Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 45: Ai là sếp đây?
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời nói của Huyền bỗng dừng lại đột ngột khi ánh mắt cô chạm phải một hình ảnh khiến cô sững người. Bên cạnh Dương là một cô gái tóc vàng ngắn ngang lưng, khuôn mặt xinh đẹp đến ngỡ ngàng. Cô ta mặc trên mình chiếc váy ôm sát màu đỏ, khoe trọn những đường cong gợi cảm. Đôi môi đỏ mọng như trái mận chín, khẽ nhấp nhô theo từng cử động. Cô ta quấn lấy Dương như con rắn quấn mồi, đôi ngực căng tròn trước mặt anh. Cặp đùi trắng nõn của cô ta suýt nữa thì đặt lên đùi anh nhưng bị gián đoạn bởi sự xuất hiện của Huyền. Cô quay sang nhìn Huyền, ánh mắt lộ rõ vẻ khó chịu. Rõ ràng cô đang bực mình vì Huyền đã làm gián đoạn khoảnh khắc của mình.
Dương có chút bất ngờ khi thấy Huyền xuất hiện. Anh vội ngồi thẳng dậy, đẩy nhẹ cô gái ra xa rồi chỉnh lại dây cà vạt. Khuôn mặt anh thoáng biến sắc nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc. Anh ho khẽ vài tiếng, nhìn cô gái kia với giọng điệu quát nạt: "Vào không biết gõ cửa sao? Phép lịch sự tối thiểu cũng không có thì còn làm được cái gì?"
Huyền đứng sững lại, đầu óc cô như loạn hết cả lên. Cô chôn chân tại chỗ, đôi mắt trợn trừng nhìn hai người trước mặt.
"Nhìn cái gì? Cô không thấy như vậy là bất lịch sự lắm sao?" Cô gái kia nhíu mày, giọng quát lớn khiến Huyền như bị tạt một gáo nước lạnh. Cô ta còn lườm Huyền một cái đầy khinh bỉ. Thực ra, cô ta đang khó chịu vì Huyền đã xuất hiện đúng lúc cô đang tận hưởng khoảnh khắc bên Dương. Đúng là kẻ phá đám chẳng ra gì.
Bị cả hai người quát, Huyền mới sực tỉnh. Cô lúng túng cúi đầu xuống, môi lắp bắp: "Xin...xin lỗi. Tôi đi ra ngay." Nắm chặt hai bàn tay đang đổ mồ hôi, Huyền lùi lại một bước định quay ra ngoài thì lại bị tiếng quát của Dương làm cô đứng khựng lại. Cô hít một hơi sâu, xoay người lại cúi đầu: "Sếp có gì dặn dò không?"
"Thái độ đó là sao? Ở đâu ra cái kiểu không biết tôn trọng cấp trên vậy hả? Phòng tôi muốn vào thì vào, muốn ra thì ra sao?"
Cô gái bên cạnh Dương thấy vậy thì tỏ ra rất đắc ý. Cô nhìn Huyền với nụ cười khinh bỉ.
Huyền vẫn giữ nguyên tư thế cũ, hơi khom người xuống chút nữa trả lời: "Xin lỗi sếp, lần sau tôi sẽ chú ý. Sếp còn gì dặn dò gì không? Nếu không cho tôi xin phép về phòng làm việc tiếp."
"Đem hết đống này về làm đi. Còn nữa, ai cho phép cô nói chuyện với cấp trên mà lại nhìn đi chỗ khác vậy? Có phải là cô đang khinh thường tôi không?"
Huyền nghẹn ngào, cổ họng cô như bị nghẹn lại. Rõ ràng anh đang cố tình làm khó cô. Cô cười trong lòng một cách chua xót, thu hết can đảm ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Khuôn mặt anh vẫn vậy, không hề có chút biểu cảm nào.
"Xin lỗi sếp!" Nói xong, Huyền mạnh dạn tiến về phía bàn làm việc của Dương. Cô liếc qua, thấy đống tài liệu trên bàn liền cúi xuống ôm lấy, nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của anh mà nhẹ nhàng nói: "Tôi đã lấy tài liệu rồi. Tôi xin phép trở về làm việc." Cô ngừng một chút, liếc sang cô gái bên cạnh Dương rồi tiếp tục: "Hai người cứ tiếp tục. Xin lỗi vì đã làm phiền." Nói xong, cô không đợi phản ứng của hai người mà xoay người bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại.
Dương có vẻ bất ngờ trước lời nói của Huyền. Khuôn mặt anh thoáng biến sắc ngay khi Huyền vừa bước ra ngoài. Có lẽ cô đã hiểu lầm anh với cô gái bên cạnh khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.
"Anh làm gì mà đờ người ra vậy?" Thanh Ngọc khẽ đưa bàn tay trắng nõn của mình lên vuốt qua mặt Dương, khiến anh giật mình tỉnh lại.
Dương lập tức thu hồi mọi suy nghĩ vừa thoáng qua. Anh đẩy Ngọc qua một bên: "Về đi." Dương không nhìn Ngọc, giọng anh có chút mệt mỏi. Anh thở dài, đưa tay lên day day hai bên thái dương.
"Anh này, người ta nhớ anh muốn chết. Từ Úc bay về đây cũng đến tìm anh ngay. Anh hư quá đấy!" Ngọc tiến sát lại, ôm lấy cánh tay Dương nũng nịu, giọng nói có chút trách móc. Vòng một căng tròn của cô được dịp cọ xát vào cánh tay rắn chắc của anh.
"Đây là công ty, tôi cũng đâu có mượn cô phải đi theo tôi qua đây. Không muốn bị ăn chửi thì đi ngay lập tức."
Dương gạt tay Ngọc xuống không chút thương tiết, dùng lực đẩy nhẹ ghế ngồi xích lại bàn làm việc rồi bắt đầu chăm chú xem xét đống tài liệu. Bộ dáng anh khi làm việc thật sự hấp dẫn đến chết người. Ánh sáng bên ngoài xuyên qua khung cửa kính, chiếu lên mặt anh một vùng sáng mờ nhạt khiến khuôn mặt nhìn nghiêng của anh càng thêm cuốn hút.
Ngọc nuốt nước bọt, không kìm lòng được trước vẻ đẹp của anh mà bước lại gần, đưa tay vuốt ve hai bên vai anh, sau đó từ từ di chuyển xuống trước ngực. Cô cúi sát lại gần, nhắm mắt lại khẽ hít mùi hương nam tính trên cơ thể anh một cách mê mẩn.
Hành động này của Ngọc khiến Dương có vẻ không vui. Trán anh khẽ nhíu lại thành những nếp nhăn nhỏ, dùng ánh mắt sắc lạnh quay sang nhìn Ngọc.
Nhìn thấy ánh mắt ấy, Ngọc có chút sợ sệt. Cô quen biết Dương cũng gần một năm rồi, tính cách của anh cô cũng đã hiểu phần nào. Cô tiếc nuối, thu hai tay lui sang một bên.
"Vậy...vậy em về đây. Hôm khác em lại tới."
Ngọc đưa tay quàng lấy quai túi xách đặt bên mép bàn, rồi bước lại gần cúi xuống định đặt lên má anh một nụ hôn tạm biệt nhưng Dương lại tránh sang một bên, khiến nụ hôn lơ lửng trong không trung rồi tan biến. Ngọc cảm thấy bất mãn, hai hàng chân mày khẽ động. Nhưng cô cũng không dám lên tiếng, chỉ nở một nụ cười miễn cưỡng rồi xoay người đi ra ngoài.
Huyền trở về phòng, thả thân mình xuống ghế với vẻ mệt mỏi. Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng kia, cô chỉ muốn chạy thật xa, trốn vào một góc tối mà khóc cho thỏa lòng. Nhưng cô không làm được. Lúc đó, hai chân cô như bị đóng xi măng, không thể nhấc lên nổi.
Cô không biết mình đang nghĩ gì nữa. Chẳng phải cô vẫn luôn mong muốn chúc phúc cho anh sao? Chẳng phải cô vẫn luôn hy vọng anh sẽ tìm được một cô gái tốt hơn mình sao? Vậy tại sao khi nhìn thấy anh thân mật với người con gái khác, tim cô lại đau đến vậy? Cảm giác gì đó nghèn nghẹn trong lòng cô không thể nói thành lời.
Huyền quay ghế, đôi mắt mơ hồ nhìn ra ngoài qua khung cửa kính. Được rồi, trước sau gì cũng phải đối mặt với chuyện này. Cô sẽ tự lập cho mình một kế hoạch, bao gồm cả phần còn lại của cuộc đời, và cả những cảm xúc của mình nữa. Cô nghĩ mình nhất định sẽ làm được.
Chiếc điện thoại bàn màu trắng bên cạnh bỗng reo lên khiến Huyền giật mình. Cô đang tập trung giải quyết đống tài liệu dưới phòng kế hoạch mới mang lên. Cô với tay ấn nút loa ngoài, vừa ghi chép vừa trả lời: "Alo!"
Không có tiếng trả lời. Huyền hơi ngạc nhiên, nhíu mày ngẩng đầu nhìn chiếc điện thoại vẫn trong chế độ nhận cuộc gọi: "Xin hỏi ai vậy?"
"Pha cho tôi một ly cà phê!"
Im lặng một lúc, cuối cùng đầu dây bên kia mới vang lên vài tiếng lãnh đạm. Giọng nói ấy, dù có lẫn vào bao nhiêu giọng nói khác đi chăng nữa thì Huyền vẫn có thể nhận ra. Là giọng của Dương.
"Tôi biết rồi, xin sếp đợi một chút!" Cô trả lời, sau đó tắt điện thoại, đứng dậy rời khỏi phòng hướng về khu giải lao. Pha một ly cà phê đen, cô cho thêm khá nhiều đường. Xưa nay anh vẫn thích đồ ngọt, ghét vị đắng. Sở thích của anh, cô nhớ rất rõ.
Cầm ly cà phê trên tay, cô chậm rãi bước về phía phòng Dương, đứng bên ngoài do dự một chút rồi gõ nhẹ lên cánh cửa: "Sếp, tôi mang cà phê tới."
"Vào đi!"
Ngay khi câu trả lời vang lên, Huyền đẩy cửa bước vào. Anh đang làm việc, ánh mắt chăm chú nhìn vào tập hồ sơ trên bàn không rời.
Hôm nay anh mặc sơ mi màu tím nhạt, quần sơ vin đen. Chiếc cà vạt sọc li ti được thắt khéo léo trên cổ khiến anh càng trở nên lịch lãm, phong độ. Một cơn gió vô tình thổi qua, hất mái tóc mềm mượt của anh sang một bên. Anh khẽ đưa tay vuốt lại cho vào nếp. Hành động vừa rồi của anh khiến Huyền hơi ngẩn người.
"Còn đứng đó làm gì?" Bị giọng nói của Dương làm cho giật mình, Huyền hơi bối rối, hai mắt chớp chớp rồi khẽ cúi xuống tránh ánh mắt của Dương đang nhìn mình.
"A...tôi..cà phê đây!" Huyền hơi lúng túng, sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cầm ly cà phê còn đang bốc khói, cô tiến lại gần đặt trên bàn trước mặt Dương rồi lùi về sau mấy bước. Cô ngẩng đầu lên nhìn Dương, khuôn mặt cô tự nhiên hết mức có thể. Trong lòng dù có hơi dao động vì đứng gần anh nhưng lí trí buộc cô phải giữ bình tĩnh: "Sếp còn gì dặn dò không?"
Dương liếc nhìn cô một cái, cầm ly cà phê lên khẽ đưa qua lại trước mũi hít nhẹ rồi nhấp một ngụm. Phong thái uống cà phê của anh cũng thật cuốn hút.
Phụt...
Ngụm cà phê yên vị trong miệng anh chưa đầy năm giây đã bị anh phun thẳng ra ngoài. Không biết là vô tình hay cố ý lại nhằm ngay chỗ Huyền mà phun tới. Huyền sững người, hết nhìn Dương rồi lại cúi xuống nhìn chiếc áo sơ mi trắng của mình vừa bị ngụm cà phê của anh vấy bẩn, lem nhem cả một vùng.
Dương nhìn cô, khuôn mặt vẫn giữ nguyên nét lãnh đạm, như thể việc anh vừa làm hoàn toàn chẳng có gì to tát.
"Cà phê kiểu gì đây? Ngọt như nước đường vậy à?"
Huyền hơi ngạc nhiên bởi lời nói vừa rồi của Dương. Đôi mắt đang nhìn anh trở nên mơ hồ, có chút khó hiểu. Chẳng phải trước giờ anh vẫn thích đồ ngọt sao?
"Xin lỗi, tôi...tưởng sếp thích ngọt."
"Đừng có làm như cô hiểu tôi lắm vậy? Không biết hỏi trước sao?"
"Xin lỗi sếp, tôi đi pha cái khác cho sếp!" Huyền khẽ nuốt nước bọt, cúi đầu ra vẻ ăn năn. Cô vừa định xoay người rời đi thì cánh cửa phòng đột nhiên mở ra. Cả Huyền và Dương đều không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn ra cửa.
"Dương, tôi có cái này cần..." Giọng nói vang lên trước, sau đó là một bóng người cao lớn dần hiện rõ.
Khánh bước vào trong, vừa kịp ngẩng đầu lên đã bị hình ảnh trước mắt làm cho cậu hơi ngây người ra một chút: "Mày làm gì ở đây?" Khánh nhìn thấy Huyền, ánh mắt cậu dấy lên một tia phức tạp. Chưa kịp để Huyền trả lời, cậu đã bước ngay tới chỗ cô, rút chiếc khăn tay màu trắng trong túi quần ra vội vã lau mấy vệt đen lấm tấm trên áo cô. Vẻ mặt cậu có chút hoảng hốt: "Bị cái gì thế này?"
Huyền im lặng không trả lời. Cô không biết phải giải thích như thế nào. Cô hơi lúng túng, cúi đầu xuống lí nhí: "Không có gì, tao hậu đậu quá thôi."
Khánh hơi nghi hoặc quay sang nhìn phía Dương. Con người kia từ đầu tới cuối vẫn ngồi đó không chút phản ứng. Liếc sang ly cà phê trên bàn, Khánh đã lờ mờ đoán ra được chuyện gì vừa xảy ra ở đây. Cậu kéo tay Huyền lui ra sau lưng mình một chút, tiến lại gần Dương. Khuôn mặt lo lắng chuyển sang nghi ngờ, trong giọng nói pha chút tức giận: "Có phải là cậu làm không?"
"Vào không biết gõ cửa sao?" Dương không hề có chút sắc thái biểu cảm nào trên khuôn mặt. Anh lạnh lùng ngẩng đầu nhìn Khánh. Chính cái thái độ xa cách đó của anh khiến Khánh càng trở nên tức giận hơn.
"Cậu quá đáng rồi đó."
"Liên quan tới cậu không? Người bên phòng cải tiến không lo ở bên đó làm việc, chạy sang đây làm cái gì? Tôi là sếp, tôi có quyền."
"Cho dù cậu có là sếp cũng không được làm vậy. Nó là nhân viên của công ty, không phải ô sin để cậu hành hạ."
Dương ngả lưng ra sau ghế, khoanh hai tay trước ngực. Khuôn mặt anh hờ hững như không quan tâm tới những điều Khánh vừa nói. Anh nhìn Khánh một lúc, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, còn có chút gì đó chán ghét: "Tôi là sếp hay cậu là sếp?"