49. Chương 49: Tham Sắc

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 49: Tham Sắc

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Huyền hơi nghi ngờ trước lời nói của Dương. Chỉ là giặt cái áo thôi, sao lại phải đến tận nhà anh? Vả lại, anh thiếu quần áo đến mức phải giặt ngay tối nay sao?
"Sếp đưa áo tôi về nhà giặt. Khi nào khô tôi sẽ gửi lại sếp."
"Không được!"
"Sao không được?" Đôi mày đen của Huyền khẽ nhướn lên, mắt hơi híp lại như thể đang nghi ngờ điều gì. Anh định chơi trò gì đây?
Dương buông hai tay xuống, kéo ghế ngồi ngả ra sau, tựa lưng vào thành ghế, rồi chậm rãi nói: "Còn phải hỏi sao? Áo của tôi có thể tùy tiện mang đi giặt sao? Nhỡ đâu cô thù hằn gì tôi, cho vào mấy thứ chất độc hại thì sao tôi biết được?"
"..."
Nghe xong, Huyền cảm thấy trong lòng tức tối. Cô là người ích kỷ đến vậy sao? Hừ, ai thèm làm chuyện tiểu nhân như thế chứ? Anh tưởng cô là người như vậy à?
"Tôi việc gì phải làm vậy? Sếp lo xa quá rồi. Tôi không phải tiểu nhân đâu." Huyền quay sang lườm Dương, môi chúm chím phớt hồng cãi lại. Thấy cô thế, Dương không nhịn được cười thầm, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, cẩn trọng nhìn Huyền: "Biết đâu bất ngờ. Một là bay sang Úc mua áo đền cho tôi. Hai là tối nay tới nhà tôi giặt áo. Cô chọn đi!"
Huyền không biết nói gì nữa, lòng đầy tức giận. Cái gã trước mặt càng ngày càng quá đáng. Cô hận không thể bay tới xé toạc cái áo của anh làm giẻ lau cho bõ tức. Thật là tức chết! Cô cúi đầu lầm bầm gì đó, mặt liên tục thay đổi sắc thái.
"Tôi không có nhiều thời gian. Mau trả lời đi."
Huyền cắn môi, thở dài một hơi. Thôi, vì tương lai của đàn em, cô sẽ cố gắng nuốt cục tức này. Cô nắm chặt hai tay bên hông, ngẩng mặt trừng mắt nhìn Dương, giọng quả quyết: "Được rồi, giặt thì giặt." Nói xong, cô không thèm nhìn Dương nữa, cúi xuống bực tức mở tài liệu ra xem. Xấp giấy tội nghiệp vì bị trút giận nên cứ lật xoành xoạc, như muốn bay khỏi thanh kẹp. Người bên kia thấy vậy chỉ nở nụ cười đắc ý.
Cả buổi chiều hôm đó, Huyền ngồi làm việc mà lòng thấp thỏm. Chốc chốc lại lén nhìn sang bàn đối diện, rồi lại liếc về phía đồng hồ như đang hồi hộp chờ đợi gì đó. Bên tai còn nghe rõ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường chạy từng giây. Dương chỉ biết cười thầm, lâu lâu lại khẽ cười nhẹ, nhưng chỉ đủ để một mình nghe.
"Này!"
Bị tiếng nói bên cạnh làm giật mình, Huyền khẽ đẩy ghế lùi ra sau. Ngẩng đầu lên, đụng ngay ánh mắt của Dương đang nhìn mình chăm chú. Ánh mắt anh dịu dàng nhưng cũng phức tạp không rõ. Cô không thể đoán được anh đang nghĩ gì.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, khiến tóc Dương khẽ động, vầng trán cao bị vài lọn tóc mái che đi. Chiếc áo sơmi mỏng manh phất phơ trong gió, phần cổ áo không cài cúc phe phẩy, khiến ngực anh thoắt ẩn thoắt hiện đầy mê hoặc.
Ực...
Huyền nuốt khan, đôi mắt mở to nhìn anh không chớp mắt. Cô như bị mê hoặc bởi khoảnh khắc đó.
"Nhìn đủ chưa? Cô tham sắc thật đấy!"
Tiếng nói lãnh đạm nhưng thoáng châm chọc khiến cô tỉnh lại. Huyền lúng túng quay đi chỗ khác, môi mấp máy: "Sếp... nói linh tinh gì thế? Tôi tham sắc sao?"
"Còn không à? Thế nãy giờ ai lén nhìn tôi vậy?"
Huyền đổ mồ hôi hột. Làm sao anh biết được chứ? Rõ ràng từ nãy tới giờ anh không ngẩng đầu lên nhìn.
"Làm sao sếp biết được?" Huyền quay sang nhìn Dương, bắt gặp khuôn mặt đang cười gian xảo, cô hiểu ra mình vừa tự khai. Lúc này, cô thấy hận bản thân kinh khủng. Cái miệng ngu ngốc này, nói thế chẳng khác gì thừa nhận. Thật là ngu quá! Nghĩ vậy, Huyền thấy vô cùng xấu hổ, cúi gằm mặt xuống đất.
"Mà cô làm gì cứ nhìn đồng hồ suốt thế?"
"Tôi... tôi xem giờ thôi mà. Vậy cũng phải có lí do sao?"
Dương buông hai tay khoanh trước ngực, cúi sát lại gần Huyền. Cô cảm nhận hơi thở ấm nóng tiến lại, tim bỗng đập thình thịch. Cô nuốt nước bọt, cúi đầu thấp hơn.
"Không lẽ cô mong đến giờ tan tầm để về nhà tôi đến vậy sao?"
"..." Anh đang nói gì thế?
Hai tay rung rẩy, bắt đầu đổ mồ hôi. Rốt cuộc anh muốn gì đây? Không làm khó cô thì chết hay sao mà cứ đẩy cô vào thế bí?
"Tôi thèm vào mà tới nhà sếp!"
"Ồ, hóa ra cô thèm vào nhà tôi đến vậy sao?"
"Ý tôi là tôi không thèm."
"Tôi biết là cô thèm mà."
"Đã nói là không thèm rồi cơ mà!" Huyền thấy Dương hiểu sai, ngóc đầu dậy cãi, không ngờ lại chạm ngay khuôn mặt phóng đại của anh. Chóp mũi cô va ngay chóp mũi anh. Mặt đỏ bừng như hai quả cà chua, đôi mắt long lanh nhìn vào mắt anh.
Ngay khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi, mọi thứ xung quanh im bặt. Ngay cả gió khẽ rít trong không khí cũng không nghe được nữa. Tất cả im lặng để nhường chỗ cho tiếng tim đập nhè nhẹ.
Khi bờ môi quyến rũ của anh sắp chạm đến môi run rẩy của Huyền, cô luống cuống đẩy anh ra, đứng phắt dậy lủi sang bên, thở gấp, cúi đầu lí nhí: "Xin lỗi! Tôi... tôi ra ngoài một chút." Nói xong, không kịp để anh phản ứng, cô ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi phòng, để lại anh với nụ hôn dang dở, khuôn mặt khó coi vô cùng.
Chạy thẳng tới nhà vệ sinh, Huyền dựa người vào tường thở dốc. Tim cô vẫn đập thình thịch, hai má nóng ran. Cô đưa tay phe phẩy trước mặt như muốn dịu đi cảm giác đang hừng hực trong người.
Vẫn không thể xóa được cảm giác khó chịu, cô bước lại bồn rửa, mở vòi nước khoát lên mặt. Nóng quá, sao lại nóng như vậy chứ? Thời tiết đâu có nóng, công ty toàn máy lạnh mà.
Thở hắt ra một hơi, cô cố bình tĩnh, bước về phòng làm việc. Đẩy cửa vào, cúi gằm mặt lủi thủi về chỗ ngồi, cắm mặt vào tài liệu, không dám nhìn Dương.
Tiếng chuông tan ca vang lên phá tan bầu không khí im lặng. Đây là âm thanh Huyền vẫn chờ đợi hằng ngày, nhưng sao hôm nay cô ghét nó đến mức không muốn nghe.
"Đi về thôi."
"Hả?"
"Còn hả cái gì? Về giặt áo cho tôi. Không lẽ cô định trở mặt?"
"À...ờ..." Huyền thở dài, ủ rũ như gà không muốn chạy, lấy túi xách trên bàn đi ra khỏi phòng.
Cô đi theo sau lưng Dương xuống nhà xe, cố giữ khoảng cách. Dương thấy vậy bực tức dừng bước, quay lại hỏi: "Tôi bị bệnh dịch à?"
Giọng đột ngột khiến Huyền giật mình, lúng túng nhìn quanh rồi trả lời: "Không phải... tôi..."
"Bước nhanh lên. Chân đã ngắn mà còn bò chậm như rùa." Dương quát, giọng nhỏ chỉ đủ để Huyền nghe. Anh cố tình đi chậm để chờ cô, nhưng hình như cô vẫn không định đẩy nhanh, cứ lủi thủi đi sau cách xa.
"Đã bảo đi nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian vừa đi vừa ngắm cảnh như cô đâu." Dương quay người, bước ngược lại phía sau túm cổ áo Huyền xách đi như con cún, khiến mọi người xung quanh tò mò xì xầm. Họ nghĩ chắc Huyền đắc tội gì với giám đốc rồi, chứ bình thường anh ấy không thô lỗ với con gái như thế.
Bị ấn mạnh vào xe trước mặt bao nhiêu người, Huyền vừa giận vừa ngại, hai tay bấu chặt quai túi. Dương bỗng chồm sang chỗ cô, khiến cô giật mình, tim như ngừng đập, mặt nóng ran, lưng ép sát ghế, mặt biến sắc nhìn anh: "Sếp làm gì thế?"
"Tôi cài dây an toàn, cô đang nghĩ đi đâu vậy?"
Hú hồn, cô tưởng anh định làm gì mình nữa. Xấu hổ, cúi gằm mặt: "Tôi... tôi tự làm được."
"Tôi không muốn cô làm hư hại bất cứ thứ gì của tôi. Ngồi im đi, đừng lằng nhằng."
"..."
Chiếc xe lao vun vút trên đường. Cả hai im lặng. Băng qua dòng xe đông đúc, qua phố ồn ào. Đến ngã tư rẽ vào hẻm vắng, dừng trước cánh cổng sắt đen cao. Tít một cái, cổng tự động mở. Dương điều khiển xe chậm rãi tiến vào.
Lẽo đẽo theo sau, Huyền nép sang góc quan sát. Nhà anh không rộng, nội thất đơn giản, chủ yếu bằng gỗ. Phòng khách chỉ có sofa, kệ tivi và vài đồ trang trí linh tinh. Không ngờ sếp lớn như anh lại ở chỗ đơn giản thế. Nhưng trong nhà hơi tối, cảm giác lạnh lẽo thật.
Huyền tưởng mình như con ở hầu ông chủ. Thật khó hiểu! Cô càng nghĩ càng thấy bực. Nhưng thôi, giờ quan trọng là mau giặt xong cái áo đáng nguyền rủa rồi chuồn.
"Sếp cởi áo ra đi. Tôi giặt xong còn phải về."
Dương vừa ngồi xuống sofa đã nghe giọng nói hối thúc sau lưng. Đôi mày nhíu lại, ngẩng đầu nhìn Huyền, chân vắt chéo, khoanh tay: "Cô gấp gái cái gì? Nôn nóng đến vậy sao?"
Huyền không hiểu, nhưng không quan tâm, phải mau giặt xong: "Tôi còn việc, sếp mau đưa áo cho tôi đi."
"Tôi mệt, cởi áo không nổi. Cô thích thì tự tới mà cởi."
"..." Huyền không còn gì để nói, đứng đơ ra, mặt nhăn nhó khó chịu. Lâu lâu mới nặn ra: "Không chịu đưa vậy tôi đi về. Đó là tại sếp không chịu chứ không phải tôi không muốn."
Dương chăm chú nhìn bộ dáng buồn cười của Huyền, bật đứng dậy tiến lại gần. Cơ thể nóng dần, Huyền vô thức lùi vài bước. Anh đứng cách cô một bước, nhìn chằm chằm.
Không gian trở nên mờ ám. Huyền nghe tim đập mạnh. Anh định làm gì thế?
"Được rồi, chiều theo ý cô." Vừa dứt lời, Dương nắm lấy vạt áo kéo mạnh. Do cúc áo bấm, xoẹt một cái, anh tuột chiếc áo sơmi mỏng ra đưa cho cô.
"..."
Trước mặt là v*m ng*c r*n ch*c, Huyền không kìm được nuốt nước bọt. Cơ thể cứng đờ, mắt dán lên ngực vạm vỡ ấy không chớp. Cái áo lơ lửng trên không đã bị cô quên bẵng.
"Tôi nói cô tham sắc quả không sai mà."
Bị giọng nói giật mình, Huyền ngước mặt nhìn Dương. Bắt gặp ánh mắt châm chọc, cô lúng túng cúi đầu, lách sang bên lắp bắp: "Vớ vẩn, tôi... tôi đi giặt áo đây." Cô giật lấy áo, quay đi chạy xuống nhà.
Hấp tấp không nhìn đường, cô đâm sầm vào cánh cửa nhà tắm. Nhăn nhó xoa trán, nhanh chóng vào lấy đồ giặt áo. Phải giặt xong rồi đi ngay, không muốn ở đây thêm giây phút nào. Lúc nãy cô đã phụt mất ít máu rồi, nếu tiếp tục chắc không sống nổi. Cái gã đó bẩn thỉu đến mức không thể tưởng tượng, tốt nhất nên tránh xa.
Vò vò chà chà, Huyền giặt xong, treo lên giá, ngắm nghía để chắc chắn sạch sẽ. Không thể để anh bắt bẻ.
Như chắc chắn áo sạch, Huyền rón rén thò đầu ra ngoài. Nghé nghiêng không thấy bóng Dương, thở nhẹ nhõm.
Cạch...
Đột nhiên tiếng động sau lưng, cô giật mình quay lại. Sau cánh cửa, thân hình cao lớn của Dương bước ra. Nhìn thấy anh, mắt Huyền tròng trắng, quai hàm rớt, tay chân run lẩy bẩy, trán đổ mồ hôi, miệng lắp bắp: "Anh..anh..."