung lớp với nhau.
Buổi đầu nhận lớp, tôi khá bất ngờ khi thấy giáo viên chủ nhiệm. Lớp có bốn mươi học sinh, nhưng toàn bộ đều là nữ, trừ anh Tí và hai thằng con trai khác. Không biết liệu con trai của họ có đang trên đà tuyệt chủng hay không.
Nói chung, cấp ba cũng chẳng khác gì cấp hai. Lớp toàn quỷ dữ, chẳng có chút tinh thần đoàn kết nào. Vẫn như hồi học cấp hai, giỏi chơi với giỏi, xấu chơi với xấu. Còn tôi, dù đã đẹp và giỏi, nhưng vẫn chẳng muốn chơi với đám con gái. Không phải tôi ghét họ, nhưng tôi thấy họ thật phiền phức. Chỉ vì một việc trực nhật mà họ cũng tranh giành, đùn đẩy. Hễ có đứa nào học được mẹo làm đẹp là đem khoe cả buổi, khiến mấy đứa khác nhìn đến ngây ngây. Thôi, tôi chịu hết nổi.
Ngoài nhóm tôi ra, lớp còn có hai thằng con trai. Thế là bọn họ gia nhập luôn. Một thằng trông sáng sủa, có vẻ là tiểu thư bột. Nhưng may mắn là nó không chảnh, lại sòng phẳng, nghe lời. Tên nó là Thành, tôi nhớ không rõ. Còn thằng kia là mọt sách, học như trâu bò. Đeo cặp kính dày cộm, nhưng ngoan vô đối. Chỉ cần vài tuần học chung, tôi đã biến nó thành lính của mình. Tên nó là Đinh Quang Khải, tôi đặt biệt danh cho nó là Bốn Mắt.
Lớp có bốn dãy bàn, mỗi dãy năm bàn. Hai dãy trong cùng dành cho giáo viên dự giờ. Chín đứa bọn tôi chọn hai dãy ngoài cùng gần hành lang, ngồi năm bàn dưới cuối. Tám đứa kia chia ra bốn bàn, mỗi bên hai bàn. Còn tôi ngồi một mình giữa bàn của Hô Sún và Bống Mập. Thằng Thọt ngồi với Khánh, còn hai đứa mới ngồi chung với nhau.
Tôi ngồi một mình là vì đã giữ lời hứa với anh Tí. Ngoài ra, tôi quen ngồi với anh ấy từ nhỏ, giờ không muốn ngồi chung với đứa khác. Bọn kia cũng không dám ý kiến, mà muốn cũng không được. Đầu năm học, anh Tí đã ra lệnh không đứa nào được ngồi cạnh tôi.
Nhắc tới anh Tí mới nhớ, anh ấy học lớp chọn 10A1, chán kinh khủng. Bây giờ chỉ được học chung, về chung, ăn trưa chung. Khác lớp nên lịch thể dục hay phụ đạo buổi chiều cũng khác. Tôi thấy thời gian bên anh ấy bỗng nhiên ít đi, không đủ.
Từ khi lên cấp ba, anh Tí chuyển sang đi xe máy. Dĩ nhiên là đèo tôi theo. Sướng chết đi được. Bọn con gái trong trường nhìn tôi ghen tị không ngớt. Mới vào cấp ba mà tiếng đẹp trai của anh ấy đã vang dội khắp nơi. Tôi cũng thế, tôi xinh đẹp mà. Cho nên con trai cũng tán tỉnh nhiều. Nhưng không đứa nào tán được tôi. Có lẽ là vì tôi đang giữ lời hứa với anh Tí, tránh xa những đứa không quen biết.
Nhưng thực ra, tôi chẳng có chút hứng thú nào với mấy người đó. Tôi chỉ có anh Tí của tôi thôi. Mấy người kia? Cút hết. Chỉ là giọt nước giữa biển khơi. Anh Tí của tôi mới là vũ trụ.
Tan học, tôi đứng chờ anh Tí ở hành lang tầng trệt vì lớp anh ấy ở tầng trên nên xuống lâu hơn. Sau đó tôi vít anh ấy cùng ra gửi xe về.
"Nghe nói dạo này mày thân với đứa nào trong lớp lắm phải không?" Anh Tí đang đèo tôi về nhà, đột nhiên quay đầu hỏi.
"Làm gì có. Ngoài bọn thằng Sún ra thì còn thằng nào nữa đâu mà thân."
"Láo, rõ ràng trong lớp mày có hai thằng mới. Nghe nói có thằng đẹp trai lắm mà."
"Đẹp thì có đẹp thật. Nhưng mà em có thân thiết gì đâu."
"Lại láo. Hôm qua anh còn thấy mày với thằng đấy ở trên bục giảng lôi lôi kéo kéo cái gì đấy nữa cơ mà"
"..."
Không lẽ anh ấy theo dõi tôi? Cũng phải, A1 nằm trên lầu, đi lại hành lang nhìn xuống là thấy rõ lớp tôi ngay. Nhưng đời nào anh ấy lại đi theo dõi tôi. Chắc là vô tình nhìn thấy rồi.
"Cái đó mà gọi là thân thiết à? Giành nhau cái giẻ lau bảng thôi."
"Sao lại giành nhau giẻ lau bảng làm gì?"
"Tới phiên em trực, thằng đấy nó một mực đòi lau giúp em mà em không cần nên mới giành lại."
"Vậy chắc thằng đấy nó thích mày rồi."
Thật á?" Tôi ngạc nhiên, thằng ấy thì cũng đẹp trai thật, lại còn ga lăng nữa, nhưng tôi không nghĩ nó thích tôi. Làm sao anh Tí biết được nó có thích tôi hay không. Chắc không đâu. Mà cũng có thể lắm, bởi vì bây giờ tôi đẹp rồi nên nó thích tôi cũng là chuyện bình thường thôi.
"Xem cái mặt mày kìa, cười không thấy tổ quốc đâu cả. Chứng tỏ mày với thằng đấy có gian tình."
Tôi choáng! Gian...gian tình cái gì? Chỉ là giành cái giẻ lau bảng. Hơn nữa dù nó có thích tôi thật thì cũng đâu phải lỗi của tôi. Chả nhẽ giờ tôi lại chỉ thẳng vào mặt nó hét lên: "Ê thằng kia, tao cấm mày thích tao" à? Hay là lôi nó ra tẩn cho nó một trận rồi bảo: "Mày mà thích tao coi như đời mày phế"?
"Em...không có thật mà."
"Anh mày đang còn giữ cái tờ cam kết giao kèo đấy. Mày liệu hồn. Léng phéng với thằng nào là biết tay anh nghe chưa."
"Em biết rồi!" Tôi trừng mắt lườm lại. Rõ là ghét thật đấy. Hở ra là lôi cái tờ giấy cam kết quái gở kia ra hù dọa tôi. Nhưng mà công nhận là tôi có hơi sợ một chút. Tưởng tượng bây giờ anh ấy mà lôi cái chuyện đáng xấu hổ ấy ra nói cho thiên hạ biết, bảo là con Lùn này đã hại đời trai của anh ấy thì còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa. Lúc đó chỉ có nước nhảy cầu nhảy lầu hay đu dây điện tự tử các kiểu thôi chứ sống gì nổi. Mà bọn nó có vẻ lại nghe lời anh Tí chứ không nghe lời tôi. Vì sao ư? Vì anh ấy có nguyên dàn fan nữ khủng bở. Anh ấy mà đi khóc lóc kể lể với bọn nó chuyện này thì e là không đầy một ngày, tin ấy sẽ lan truyền ra tới từng ngóc ngách trong trường. Vậy đấy, khủng khiếp lắm. Tôi đang bị anh ấy uy hiếp đấy, thấy tôi khổ ghê chưa.
"Này!"
Đang suy nghĩ mông lung, không biết anh Tí đã dừng xe từ lúc nào. Tôi nghiêng đầu sang một bên hỏi: "Sao thế? Xe hư hả?"
"Không! Mày lên trước ngồi đi, anh tập cho mày chạy xe."
Tôi hơi ngớ ra, lại bị anh ấy quát: "Mau đi!"
Tôi gật gật rồi leo xuống đi lên trước ngồi. Tôi chưa chạy xe máy bao giờ nên hơi run. À, đây là chiếc supper Cup đời mới nên không quá cao so với chiều cao khiêm tốn của tôi. Mà anh ấy cũng hay thật, bao nhiêu loại xe không thích lại thích đi xe Cup. Nhưng tôi trông thấy nó cũng dễ thương, ngầu ngầu ra phết. Tôi bắt đầu thấy có hứng thú rồi đấy.
Sau một hồi chỉ bảo tận tình mấy cái vụ lên số nhả số linh ta linh tinh, tôi cũng hiểu sơ sơ. Sau đó anh ấy kêu tôi đề ga lên chạy. Anh ấy vẫn nhoài người lên trước lâu lâu giúp tôi giữ tay lái. Tôi thì đang nóng hết cả mặt đây. Anh ấy ngồi chung một yên xe sát sàn sạt với tôi. Đã vậy cái đầu còn kề ngay cổ tôi, hơi thở của anh ấy phả ngay sau gáy tôi khiến tôi dựng cả tóc, không tập trung học chạy xe được. Tâm hồn của tôi đang lạc trôi ở đâu rồi ấy.
"Coi chừng, hạ tay ga, đạp phanh nhanh lên!"
"Hả?" Tôi giật mình nhìn lại mới thấy chiếc xe đang lao với vận tốc chóng mặt. Tôi hoảng quá, tay chân luống cuống không biết làm thế nào.
"Đạp phanh nhanh lên. Còn nhìn cái gì nữa mà nhìn?" Anh Tí hét ngay cạnh lỗ tai của tôi.
"Đạp...đạp phanh..." Tôi lẩm bẩm trong miệng, thả tay ga rồi đạp phanh. Chết tiệt, phanh nằm bên nào tôi quên mất rồi. Thôi đạp đại vậy.
Đột nhiên chiếc xe giật giật một hồi, kêu pặc pặc pặc rồi đứng luôn tại chỗ. Hú hồn, may là đạp phanh kịp.
"Con ngu này, kêu đạp phanh mà lại đi đạp số à?"
"Ủa, em đạp phanh mà. Không thì sao chiếc xe lại dừng được?"
"Ngu đúng ngu. Mày thả tay ga ra rồi lấy gì nó chạy nữa mà chả dừng."
"Ò..."
Tôi bị lãnh một cái cốc lên trán. Đội nói bảo hiểm rồi mà anh ấy cũng lật ra cốc cho tôi một phát mới chịu. Đúng là vũ phu.
" Nhớ hết chưa?"
Tôi gục gặc cái đầu. Bị ăn cốc rồi giờ mới nhớ hết phanh bên nào số bên nào. Haiz.
"Giờ tự chạy đi, anh không giữ tay lái nữa." Nói xong anh Tí lùi ra yên sau. Tôi đề ga bắt đầu chạy từ từ, thành thạo hơn lúc nãy rồi nên cũng ổn. Sau đó tôi bắt đầu vặn ga mạnh hơn. Há há, cảm giác chạy xe máy cũng phiêu phết. Gió cứ tạt vào mặt rất sảng khoái. Hô hô, thế là tôi biết chạy xe máy rồi sao? Vậy thì tôi thấy chạy xe cũng dễ ẹt, có gì mà khó đâu.
Đột nhiên, chiếc xe lắc lư dữ dội. Tôi phát hiện bọn tôi đang đi tới đoạn đường xấu, toàn ổ trâu ổ voi. Bình thường anh Tí đèo tôi, tới chỗ này anh ấy lách hay lắm, không dính cái ổ nào, còn tôi thì cứ cà giật cà giật hết ổ này tới ổ kia.
Đột nhiên anh Tí vòng tay lên trước ôm chặt lấy eo tôi. Tim tôi như muốn ngừng đập, mặt đã nóng vì trời nắng rồi mà giờ tôi cảm thấy nó càng ngày càng nóng hơn. Tôi hét lên: "Oái, anh bỏ em ra mau!"
"Mày lo chạy xe đi." Anh Tí chẳng những không bỏ ra mà còn ôm chặt hơn, cả người dính chặt lấy người tôi.
"Bỏ ra, anh ôm như thế thì sao em chạy được. Bỏ em ra!" Miệng tôi không ngừng kêu la như lợn bị chọc tiết. Anh ấy như thế tôi làm sao tập trung chạy xe được cơ chứ?
"Không bỏ. Nhỡ đâu anh bị té chết cũng phải ôm mày theo."
"Nam nữ thọ thọ bất thân đó anh chưa nghe à? Bỏ em ra mau!"
"Cũng có phải lần đầu đâu mà bày đặt."
"..."
Tôi cứ chi cha chí chóe cãi nhau với anh ấy mà không để tâm tới tay lái. Kết quả chắc ai cũng biết rồi. Người một nơi, xe một nơi. Thê thảm, cực thê thảm. Mà nói thê thảm vậy chứ có mình anh Tí thê thảm thôi, cả người lẫn xe đều trọng thương. Còn tôi á? Té xuống nằm đè lên người anh Tí rồi nên bình an vô sự. Ai bảo anh ấy ôm tôi cứng ngắc, té xuống cũng vẫn còn ôm trong lòng nên tôi mới không sao.
Tôi lồm cồm bò dậy xong đỡ anh Tí lên, phủi phủi quần áo cho anh ấy. Mặt anh ấy đỏ bừng bừng. Chắc là đang giận lắm đây. Tôi vội hỏi: "Anh có sao không?"
"Mày thử té như anh xem có sao không? Ngu, vậy cũng hỏi." Lại mắng tôi ngu. Chết đến nơi rồi mà vẫn còn to miệng mắng người được.
"Mày có sao không?"
"Em không sao!"
"Tốt, mày phải khỏe mạnh để làm công đền bù cho anh."
Tôi ngơ ngác: "Đền...đền bù cái gì?"
"Không nhìn à? Lát anh về kiểm tra xem xe hư hại chỗ nào, cứ thế quy thành tiền mà trả cho anh. Không có tiền trả thì phải làm việc để trừ nợ."
Tôi cảm thấy trời đất trước mặt như đang quay cuồng. Thôi, tôi không còn gì để nói nữa rồi.