50. Chương 50: Tật xấu trần tục

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 50: Tật xấu trần tục

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Môi Huyền mấp máy, thân thể cứng đờ, tay vô thức siết chặt lấy khung cửa. Đôi mắt đen lay động nhìn chằm chằm vào người vừa bước ra từ bên trong.
Dương vừa tắm xong, chỉ mặc chiếc quần ngắn màu trắng phủ tới giữa đùi, để lộ đôi chân dài rắn chắc. Tóc anh ướt, vài giọt nước vẫn vương trên mái tóc xù xì sau khi gội, như thể chúng không muốn rời khỏi anh. Theo bước chân chậm rãi của Dương, những giọt nước trên tóc rung rinh, rồi rơi xuống vai, chảy dọc theo bờ ngực vạm vỡ, lăn xuống bụng, chạm đến vành quần rồi biến mất.
Huyền cảm thấy dường như mình vừa mất đi thứ gì đó, nhưng đầu óc cô lúc này trống rỗng, chưa kịp suy nghĩ. Cô đứng sững sờ nhìn Dương tiến lại gần. Đến khi cảm nhận được hơi thở nóng của anh sát bên mình, cô mới nhận ra mình vừa mất đi khá nhiều máu.
Tay chân run rẩy, cô muốn chạy khỏi nơi này ngay lập tức. Thế nhưng, đôi chân như bị trói chặt không thể nhúc nhích.
Bởi vì thiết kế của phòng tắm khá đặc biệt, ngoài chỗ cô ngồi giặt áo, bên trong còn hai phòng nữa: một là phòng tắm phụ, một là nhà vệ sinh. Huyền hoang mang không hiểu sao từ lúc nãy cô ngồi giặt áo mà không thấy anh vào, giờ lại thấy anh đi ra. Lại còn tắm mà không nghe tiếng nước chảy? Liệu anh biết tàng hình hay hóa phép? Hay anh là... ma?
"Á á á á á á!" Sau tiếng hét xuyên trời, theo phản xạ, Huyền giơ chân đá thẳng vào người trước mặt không chút thương hại. Dương không kịp né, ngã ngửa ra phía sau. Anh loạng choạng đưa tay ra định níu lấy vật gì đó, nào ngờ lại túm lấy vạt áo của Huyền. Thế là cô cũng bị kéo ngã theo, cả hai ngã chỏng quèo xuống đất.
Lưng Dương chạm đất với tiếng "bịch" rõ to. Bên trên, anh bị một thân thể khác đè lên, khuôn mặt cô đập ngay vào ngực anh. Cô đau đớn, xuýt xoa vì mũi vừa va phải.
Cảm nhận được dưới người mình có thứ gì đó ấm áp và mềm mại, Huyền giật mình mở mắt. Phát hiện mình đang nằm đè lên người anh, cô hốt hoảng lùi sang bên. Mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch đến nỗi cô còn nghe thấy cả tiếng thình thịch trong lồng ngực. Lắp bắp nói mấy tiếng xin lỗi, Huyền vội đứng dậy định bỏ chạy. Vừa mới ngồi dậy đã bị bàn tay ai đó túm lấy sau áo kéo lại, cô lại ngã nhào ra sàn.
"Đánh người xong định bỏ chạy sao?"
Giọng nói của anh phảng phất chút tức giận khiến cô sợ hãi. Cô loạng choạng bò dậy, nhìn Dương với vẻ ân hận: "Sếp... sếp có sao không?"
"Cô nghĩ có sao không? Cô định giết tôi sao? Mau gọi bác sĩ tới đây cho tôi."
"Bác sĩ? Có nghiêm trọng vậy không? Chỉ ngã có chút xíu thôi mà."
"Tôi không đứng dậy được nữa."
Huyền nhíu mày nghi hoặc nhìn Dương. Anh nằm bất động dưới đất. Có nghiêm trọng đến thế không? Hay gãy xương gì đó? Hình như anh bị đau thật, vì cô nhìn thấy khuôn mặt anh nhăn nhó. Để mắt nhìn xuống, cô lại đỏ mặt, hai má nóng bừng, quên mất lời của Dương.
"Còn đứng đó à? Mau đi."
Bị Dương quát, Huyền luống cuống không biết làm gì. Một lúc sau, anh bảo cô đi lấy điện thoại, cô mới lồm cồm đứng dậy chạy ra phòng khách lấy điện thoại về. Cô đứng nép vào góc, không dám nhìn anh. Không phải sợ anh, mà vì sợ mình không kiềm chế được mà cạn máu chết tại đây.
Một lúc sau, bác sĩ đến. Huyền giúp vị bác sĩ đỡ Dương dậy vào phòng. Cô đứng bên ngoài thấp thỏm đi đi lại lại. Vẻ mặt của vị bác sĩ nghiêm trọng khiến cô lo lắng không biết anh có sao không.
Cạch...
Tiếng cửa mở vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng. Thấy bác sĩ đi ra, Huyền vội chạy đến hỏi vội vã: "Anh ấy có sao không ạ? Có bị gì nghiêm trọng không? Có gãy xương hay liệt không? Có..." Cảm thấy mình nói hơi nhiều, cô dừng lại, ái ngại nhìn bác sĩ. Đôi mắt sau cặp kính khẽ nhíu lại, lộ vài nếp nhăn nơi khóe mắt già nua.
"Bác sĩ, anh ấy..."
"Xương cột sống bị tổn thương nhẹ. Tuy không quá nghiêm trọng nhưng cần chú ý đề phòng, tránh để tình trạng tệ hơn."
Nghe vậy, Huyền như trút bớt lo lắng. Tuy vậy, cô vẫn không hoàn toàn yên tâm.
"Vậy bây giờ nên làm thế nào ạ?"
Vị bác sĩ trầm ngâm giây lát, khuôn mặt hơi giãn ra, rồi chậm rãi nói: "Thời gian này đừng để cậu ấy vận động mạnh. Tốt nhất nên ở nhà nghỉ ngơi vài hôm. Theo tôi nghĩ, nên tịnh dưỡng ít ngày. Đợi khớp xương phục hồi bình thường hãy đi làm. Nếu không cẩn thận có thể bị lệch đốt xương hoặc nứt. Lúc đó rất nguy hiểm."
"Có nặng như vậy không ạ?" Huyền nghe đến đây lại lo sợ. Lệch xương, nứt xương? Có nhầm lẫn gì không?
"Tôi chỉ nói là đề phòng thôi. Nếu không cẩn thận mới bị như vậy."
Huyền hiểu ra, gật gật đầu rồi cúi xuống suy tư. Cô cắn môi, quả thật lần này cô hại anh rồi. Giá như lúc đó cô kiềm chế chút nữa thì đâu có chuyện gì. Giờ thì muộn rồi, hại anh bị hư xương sống.
"Cô chú ý chăm sóc bệnh nhân đi. Thuốc tôi đã kê sẵn trong phòng. Tôi xin phép đi trước." Vị bác sĩ nhẹ tiếng, cúi đầu chào rồi đi ra. Huyền cũng dạ dạ vâng vâng, tiễn bác sĩ ra khỏi nhà.
Đợi bác sĩ đi hẳn, cô lủi thủi đi vào trong. Dù muốn vào phòng anh xem tình hình nhưng cô lại sợ sệt. Cô bước đến cạnh cửa, đứng nép sang một bên lén nhìn vào.
"Vào đây!" Giọng bên trong quát vọng ra khiến cô giật mình. Huyền cắn môi, gãi đầu rời khỏi chỗ nấp, lủi thủi bước vào.
Dương đang ngồi tựa lưng vào thành giường, thân trần. Ánh đèn nhạt bên trong chiếu lên người anh khiến bóng dáng trở nên mơ hồ.
Huyền nuốt nước bọt, quay mặt sang chỗ khác không dám nhìn. Thật đáng chết, cô vốn không phải kẻ mê trai, thế mà trước mặt anh cô không thể tự kiềm chế. Đôi mắt khẽ chớp chớp, cô lắc đầu xua tan ý nghĩ đen tối đang lởn vởn trong đầu.
"Còn đứng đó làm gì? Lấy cho tôi ly nước."
Huyền gật gật, đi rót nước rồi tiến lại chỗ Dương. Khoảng cách càng gần, cô càng cảm nhận nhịp tim đập nhanh. Hai tay run run đưa ly nước, mặt ngoảnh đi chỗ khác không dám nhìn.
"Tôi không làm gì cô đâu nên không phải sợ!"
"À, vâng. Thì tôi đâu có nghĩ sếp làm gì tôi." Huyền vẫn giữ tư thế khúm núm, mắt nhìn sang hướng khác.
"Nhưng hình như cô đang nghĩ muốn làm gì tôi thì phải?"
"Sếp nói gì tôi không hiểu?"
"Không hiểu thì tự nhìn đi."
Huyền nghi hoặc, chuyển mắt nhìn Dương. Vì không nhìn mà đưa ly nước nên giờ mới phát hiện hai tay cầm ly đang để gần chỗ không nên. Mặt bừng đỏ, tay hốt hoảng rút lại, làm ly nước rơi đổ ướt hết một mảng quần của Dương.
"Oái, xin lỗi sếp... Tôi... tôi không cố ý!" Lại phát hiện mình vừa làm thêm chuyện ngu ngốc, cô vừa hốt hoảng vừa than khổ trong lòng. Khi nào cô mới thoát khỏi nơi này đây. Cô muốn rời đi lắm rồi.
"Có phải cô cố ý không? Định làm ướt quần tôi để bắt tôi lột quần ra à?"
"...." Huyền nuốt nước bọt. Tình huống này thế nào đây? Cô đứng chết trân, mắt mở to nhìn khuôn mặt nhíu lại của Dương.
"Còn đứng đó làm gì? Muốn ở đó nhìn tôi thay quần sao?"
" Tôi...." Huyền không thể thốt ra lời. Mặt cô lúc này như hai quả cà chua. Cô bối rối, vội vàng quay người chạy ra ngoài thở hổn hển. Cô không biết người kia vừa bật cười gian xảo.
Huyền co người ngồi trên ghế, nóng bức. Cô cảm thấy cơ thể nóng ran. Đôi môi chúm chím thở phù phù, hai tay ôm mặt đỏ bừng, thỉnh thoảng phẩy phẩy như để xua đi cảm giác nóng bức. Ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống khiến cô càng cảm thấy nóng nực.
Cảm thấy bên cạnh có người ngồi xuống, Huyền nhíu mày quay sang. Nhìn thấy Dương, cô hốt hoảng nhổm người lùi ra, tay vô thức bấu lấy mép ghế. Anh lại không mặc áo, lại bán khỏa thân, lại gián tiếp hút máu cô thêm lần nữa.
"Cô làm cái gì vậy? Bộ có tật giật mình sao? Hay vừa nhìn trộm tôi thay quần?"
"Điên à? Tôi thèm nhìn trộm sếp thay quần sao?" Cảm thấy bị vu oan, cô chu môi cãi.
Dương thấy phản ứng của cô có chút buồn cười, nhưng vẫn giả bộ không có chuyện gì. Khuôn mặt phiếm hồng phồng má vì tức giận khiến anh càng muốn chọc tức: "À, hóa ra là thèm nhìn trộm tôi thay quần. Sở thích của cô bẩn thỉu thật đấy!"
"Đã bảo không thèm rồi, tai sếp có vấn đề sao? Sếp mới bẩn thỉu ấy!"
"Thì cô vừa mới nói thèm nhìn trộm tôi thay quần đấy thôi."
Huyền tức tối nghiến răng, hai tay siết chặt, hận không thể bay tới bóp chết cái người ngồi bên cạnh đang trưng cái mặt bỡn cợt đáng ghét ấy.
"Tôi không nói với sếp nữa. Tôi về đây." Đúng, cô phải rời khỏi đây ngay lập tức. Nếu không cô sẽ chết vì tăng xông, hoặc máu tụt dần cướp mạng sống cô lúc nào không hay.
"Đứng lại đó. Tôi đã cho phép cô đi chưa?"
Huyền giả vờ không nghe, vẫn cắm đầu định bỏ đi. Thấy vậy, Dương liền nhoài người túm lấy cổ tay cô kéo lại phía sau. Huyền vùng tay ra nhưng không thoát. Cô định nhân cơ hội chạy đi thì thấy Dương ngồi trên ghế, khuôn mặt nhăn nhó có lẽ vì đau đớn.
"Sếp có sao không?"
"Hình như xương sống có vấn đề rồi!"
Nghe vậy, Huyền nhớ lại lời bác sĩ. Chắc anh vừa cử động mạnh nên ảnh hưởng. Dù chân muốn chạy, nhưng lòng không nỡ bỏ anh một mình. Thấy vẻ mặt khổ sở của Dương, cô cảm thấy xót xa lẫn ăn năn: "Bác sĩ dặn sếp không được cử động mạnh, nếu không sẽ bị nứt xương lệch xương gì đấy!"
"Cô còn nói sao? Ai kêu cô không chịu nghe lời?"
"Tại sếp chứ đâu phải tại tôi."
"Còn cãi à?"
Cảm thấy ấm ức nhưng không thể phản bác. Cô đứng nép sang bên, cúi đầu, mặt biểu cảm thay đổi liên tục. Đau rồi còn mạnh miệng quát người khác. Đúng là...
"Ngồi xuống đó đi, tôi có chuyện muốn nói."
Dù trong lòng tức tối, Huyền cũng bước tới ngồi một cách miễn cưỡng. Cô trông như đứa trẻ giận dỗi, mặt phụng phịu, mắt muốn gườm gườm nhưng không dám.
"Có chuyện gì? Sếp nói nhanh đi tôi còn phải về."
"Lúc nãy nghe bác sĩ nói gì chưa?"
"Nghe rồi. Sao sếp lại hỏi thế?" Đột nhiên Dương hỏi khiến Huyền nghi hoặc. Sao lại hỏi cô như vậy? Không lẽ định bắt cô bồi thường? Chỉ là tai nạn thôi mà, cô đâu có cố ý. Hơn nữa cũng một phần tại anh, ai bảo anh cứ giả thần giả quỷ làm gì.
"Còn hỏi sao? Tôi bây giờ bị cô hại không thể vận động được. Mấy ngày tới tôi xin nghỉ phép ở nhà dưỡng thương."
"À vâng. Đúng rồi, sếp nên nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy đi làm. Vậy tôi đi về đây." Huyền thản nhiên gật đầu, định đứng dậy thì bị giọng anh làm cô khựng bước.
"Tôi còn chưa nói hết, cô định đi đâu?"
Anh lại muốn gì nữa đây? Cô thầm than, bất đắc dĩ thở hắt ra, quay người ngồi xuống.
"Tôi bây giờ không thể làm được nhiều việc nữa."
"Thì sếp cứ ở nhà nghỉ ngơi. Còn việc gì nữa sao?"
"Nghĩa là bao gồm việc nhà cũng không thể làm."
"Vậy thì sao?"
Dương hơi nhíu mày, khoanh tay ngả người ra sau ghế chăm chú nhìn Huyền. Cái đứa bé này, không hiểu hay cố tình không hiểu đây?
"Còn trăng sao gì nữa? Bắt đầu từ ngày mai, sau khi tan làm cô phải tới đây làm việc nhà cho tôi có nghe chưa?"
"Tôi sao?" Huyền trợn mắt, há hốc miệng ngơ ngác, ngón tay chỉ vào mình ngạc nhiên. Anh nói cái gì? Bắt cô tới làm việc nhà sao?
"Cô là thủ phạm gây ra chuyện này, không cô thì còn ai vào đây?"
"Nhưng tôi đâu có cố ý. Với lại ai bảo sếp hù dọa tôi làm gì?"
"Tôi hù dọa cô cái gì? Tôi tắm xong đi ra, cô tự nhiên nhìn thấy tôi liền đá tôi ngã gãy xương. Cô nói tôi hù dọa cô lúc nào?"
"Nhưng..."
"Vậy để tôi hỏi mấy người trong công ty xem lỗi của ai. Để xem cô..."
"Không được!"