Chương 9

Mối Tình Đầu – Tha Tự Mật thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Thanh Mạch đã làm được hai điều vô cùng nổi bật tại Đại học T.
Thứ nhất, cậu luôn duy trì thành tích học tập trong top 5% sinh viên khoa Luật và chưa từng bỏ lỡ bất kỳ suất học bổng nào.
Thứ hai, cậu công khai xu hướng tính dục của mình ngay từ buổi tự giới thiệu trong đợt huấn luyện quân sự.
Sau này, không thiếu những người bạn học rảnh rỗi lấy chuyện này ra trêu chọc. Đa số là nam, nên những lời đùa cợt cũng mang ý xấu. Chu Thanh Mạch luôn cười xòa đáp lại: “Ngày nào cũng quan tâm tôi đến vậy, là muốn theo đuổi tôi đấy à?”
Khiến cho đám bạn học đỏ mặt, thở hổn hển.
Mấy năm nay, cũng có không ít cô gái tỏ tình với cậu. Tính cách tốt, ngoại hình ưa nhìn, bạn bè đương nhiên không ít, lại là một người đồng tính nam nghiêm túc biết thoa kem chống nắng, nên bạn nữ của cậu lại càng đông. Một chàng trai hơn hai mươi tuổi, dịu dàng, thú vị, ưu tú và kỷ luật như vậy, việc những cô gái cùng tuổi xem cậu là bạn rồi lỡ động lòng là điều khó tránh khỏi.
“Ba năm rồi không thấy cậu có bạn trai nào, tôi cứ nghĩ… có khi nào cậu sẽ thích con gái không?” Lần này, người tỏ tình với cậu là một trong những người bạn thân nhất của cậu, trong một quán trà sữa ồn ào: “Hay là chúng ta thử ở bên nhau xem sao?”
Nhưng sau khi bị tỏ tình, Chu Thanh Mạch lại tỏ ra khá buồn bã. Đôi mắt vốn luôn sáng ngời cũng trở nên ảm đạm, tay cậu đơ ra giữa chừng khi đang cắm ống hút:
“Xin lỗi,” cậu nói, “Tôi đã có người mình thích rồi.”
Cô gái cố gắng mỉm cười vui vẻ: “Ai vậy, người đó thật may mắn.”
Chu Thanh Mạch cũng cố gắng mỉm cười: “Mối tình đầu của tôi.”
Đúng là như vậy, Chu Thanh Mạch không hề quên Trì Lãng, một chút nào, càng không hề nghĩ đến chuyện buông bỏ. Cậu gõ hai chữ cái “CL” trên điện thoại, bộ gõ vẫn ưu tiên hiển thị “Trì Lãng”, sau đó mới là “Mối Tình Đầu”.
“Mày bị điên rồi à!” Chu Thanh Mạch tự mắng mình vô số lần như vậy.
Dù có điên cuồng đến mấy cũng chẳng giải quyết được gì, cuốn Luật Hình Sự dày đến mức có thể đập chết người vẫn phải tiếp tục học thuộc, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Kỳ nghỉ hè sau năm thứ ba, các sinh viên khoa Luật đều đang chăm chỉ ôn tập, chuẩn bị cho kỳ thi luật sư vào tháng Chín sau khi khai giảng. Chu Thanh Mạch cũng không ngoại lệ. Cậu xin ở lại trường như những kỳ nghỉ trước, mỗi ngày dậy sớm ngủ muộn trong ký túc xá, đến căn tin hai lần một ngày, chạy năm vòng quanh sân tập, sinh hoạt rất có quy củ. Đôi khi cậu cũng ra khỏi trường, đi ăn uống ở Ngũ Đạo Khẩu gần đó. Ở đó có một trung tâm thương mại tên là “Trung tâm Vũ trụ”, Chu Thanh Mạch rất thích cái tên này.
Có một quán ăn nhỏ món Hàng Châu rất hợp khẩu vị Chu Thanh Mạch, vị trí khuất nẻo nên không phải xếp hàng, giá cả cũng không đắt. Hôm đó cậu cũng đến đó. Cô chủ quán vẫn cười hiền từ, ông chủ vẫn mở TV treo tường hết cỡ, cứ nhất quyết chiếu kênh tin tức, vừa làm món vừa liếc nhìn.
Chu Thanh Mạch cúi đầu ăn một bát phiến nhi xuyên, kèm một đĩa đậu hủ ky cuộn, đeo một bên tai nghe để nghe một ban nhạc Trip-Hop của Nga, trong đầu đang suy ngẫm về một vụ án kinh điển trong bài giảng.
Tin tức vang vọng thông báo: “Rạng sáng ba giờ giờ Bắc Kinh hôm qua, xảy ra vụ xả sả súng tại một trường đại học ở Mỹ—”
Chu Thanh Mạch tháo chiếc tai nghe ra.
“Thành phố Ithaca, New York—”
Chu Thanh Mạch ngẩng đầu lên, ống kính truyền hình trực tiếp quay cảnh hỗn loạn, các sinh viên sau cơn chấn động đang chen chúc nhau, phía sau là kiến trúc đỉnh nhọn kiểu lâu đài cổ, tường gạch nâu đỏ, cửa sổ vòm hẹp.
Đây là Cornell.
Đại học Cornell.
Chu Thanh Mạch đã tra cứu những tòa nhà cổ này vô số lần vào những đêm khuya mất ngủ trên mạng. Hình ảnh, video, cậu xem đến mức thuộc lòng, tuyệt đối không thể nhầm lẫn.
“Hiện có mười ba người bị thương, bốn người tử vong. Sau khi điều tra, tất cả đều là du học sinh Trung Quốc của ngôi trường này. Bước đầu xác định đây là một vụ tấn công phân biệt chủng tộc. Nghi phạm là sinh viên người Mỹ đang học tại trường, đã bị bắt giữ. Chính phủ Trung Quốc đã bắt đầu tiến hành đàm phán nghiêm túc—”
Ông chủ rót cho Chu Thanh Mạch một cốc nước ép dưa hấu dành riêng cho khách quen, cảm thán: “Độc ác đến mức nào chứ, người Trung Quốc làm gì mà chọc giận nó? Thật đáng thương, tội nghiệp cho cả con cái lẫn cha mẹ.”
Hơi thở của Chu Thanh Mạch lập tức trở nên dồn dập. Cậu đặt đũa xuống, uống cạn cốc nước ép dưa hấu, trả tiền rồi bỏ đi.
“Tiểu Chu, không ăn hết à!” Ông chủ gọi với theo.
Chu Thanh Mạch hoàn toàn không nghe thấy.
Cậu gọi điện cho Trì Lãng, gửi tin nhắn WeChat, gọi qua WeChat, gửi email, nhưng đều không có phản hồi.
Cậu nhờ người quen hỏi thăm tin tức trong các nhóm du học sinh, nhưng cũng không nhận được hồi âm.
Tối hôm đó, cậu bỏ ra 3500 tệ để nhờ người làm visa gấp. Ba ngày sau hoàn tất phỏng vấn visa, nhận được visa du lịch Mỹ ba tháng. Trong thời gian này, Trì Lãng vẫn bặt vô âm tín, trang cá nhân không cập nhật, các nhóm du học sinh cũng không có tin tức chính xác nào, tất cả đều rất mơ hồ.
Chu Thanh Mạch lên chuyến bay thẳng đến New York. Ăn suất ăn máy bay nhạt nhẽo, cậu đột nhiên cảm thấy mình có chút buồn cười. Làm thêm, tiết kiệm, quản lý tài chính, cậu đã tích cóp tiền lâu đến vậy, ba năm không về nhà một lần, lần đầu tiên đi máy bay lại ra tay hào phóng đến thế.
Nhưng cậu chỉ hy vọng Trì Lãng không sao.
Ít nhất hãy để cậu tìm thấy Trì Lãng.
Chu Thanh Mạch đã tìm thấy, trong bệnh viện trung tâm thành phố gần Đại học Cornell, nơi các nạn nhân vụ xả súng đều đang được điều trị. Chu Thanh Mạch hỏi thăm khắp nơi, tìm kiếm cả ngày lẫn đêm, cuối cùng cũng nhìn thấy cậu ấy trên một giường bệnh.
Chu Thanh Mạch im lặng đứng ngoài phòng bệnh, nhìn qua ô cửa kính. Ba năm không gặp, Trì Lãng không thay đổi nhiều, chỉ gầy đi một chút. Có lẽ điều này liên quan đến việc Chu Thanh Mạch thường xuyên xem ảnh cậu ấy trên trang cá nhân, cho dù không gặp mặt, nhưng vẫn cảm thấy quá quen thuộc.
Cậu ấy mặc bộ đồ bệnh nhân màu xám, cánh tay phải dùng để kéo đàn bị băng bó treo lên. Cậu ấy đang được một cô gái cầm hộp giữ nhiệt đút cho ăn món gì đó, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Cô gái đó có mái tóc đen gợn sóng lấp lánh, nhìn nghiêng thôi đã thấy rất nhỏ nhắn và xinh đẹp. Chu Thanh Mạch chỉ thấy cô ấy một lần trên trang cá nhân của Trì Lãng ba năm trước, nhưng chưa bao giờ quên.
Thì ra Trì Lãng nói mình chung tình không hề lừa dối, đã ba năm rồi, Chu Thanh Mạch quyết định rời đi.
Trì Lãng nằm phòng riêng, cạnh giường còn có hai người ngồi, là cha mẹ cậu ấy, dưới ánh nắng ban mai đang nhìn con trai được đút ăn. Tiếng cười của họ vọng qua cả cánh cửa. Con trai bị trúng đạn, nhưng vì có bạn gái chăm sóc, nên cũng là một chuyện đáng để vui mừng. Chu Thanh Mạch vốn đã ghét họ, giờ phút này càng không muốn ở lại.
Nhìn thêm một chút, cậu nghĩ, mình chỉ nhìn cậu ấy thêm hai giây nữa thôi.
Hai giây này lại vừa đủ cho một cái nhìn đối diện, Trì Lãng không hiểu sao đột nhiên quay mặt nhìn về phía cửa. Khoảnh khắc đó, đôi mắt vốn khô cằn như giếng cạn của cậu ấy bỗng sáng rực lên. Cậu ấy một tay đẩy chiếc muỗng của cô gái sang một bên, trực tiếp nhảy xuống giường bệnh, rút dây truyền nước, lao về phía cửa phòng.
Cái nhìn đối diện đó làm khóe mắt Chu Thanh Mạch nhói lên, cậu cắm đầu chạy trốn.