48. Chương 48: Không muốn hại uy tín công ty

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 48: Không muốn hại uy tín công ty

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ý sếp là từ giờ tôi phải làm việc ở đây sao?"
Thấy vẻ mặt không mấy vui vẻ của Huyền, Dương thoáng lộ ra vẻ không hài lòng. Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng cũ, đôi chân mày khẽ động, nhưng chưa kịp để người đối diện nhận ra thì ngay lập tức trở về trạng thái lãnh đạm: "Ở đây có gì không bằng phòng cũ sao?"
"Không phải vậy. Chỉ là tôi..." Huyền lúng túng, không biết giải thích thế nào, khuôn mặt nhăn nhó đầy khổ sở. Không phải vì chỗ này không tốt, trái lại còn hơn phòng cũ nhiều lần. Chỉ là ngày nào cũng phải làm việc chung phòng với anh, lại ngồi gần như thế, cô làm sao tập trung nổi?
"Cô thế nào?"
"Tôi..."
"Không cần nói nhiều. Tôi sắp xếp chỗ này cho cô. Làm việc đi." Dương nói xong, thả lỏng cơ thể một chút rồi đẩy ghế lùi ra, bắt đầu chăm chú giải quyết tài liệu. Còn Huyền thì đứng đó, nhìn anh rồi lại nhìn bàn làm việc của mình, trong lòng đầy lo lắng. Cô nào phát hiện ra khẽ mép người trước mặt vừa nở một nụ cười gian tà.
Từ hôm đó, Huyền buộc phải ngồi làm việc chung phòng với Dương. Cô rất không muốn, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Cô không thể tập trung được, nhiều lúc lại lén nhìn sang bàn bên cạnh.
"Lo làm việc đi. Đừng có thấy tôi đẹp mà nghĩ chuyện xấu xa. Ở đây có camera đấy!"
Bị anh đột ngột nhìn thẳng vào mắt, Huyền hoảng sợ, vờ khụt khịt vài tiếng như bị ho, cúi đầu chăm chú vào tập hồ sơ. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ. Không ngờ nhìn trộm trai đẹp mà bị phát hiện, sau này còn mặt mũi nào ra ngoài. Chuyện này mà đồn ra ngoài, biết bao người sẽ cười cô thúi mũi. Huyền nghĩ, tốt nhất nên kiềm chế cái tính tò mò của mình lại, không thì chết mà không biết nguyên nhân.
"Không đi ăn trưa sao?"
Bên cạnh vang lên tiếng nói khiến Huyền giật mình, theo phản xạ nhướng người lùi sang một bên, khuôn mặt biến sắc ngước nhìn bóng dáng cao lớn đang đứng ngay bên cạnh.
"Tôi là ma sao? Làm gì mà sợ vậy?" Phản ứng của Huyền khiến Dương thấy thú vị, nhưng anh vẫn giấu đi, không thể hiện ra bên ngoài. Vẫn giữ nét mặt lạnh lùng nhìn Huyền.
"Không...không phải thế...tôi..." Tay chân cô toát mồ hôi, tim đập nhanh hơn bình thường. Cô nghe rõ từng nhịp đập. Đôi mắt đen long lanh khẽ chớp chớp nhìn Dương, lắp bắp không nói nên lời.
"Tất nhiên là không phải. Không có con ma nào đẹp trai như tôi đâu."
Huyền nhíu mày, vẻ sợ sệt vừa tan biến. Cái người này cũng tự cao quá. So với ngày trước bây giờ anh ta kiêu ngạo hơn nhiều. Cô mới để ý, quả thật anh đẹp trai quá mức. Kiểu gì nhìn cũng thấy đẹp. Vẫn là sơmi trắng, quần sơvin đen đơn giản nhưng sao trông anh lại đẹp đến vậy? Đúng là người đẹp dù mặc rẻ cũng đẹp. Huyền chăm chú nhìn Dương, tưởng tượng xem khi anh mặc rách rưới sẽ thế nào.
"Còn nhìn cái gì? Đi ăn trưa."
"Ơ, sếp đi đi. Tôi không đói."
"Tôi không muốn bị người khác nói rằng mình bóc lột sức lao động của nhân viên."
"Vậy tôi sẽ nói với họ không phải tại sếp."
"Họ tin cô sao? Mà cô nhìn lại mặt cô đi. Công ty trả lương cho cô ít tới nỗi không đủ ăn sao? Nhân viên công ty mà gầy yếu, xanh xao, thiếu sức sống, họ nhìn vào sẽ đánh giá công ty như thế nào?"
"Mặt tôi liên quan gì tới công ty?"
"Cô không biết hay giả vờ không biết? Bộ mặt của nhân viên cũng phần nào ảnh hưởng tới bộ mặt của công ty. Tôi không muốn làm xấu mặt công ty, hiểu chưa?"
"Tôi vẫn chưa hiểu lắm." Huyền nheo mắt gãi đầu, vẻ suy tư. Mặt cô đâu đến nỗi xấu. Dạo này ăn không ngon nên thiếu sắc chút, nhưng bình thường ai chẳng khen cô xinh.
"Việc gì tôi phải giải thích với cô? Tôi bảo đi thì đi, sao cô nói nhiều thế?" Dương khoanh tay nhìn Huyền từ trên cao xuống. Thân hình anh vốn cao lớn, nay đứng trước mặt một người ngồi co ro như Huyền càng khiến anh trông uy nghi hơn. Hệt như người khổng lồ đối diện đứa bé.
Cảm nhận ánh mắt kỳ lạ của Dương, Huyền lại thấy sợ. Đáng chết, cô ngày trước vốn chẳng sợ trời đất, giờ sao yếu đuối vậy?
Huyền nuốt nước bọt, ngước nhìn Dương. Không được, phải mạnh mẽ lên. Nếu đi ăn với anh, sau này biết bao nhiêu chuyện phiền phức. Biết bao nhiêu người trong công ty sẽ bàn tán. Chuyện cô bị chuyển phòng làm việc chung với sếp đã khiến họ xì xầm, giờ họ mà thấy cô đi ăn với anh chắc sẽ đồn xa hơn nữa. Không chừng lại bị nghi là có quan hệ tình cảm với sếp. Lưỡi của thiên hạ mà, cái gì chẳng nói được.
Huyền ngồi thẳng dậy. Tuyệt đối không được sợ hãi. Cô là ai? Lùn thông minh, Lùn xinh đẹp mà. Sao lại sợ chứ? Ho khẽ vài tiếng, cô dõng dạc: "Sếp đi đi. Làm xong chỗ này tôi sẽ đi ngay." Nói xong, không thèm nhìn người bên cạnh, cô cúi xuống chăm chú gõ máy tính.
Người bên cạnh hình như mất kiên nhẫn, khuôn mặt bỗng xám xịt: "Cô muốn tôi phải bế cô đi sao?"
Hơi nóng phả ngay sau gáy khiến Huyền giật mình, cảm giác như có dòng điện chạy qua người. Cô ngồi im như tượng, tim đập thình thịch. Đến khi cảm nhận bàn tay ấm nóng chạm vào sau lưng, cô mới phản ứng: "Oái, tôi đi ngay đây." Huyền nhảy khỏi ghế, mặt nóng bừng đỏ như cà chua. Tay chân luống cuống, không dám nhìn Dương, cô chạy vụt ra khỏi phòng.
Hành động của Huyền khiến Dương không nhịn được cười. Lâu lắm rồi, anh mới cảm nhận được niềm vui này.
Chạy đến căng tin, Huyền nhìn quanh tìm chỗ ẩn náu. Đang giờ ăn trưa nên căng tin khá đông. Mọi người nhìn thấy cô liền lén lút bàn tán. Huyền không mấy quan tâm, mắt nhanh chóng tìm được mục tiêu.
Tầm mắt cô dừng lại ở chiếc bàn trống khuất sau cái tủ lớn. Ha ha, chắc chắn anh không nhìn thấy cô ở đây.
Huyền cười đắc ý, chọn vài món ăn và cơm rồi nhanh chóng đến chỗ ngồi, quay lưng ra ngoài. Cô cúi đầu ăn vội vã. Cuộc đời cô thật khổ. Ăn miếng cơm cũng phải lén lút. Thôi kệ, cô nghĩ, ăn cho xong rồi đi. Nếu sau này Dương xuống đây phát hiện ra, lại có chuyện. Nghĩ vậy, cô ăn ngấu nghiến, không quan tâm đến xung quanh.
"Á á á á á!"
Ực...
Một tiếng hét vang lên như xé toạc không khí, cả căng tin lập tức im phăng phắc.
"Má ơi, giám đốc phòng kế hoạch đẹp trai quá!"
"Ai đưa tôi bình oxi đi."
"Ai cứu tôi với."
"Sếp ơi, ngồi đây ăn này. Để em giúp sếp lấy cơm nhé! Sếp ăn gì a~ "
Sau phút im lặng, cả căng tin trở nên ồn ào như vỡ chợ. Nghe từ "sếp" là Huyền đoán được chuyện gì xảy ra sau lưng. Nhưng cô không quan tâm. Vì vừa rồi cô nuốt không nhai, bây giờ bị tiếng hét làm nghẹn cổ. Cô dừng ăn, cúi gằm mặt, đưa tay vuốt ngực, cố gắng nuốt trôi.
Cạch...
Một ly nước lọc đặt bên cạnh khay cơm. Miệng đang vướng thức ăn, cô không thể nói gì, cũng không nhìn xem ai vừa đưa. Cô vội vàng uống một ngụm.
Trướng mắt nhìn lên, bóng dáng cao lớn quen thuộc hiện ra. Không hiểu sao, ngụm nước vừa uống vào bỗng như bị lực nào đó đẩy ra, bắn thẳng về phía trước.
Cả căng tin đang ồn ào bỗng im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Một người sửng sốt sợ hãi, trán lấm tấm mồ hôi. Một người mặt u ám.
Bầu không khí trở nên căng thẳng, mây đen ùn ùn kéo đến như báo trước cơn bão.
Huyền nhìn Dương giật mình, mới nhận ra mình vừa gây ra chuyện lớn. Cô đưa tay quẹt mồ hôi trán, nở nụ cười tươi: "Xin...xin lỗi sếp...Tôi không cố ý." Huyền đứng dậy, vội vã rút khăn giấy lau chỗ cơm vương trên áo anh.
Cử động bị giữ lại, bàn tay cô bị tay Dương to lớn nắm chặt. Cảm giác đau nhẹ, cô nhíu mày nhìn lên. Khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng. Chẳng nói chẳng rằng, anh túm cổ tay cô lôi đi trước sự chứng kiến của mọi người.
"Oái, sếp làm gì thế? Tôi không cố ý mà." Huyền kêu oai oái, cố vùng vẫy nhưng vô ích, cổ tay cô bị kìm chặt, chỉ có thể để mặc cho anh lôi đi.
Mọi người theo dõi hai người, không dám hé răng. Người lo lắng, người lắc đầu. Họ nghĩ, Huyền lần này không thoát được. Đắc tội với Khả Minh Dương, giám đốc phòng kế hoạch, cháu cưng của chủ tịch, ai dám đụng chạm.
Bị lôi về phòng làm việc, Huyền bị vứt xuống ghế như một con nhái. Vừa thoát khỏi bàn tay, cô nhìn bàn tay đỏ rực, nhăn nhó.
"Này, sếp quá đáng rồi đấy." Huyền cay cú, mắt hằn vài tia máu nhìn Dương.
Dương không nói, đứng trước mặt cô khoanh tay, mặt u ám: "Cô biết giá trị cái áo này không?"
"Chỉ là cái sơmi thôi. Nhiều nhất vài trăm ngàn, có gì ghê gớm?" Huyền vẫn cay cú, nghiến răng bặm môi. Cô là ai? Lùn thông minh, Lùn xinh đẹp. Định lừa cô bồi thường à? Đừng hòng. Kiểu cũ, ngày trước hắn cũng thế, hở ra là bắt bồi thường. Lớn rồi mà tính keo kiệt vẫn không đổi.
"Cứ cho là mấy trăm ngàn. Cô định đền thế nào?"
"Thế sếp muốn bao nhiêu? Ba trăm, năm trăm, hay một triệu?"
"Tôi không lấy tiền. Tôi thiếu gì tiền. Tôi cần áo."
"Vậy tôi đi mua cho sếp cái áo giống hệt. Sếp mua ở đâu? Hiệu gì? Nói đi tôi mua trả lại ngay." Huyền xoa cổ tay, mặt khinh khỉnh. Chỉ một cái áo mà làm to chuyện. Hắn muốn cô mua hẳn vài cái mặc chơi. Xúy...
"CDN. Cô đi mua đi."
"CDN là gì?"
"Cadonoc."
Huyền nhíu mày. Cadonoc? Chưa nghe bao giờ. Hình như chưa xuất hiện ở Việt Nam.
"Tôi chưa nghe qua nhãn hiệu đó bao giờ."
"Đương nhiên rồi, ở Việt Nam làm gì có. Muốn mua thì đặt vé qua Úc mua xong về."
"...." Huyền nghẹt thở, không biết trả lời sao. Thái độ hung hăng lúc nãy biến mất. Giờ cô chỉ cảm thấy cổ họng có gì đó chặn ngang.
Anh ấy đùa sao? Đặt vé qua Úc chỉ để mua cái áo sơmi về? Đầu óc anh ấy có vấn đề? Làm việc nhiều quá bị tẩu hỏa nhập ma à?
"Cái đó...sếp không đùa chứ?"
"Xem tôi có vẻ đang đùa không?"
Dương vẫn lạnh lùng, khoanh tay nhìn Huyền chằm chằm. Cô nghĩ chắc không đùa. Nhưng nếu thật thì cô biết làm sao? Vé máy bay còn đắt hơn cả cái áo nhiều lần. Ai mà làm vậy. Cô cúi gằm mặt, cắn môi, não hoạt động liên tục. Dương thấy cô như thế, thoáng đắc ý. Khóe môi cong lên, ánh mắt khó đoán.
Không gian im lặng lạ thường. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, chim ngừng hót...tất cả đều dừng lại theo sự im lặng nghẹt thở.
"Thế nào?"
Huyền vẫn chưa nghĩ ra, vẫn cắm đầu. Sau đó, không nghĩ ra được gì, cô ngước lên, nở nụ cười nham nhở: "Vậy tôi sẽ giặt sạch cho sếp!"
"Có chắc sẽ sạch không?"
"Đảm bảo sạch." Vẫn cười, cô giơ tay làm ký hiệu OK.
"Được, tối nay theo tôi về nhà giặt áo."