46. Chương 46: Kiệt sức

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 46: Kiệt sức

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước thái độ của Dương, Khánh không thể kìm nén cơn tức giận nữa. Đôi mắt dịu dàng thường ngày bỗng đỏ ngầu, nổi lên những đường gân máu. Hai bàn tay cậu siết chặt, gân xanh nổi lên theo từng cử động. Khánh không nói gì, bước thẳng tới trước mặt Dương, đột ngột túm lấy cổ áo anh, kéo khuôn mặt Dương sát gần mình, đôi mắt lửa giận như muốn thiêu đốt đối phương.
Dương vẫn bình tĩnh trước hành động của Khánh. Khuôn mặt anh nhẹ nhàng hơn, miệng khẽ cong lên. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Khánh với ánh mắt lạnh lùng. Còn Huyền, nhìn thấy vậy, hoảng hốt chạy tới, túm lấy cánh tay khoẻ mạnh của Khánh lay mạnh: "Mày làm gì thế? Bình tĩnh đi."
Khánh tức giận, nghiến răng ken két: "Tốt nhất là cậu đừng làm gì quá đáng với Huyền. Nếu không, tôi không biết sẽ làm gì cậu đâu, hiểu chưa?" Nói xong, Khánh buông cổ áo Dương, đẩy anh khiến chiếc ghế lăn ra sau, va vào tấm kính lớn sau lưng kêu cạch một tiếng. Rồi Khánh túm tay Huyền, lôi cô ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.
Dương vẫn nhìn theo hai người, đến khi cánh cửa đóng lại, anh khẽ nở một nụ cười chua chát. Cậu ta đang đau lòng sao?
Rõ ràng là anh đang rất ghét cô. Vậy tại sao, khi thấy cô như thế, anh lại cảm thấy khó chịu? Không phải, hình như anh nhận ra cảm xúc của mình đang bị lệch lạc.
Dương kéo ghế về phía trước, chống hai tay lên bàn, ôm đầu. Ánh sáng nhạt nhòa bao trùm khiến anh trở nên cô độc.
Về tới phòng làm việc, Khánh vẫn chưa nguôi cơn giận. Cậu túm tay Huyền, quay cô ngồi xuống ghế.
Huyền không hiểu tại sao Khánh lại tức giận thế. Lúc nãy suýt nữa họ đã đánh nhau. Nếu cô không ở đó, chắc họ đã đánh nhau thật. Cô ngước nhìn khuôn mặt vẫn còn đỏ bừng vì tức giận của Khánh: "Mày bị sao thế? Chỉ là vô ý thôi mà."
Nghe Huyền nói vậy, Khánh càng tức giận hơn. Cậu quay ngoắt, trừng mắt nhìn Huyền: "Vô ý thôi sao? Thế nào mới gọi là cố ý? Hay đợi đến khi hắn hành hạ mày đến chết mới là cố ý?"
Huyền biết Khánh lo lắng cho cô. Nhưng anh ấy... Cô cúi đầu, chớp mắt quay đi chỗ khác: "Mày nghĩ nhiều quá rồi. Tao dễ bắt nạt vậy sao? Anh ấy không làm gì được tao đâu. Tao là ai chứ?"
"Chỉ được cái miệng là giỏi. Hừ!" Khánh thôi không tức giận nữa, khuôn mặt dần dịu lại. "Bỏ đi, Huyền không có lỗi. Chỉ là cái tên khốn kiếp kia..."
Bốp...
Khánh đập mạnh bàn tay xuống bàn khiến Huyền giật mình. Cô thở ra, quay sang lườm Khánh: "Điên à? Làm hết cả hồn. Thôi mày về phòng đi cho tao làm việc. Công việc chất như núi đây này. Về đi." Huyền lè lưỡi, hai tay phẩy phẩy như đuổi tà.
"Đuổi đấy à?" Khánh nhíu mày nhìn cô. Cô gái này đúng là không thể nào giận được.
"Ừ, đuổi đấy. Mau đi đi. Trời ơi, đứng đây nãy giờ làm phòng tao sặc mùi u ám rồi đây này. Ra ngoài đi mà!" Huyền đứng dậy, đẩy Khánh bước về phía trước rồi đóng cửa lại. Cô đứng bên trong, hai tay đưa lên đầu như hai cái tai thỏ, mặt nhăn lại, lè lưỡi trêu chọc Khánh khiến cậu thấy buồn cười.
Khánh định rời đi, thì bắt gặp một đám người đứng lố nhố phía trước. Thấy Khánh, họ giật mình, mặt lấm tấm mồ hôi. Cả đám quay sang nhìn nhau, rồi nhìn Khánh cười gượng gạo. Người gãi đầu, người giả vờ vuốt tóc, không ai nói gì, tự động nháy mắt với nhau rồi tản ra mỗi người một hướng.
"Cái đám người này, đúng là nhiều chuyện thật đấy."
Chờ họ đi hết, Khánh mới chậm rãi đi về phòng làm việc. Trong lòng cậu dấy lên nỗi lo sợ. Bây giờ phải làm gì để giúp Huyền đây? Cậu biết cô đang che giấu cảm xúc. Bạn thân hai mươi mấy năm, cô là người thế nào, cậu còn chưa rõ sao. Chỉ là, nếu cô không muốn nói, cậu không dám ép buộc.
Khánh thở dài, bước nhanh hơn. Đôi giày đen bóng loáng nện xuống nền nhà vang lên những tiếng cồm cộp, dội vào hai bên tường hành lang nghe thật lạnh lẽo.
Reng... reng...
Điện thoại trên bàn reo, Huyền đang gõ máy tính, cô không nhìn, với tay lấy điện thoại. Cái tên trên màn hình khiến cô khựng lại. Trán nhíu lại, trong lòng có một dự cảm không lành: "Có chuyện gì vậy?"
Chẳng biết đầu dây bên kia nói gì, nghe xong Huyền thốt lên: "Sao cơ? Được, tôi đến ngay!" Mặt cô biến sắc, hốt hoảng vơ túi trên bàn, vội vã lao ra khỏi phòng.
Vì quá vội vã, vừa ra khỏi cửa, cô đụng trúng ai đó, cả người nhào sang bám lấy tường, túi xách văng sang một bên. Cô lồm cồm bước tới nhặt túi, đứng dậy cúi đầu xin lỗi rối rít rồi lại chạy đi.
"Đứng lại đó!" Giọng lãnh đạm vang lên khiến không gian càng lạnh lẽo.
Huyền khựng chân, quay lại nhìn. Là Dương, nhưng cô không có tâm trạng nói chuyện với anh nữa, cô phải đi ngay.
"Xin lỗi sếp, tôi đang có việc rất gấp cần đi ngay."
"Đang trong giờ làm việc lại tự ý ra ngoài. Đây là vi phạm nội quy, cô không biết sao?"
"Tôi biết, nhưng thực sự tôi phải đi ngay nếu không sẽ không kịp. Mong sếp thông cảm."
Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Huyền, Dương có chút thắc mắc. Rốt cuộc chuyện gì mà phải vội vã thế? "Tôi không cần biết. Nếu không có lí do chính đáng, cô đã vi phạm nội quy. Trừ lương!"
"Vậy sếp cứ trừ lương đi. Tôi xin phép!" Không đợi Dương trả lời, Huyền đã quay người chạy đi.
Mùi thuốc khử trùng khiến Huyền khó chịu khi bước vào bệnh viện. Nơi đây đông nghịt người, hàng ghế chờ kín chỗ, người đi kẻ lại tấp nập. Tiếng kêu gấp gáp của xe cấp cứu vọng vào khiến không gian càng ngột ngạt.
Huyền hớt hải chạy lên lầu, tiến về phòng bệnh của bố. Mở cửa bước vào, cô thấy bà dì ghẻ và mấy bác sĩ, y tá đứng xung quanh giường. Nghe tiếng bước chân, họ quay ra nhìn cô. Khuôn mặt họ không bình thường, ánh mắt nhìn cô có chút bối rối.
Huyền nhíu mày, tiến lại gần giường hơn. Bố cô vẫn nằm đó, khuôn mặt nhợt nhạt, miệng vẫn đeo ống thở oxy. Cô vẫn cảm nhận được nhịp thở của ông.
"Có chuyện gì vậy ạ?" Huyền khó hiểu, quay sang nhìn mọi người. Họ nhìn cô, rồi nhìn nhau như có điều gì khó nói. Bà dì cô cúi đầu nhìn xuống đất. Thái độ của họ khiến cô càng sợ hãi: "Rốt cuộc là chuyện gì? Ai trả lời đi chứ?" Giọng Huyền run rẩy, tay vô thức nắm chặt quai túi.
Một bác sĩ tóc muối tiêu, đeo kính dày cộm ngước nhìn Huyền, khẽ ho rồi chậm rãi nói: "Lúc nãy tình trạng bệnh nhân đột nhiên chuyển biến xấu. Chúng tôi vừa vào kiểm tra. Bệnh nhân..." Vị bác sĩ đột nhiên bỏ lửng, nhìn Huyền do dự, nửa muốn nói, nửa lại không muốn.
Huyền thấy nóng ruột: "Bố tôi rốt cuộc làm sao?"
"Bệnh nhân... đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Bây giờ... e là chỉ có thể đợi kì tích." Bác sĩ nói xong, quay sang nhìn mọi người lắc đầu, rồi từng người lặng lẽ rời đi. Căn phòng bỗng chốc im lặng đáng sợ. Bầu không khí vốn đã khó chịu nay càng ngột ngạt hơn.
Huyền như chết đứng tại chỗ trước tin tức vừa nghe. Khuôn mặt cô trắng bệch, hai tay rịn mồ hôi, run run thả túi xách xuống đất. Họ nói bố cô rơi vào hôn mê sâu là sao? Chỉ có thể đợi kì tích là sao? Ý họ có phải là bố cô sẽ không tỉnh lại?
"Không thể nào..." Cô ngã quỵ xuống đất, dường như không còn chút sức sống. Cảnh vật xung quanh tối lại, tai cô ù đi, không nghe thấy gì nữa.
"Huyền, con sao thế?" Bà Hồng thấy cô ngã, hốt hoảng chạy lại đỡ cô dậy ngồi lên ghế.
Huyền ngẩng đầu nhìn bà Hồng như đang mong chờ điều gì đó, nắm chặt tay bà lay mạnh: "Bà nói đi, có phải họ nhầm lẫn gì phải không? Bố tôi không sao hết, không sao hết có đúng không?"
"Bố con..." Giọng bà Hồng nghẹn lại. Bà không thể thốt lên lời nào, chỉ cúi gằm mặt xuống thút thít, nước mắt rỉ ra, lăn xuống hai gò má đã có vài đường nhăn nơi khóe mắt.
Huyền ngồi đỡ đẫn, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía trước. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống má. Tại sao? Tại sao ông trời lại bất công với cô như thế? Tại sao những người cô yêu thương đều lần lượt rời xa cô? Tại sao lại cướp họ khỏi cuộc đời cô? Rốt cuộc cô đã làm gì sai để bây giờ phải gánh chịu bao nhiêu đau đớn như thế?
Cuộc sống vốn đã không đẹp đẽ gì, nay càng thêm tệ. Cô chỉ biết cắm đầu vào làm việc như một cỗ máy. Trông cô bây giờ như kẻ bị bỏ đói lâu ngày, bị bóc lột sức lực tàn bạo. Khuôn mặt gầy gò, xanh xao, hai mắt thâm quầng sâu không khác gì một cái xác khô.
Đến công ty, cô luôn tìm cách lảng tránh mọi người. Khánh đi công tác với cả tổ ở tỉnh khác cũng hơn một tuần nay. Lúc đi, cô cũng không tiễn. Cô không muốn Khánh trông thấy bộ dạng của mình bây giờ.
Một tin nhắn vừa gửi tới qua email. Là của Dương. Huyền thở dài, khóa màn hình máy tính, đứng dậy, ôm đống tài liệu trên bàn đi ra ngoài.
Huyền bị ai đó đụng trúng từ sau lưng. Cơ thể đã yếu, cô ngã nhào xuống đất. Đống tài liệu trên tay rơi tung tóe. Cô không nói gì, không nhìn xem là ai, chỉ mệt mỏi cúi xuống nhặt từng tờ giấy vương vãi dưới sàn, sắp xếp lại rồi đứng dậy bước tiếp.
Ngọc thấy Huyền như vậy, đứng khoanh tay cười đắc ý, nhìn Huyền bằng ánh mắt khinh thường. Lúc nãy đi tới đây, thấy Huyền đi phía trước, cô cố ý bước nhanh tới gần, huých vào vai Huyền khiến cô ngã xuống đất.
Ngọc đưa tay hất tung mái tóc vàng chóe ra sau lưng, ưỡn ẹo lướt qua trước mặt Huyền đi thẳng. Hôm nay cô mặc váy ôm sát màu hường phấn ngắn cũn cỡn, tóc cài nơ cùng tông cỡ bự. Môi son đỏ bóng lưỡng. Cô dừng lại trước cửa phòng Dương, không thèm gõ cửa liền mở ra đi vào.
Huyền sau đó cũng tới. Tuy cửa mở, cô vẫn gõ nhẹ vài cái rồi mới đi vào. Dương đang ngồi xem tài liệu. Hôm nay anh mặc vest trông rất phong độ. Mái tóc đen bóng mượt được chải dạt sang một bên càng làm anh chững chạc hơn. Huyền đi tới, đặt tập tài liệu trên bàn, im lặng không nói gì.
"Không có miệng à?"
Huyền nuốt nước bọt, khó nhọc cất lời: "Kế... kế hoạch ở đây... Tôi... tôi xin phép!"
"Đi lấy cho tôi ly cà phê." Dương không hề ngẩng đầu, mắt vẫn chăm chú vào tài liệu.
"Lấy luôn cho tôi ly nước nhé!" Ngọc ngồi bên ghế sofa, chân vắt chéo. Cô cũng không nhìn Huyền, mắt dán vào bộ móng tay sơn xanh lè mà ngắm nghía.
"Tôi biết rồi!" Huyền thở ra một hơi mệt mỏi, xoay người đi ra, lát sau trở lại với hai ly, một cà phê, một nước lọc trên tay. Cô đang mệt nên hai tay cầm ly run run khiến nước bên trong cũng rung theo. Đặt hai ly xuống bàn, Huyền đẩy ly cà phê lại gần Dương một chút. Đang định quay sang mang nước đến cho Ngọc, cô thấy Ngọc đứng dậy tiến về phía mình.
"Cảm ơn nhé!" Ngọc cười với Huyền. Nụ cười ấy chỉ là giả tạo.
"Tôi... tôi xin phép về phòng làm việc." Nói xong, không đợi Dương đồng ý, cô đã quay người đi.
"Đứng lại đó! Tôi đã cho cô đi chưa?"
Huyền như không nghe thấy gì nữa. Mọi thứ trước mắt mờ dần rồi tối đi. Cô cảm thấy cơ thể bỗng trở nên nhẹ tênh, chân không còn chút sức lực. Bước chân dừng lại trước cửa, cũng là lúc mắt cô nhắm lại.
Bịch...
Dương thất kinh khi thấy Huyền đột nhiên ngã nhào xuống đất. Khuôn mặt anh biến sắc, không nói không rằng đứng phắt dậy, lao tới bên cạnh vực cô dậy, khẽ chạm vào hai má cô vỗ nhẹ: "Sao thế này? Mau... mau gọi cấp cứu!"