Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ
Chương 20: Cùng nhau ngủ
Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Minh Chước cảm thấy mình chẳng hiểu nổi thế giới này nữa.
Cô Dương Khả Ninh này bình thường hay om sòm, chẳng đáng tin cậy, vậy nên dù cô có làm gì phi lý đến đâu, Đào Minh Chước cũng thấy hợp tình hợp lý.
Mặc dù đề nghị mời lãnh đạo cấp cao đóng vai nhân vật trong game có chút “quá đáng”, nhưng Đào Minh Chước vốn đã quen với sự si mê tột độ của Dương Khả Ninh dành cho trò chơi này, nên dù ngạc nhiên cũng không lấy làm khó hiểu.
Chẳng ngờ, lần này, để có thêm thời gian bên cạnh cậu, Kinh Từ lại chấp nhận lời mời ngang nhiên quá mức ấy.
Nhớ lại ánh mắt Kinh Từ khi trò chuyện với Dương Khả Ninh, cứ thỉnh thoảng lại lướt về phía mình, Đào Minh Chước chắc mẩm rằng, anh chấp nhận lời mời nhất định là vì mình.
Đào Minh Chước không khỏi rầu rĩ.
Không biết sao anh ấy lại thích mình đến thế?
Cậu lo lắng nghĩ.
Dù trước đây vẫn cảm nhận được điều đó qua những chi tiết nhỏ, nhưng không ngờ Kinh Từ… lại sẵn sàng làm đến mức này.
Đặc biệt khi Dương Khả Ninh hưng phấn quá độ, buột miệng nói ra câu “coi sếp Kinh như vợ ông”, thì trên gương mặt Kinh Từ vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạ thường.
Đào Minh Chước thường nghĩ rằng Kinh Từ đang theo đuổi mình, nhưng lúc nào anh cũng tỏ ra ung dung, điềm tĩnh. Còn cậu thì…
Thế là Đào Minh Chước thầm quyết tâm: trong ba ngày ở chung này, nhất định phải tỏ ra bình tĩnh hơn Kinh Từ gấp trăm lần.
Song, lý tưởng luôn tươi đẹp. Khi ba người tới khách sạn ở thành phố A, Đào Minh Chước là người không trụ nổi đầu tiên.
“Sao chỉ còn hai phòng?” Đào Minh Chước hỏi, không thể tin nổi.
Fes anime được tổ chức ở ngoại ô thành phố A, địa điểm khá hẻo lánh. Để tiện đi lại ngày hôm sau, Dương Khả Ninh chọn khách sạn nhỏ gần đó. Do lượng khách tham gia đông, cộng thêm việc bàn giao quản lý khách sạn hỗn loạn, nên khi ba người tới nơi mới biết vài đơn đặt phòng bị trùng lặp, chỉ còn lại hai căn phòng lớn.
Trước khi xuất phát, Kinh Từ từng đề nghị ở khách sạn cao cấp trong trung tâm thành phố A, sáng sớm gọi tài xế chở họ tới khu tổ chức fes.
Nhưng đề nghị ấy đã bị Đào Minh Chước từ chối.
Cậu cảm thấy mình đã nợ Kinh Từ quá nhiều bữa cơm và ân tình, hơn nữa đang dần trả dần, tuyệt đối không thể kéo thêm Dương Khả Ninh cùng rơi vào cảnh khó xử, chiếm hơi từ anh.
Dương Khả Ninh là người đặt phòng. Gặp sự cố như thế, cô áy náy, khóc lóc: “Xin lỗi sếp Kinh, đều do lỗi của tôi. Tôi đã nợ sếp một ân huệ lớn như trời biển… Tối nay, tôi ra ngủ ngoài đường vậy…”
Kinh Từ thấy cô thật sự định kéo vali ra khỏi khách sạn, vội kéo cô lại, vừa cười vừa an ủi: “Sao có thể để cô một mình ngủ ngoài đường. Lỗi là do khách sạn, không phải của cô.”
Dương Khả Ninh khịt mũi, nhìn Kinh Từ rồi nhìn Đào Minh Chước, bắt đầu chọt ngón tay vào nhau: “Vậy, hai người phải làm sao đây…”
“Chúng tôi có thể ngủ chung một giường, không vấn đề gì.” Kinh Từ quay sang, nhìn Đào Minh Chước: “Đúng không?”
Thật ra từ khi nhân viên khách sạn báo chỉ còn hai phòng, Đào Minh Chước đã đoán trước được kết cục này. Nhưng nghe chính miệng Kinh Từ nói ra, cổ họng cậu vẫn chợt thắt lại.
Mãi sau, Đào Minh Chước mới gật đầu, “Ừm” một tiếng cứng nhắc.
Dương Khả Ninh nhanh như chớp đổi mặt. Sau khi vấn đề được giải quyết, cô lập tức hớn hở mở vali, lấy ra hai túi đồ được đóng gói cẩn thận, một túi ném thẳng vào lòng Đào Minh Chước, túi còn lại kính cẩn dâng bằng hai tay đến trước mặt Kinh Từ.
“Sếp Kinh vất vả rồi.” Dương Khả Ninh nói với giọng đầy nhiệt huyết: “Đây là trang phục hai người cần mặc ngày mai, tạo hình tóc thì mai tôi sẽ hỗ trợ. Chúc hai người có một buổi tối tuyệt vời!”
Câu cuối Đào Minh Chước nghe sao cũng thấy kỳ kỳ.
Dù sao, tối nay mình phải ngủ chung giường với Kinh Từ.
Cậu hoảng hốt nghĩ.
Chỉ trong năm phút từ thang máy tới cửa phòng, trong đầu Đào Minh Chước đã lóe lên vô số khả năng có thể xảy ra.
Đào Minh Chước nhìn bóng lưng Kinh Từ, hít một hơi thật sâu, rồi quyết định tỏ ra như không có chuyện gì.
“Cái cô nhóc Dương Khả Ninh này bình thường đã chẳng đáng tin cậy cho lắm.” Cậu bình thản nói: “Nhưng không ngờ lần này cô ấy lại khiến hai chúng ta ngủ cũng không được ngon.”
Kinh Từ quẹt thẻ mở cửa phòng. Anh quay lại, khẽ đáp một tiếng rồi nhẹ giọng nói với Đào Minh Chước: “Tôi cũng không ngờ lại thành thế này. Có điều không sao, tối nay tôi ngủ ở sofa.”
Đào Minh Chước trợn tròn mắt, không tin nổi: “Gì cơ?”
Kinh Từ không ngờ Đào Minh Chước lại phản ứng dữ dội như vậy, cũng ngây người một lúc, rồi kiên nhẫn lặp lại: “Tôi bảo, tôi ngủ ở sofa.”
Sao lại vậy?
Phản ứng đầu tiên của Đào Minh Chước là hoang mang. Ngay sau đó, cậu như bừng tỉnh. Lẽ nào vì để cậu ngủ thoải mái hơn, Kinh Từ thậm chí bằng lòng từ bỏ việc ngủ trên chiếc giường rộng rãi, cũng như cơ hội chung chăn chung gối với mình sao?
Kinh Từ thấy Đào Minh Chước đứng hình tại chỗ, bèn nhắc: “Hay cậu tắm trước đi? Tôi dọn dẹp hành lý một chút trước đã, được không?”
Một lúc sau, Kinh Từ nghe thấy Đào Minh Chước lí nhí: “Được.”
Chuyện phải ngủ chung giường với Đào Minh Chước thật sự nằm ngoài kế hoạch của Kinh Từ. Anh không muốn trách móc Dương Khả Ninh, vì ở mặt nào đó, cô ấy có thể được coi là người có ơn với anh.
Đây là lần đầu tiên Kinh Từ và Đào Minh Chước có thể ăn chung ba bữa hoàn chỉnh trong ngày, hơn nữa không phải chỉ một ngày mà còn là ba ngày liên tiếp.
Thế nhưng Kinh Từ nhận ra, ngay sau khi biết được tin phải ngủ chung giường với mình, biểu cảm của Đào Minh Chước lập tức trở nên đờ đẫn.
Kinh Từ suy nghĩ một lát, cho rằng có lẽ do sau khi biết được xu hướng tính dục của anh, Đào Minh Chước cảm thấy khó xử và ngại ngùng trước đề nghị như thế. Vậy nên anh chủ động nhắc tới việc ngủ ở sofa, chỉ không biết vì sao, Kinh Từ lại thấy Đào Minh Chước dường như càng mất hứng hơn.
Trước khi đi vào phòng tắm, Đào Minh Chước dừng lại, quay đầu qua với ánh mắt ảm đạm khó hiểu: “Anh… Anh thật sự bằng lòng ngủ ở sofa sao?”
Kinh Từ hoàn hồn, mỉm cười với cậu: “Không vấn đề gì. Tôi sờ thử rồi, rất mềm, đủ thoải mái.”
Đào Minh Chước không nói gì tiếp. Cậu im lặng một lúc rồi quay người bước vào phòng tắm, đóng cửa lại.
Ánh đèn trong phòng không sáng lắm. Một lúc sau, Kinh Từ nghe thấy có tiếng nước vọng lại từ trong phòng tắm.
Sau khi thu dọn qua hành lý, Kinh Từ chìm trong trạng thái thiu thiu buồn ngủ.
Dù đang trong đợt nghỉ lễ ngắn ngày, sáng nay Kinh Từ vẫn có một buổi họp online với đối tác bên nước U. Để khớp với chênh lệch múi giờ, anh thậm chí còn thức dậy từ sáng sớm tinh mơ. Sau khi buổi họp kết thúc, Kinh Từ lại cùng Đào Minh Chước và Dương Khả Ninh bay tới thành phố A. Bôn ba cả một ngày như vậy, dù trí óc hay thể lực đều tiêu hao rất nhiều năng lượng.
Kinh Từ ban đầu chỉ định nằm tạm ở sofa một lúc. Thế nhưng sau khi cơ thể được thả lỏng, anh cảm thấy mí mắt dần trở nên nặng trĩu. Anh nhắm mắt lại, cả người từ từ chìm vào giấc ngủ nông.
Không biết bao lâu sau, Kinh Từ loáng thoáng nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, theo đó là tiếng bước chân sột soạt. Sau đấy anh cảm thấy có giọt nước lành lạnh nhỏ xuống cổ tay mình.
Kinh Từ khẽ mở mắt.
Anh trông thấy Đào Minh Chước ngồi xổm bên cạnh, đang vụng về đắp chăn lông lên người mình.
Kinh Từ nhìn mặt Đào Minh Chước, lập tức hiểu tại sao cổ tay mình lại có cảm giác lành lạnh, vì tóc Đào Minh Chước vẫn còn ướt nước. Ghế sofa khá thấp, Đào Minh Chước ngồi xổm bên cạnh anh. Tóc cậu dày, trông thật giống một chú chó lớn bị dính mưa, ướt nhẹp.
Tay Đào Minh Chước vẫn đang cẩn thận cầm một góc chăn. Thấy Kinh Từ bất ngờ mở mắt, cậu lộ vẻ có chút lúng túng.
Kinh Từ mỉm cười với cậu, nói: “Cảm ơn.”
Anh nghe thấy Đào Minh Chước lắp bắp nói một câu “Không có gì”.
Hai người yên lặng một lúc, Đào Minh Chước bất ngờ hỏi Kinh Từ: “Anh hôm nay… mệt lắm phải không?”
Thật ra, nếu người nói chuyện với anh lúc này là người khác, Kinh Từ sẽ không kể khổ mà sẽ chỉ nói vài câu khách sáo để đối phó cho qua. Thế nhưng, nhìn khuôn mặt cậu thanh niên này, Kinh Từ lại chợt có chút do dự, vì anh nhận ra bản thân thật sự rất muốn nói cho Đào Minh Chước biết rằng anh rất mệt, rất mệt.
Kinh Từ không phải người không biết chừng mực. Anh cảm thấy bản thân là người có định lực vững vàng, trước nay cũng biết cách giữ khoảng cách xã giao an toàn với trai thẳng.
Sự than phiền có phần thân mật như vậy vốn không nên xảy ra giữa anh và Đào Minh Chước.
Chẳng qua sự tồn tại của Đào Minh Chước có chút đặc biệt. Cuộc sống của anh đã vô tình gắn liền với cậu, bản thân anh chẳng thể rời xa Đào Minh Chước, càng không thể duy trì cái gọi là khoảng cách kia.
Trước đây Đào Minh Chước từng nói với anh rằng cậu đã có “người trong lòng”. Còn về việc người này có phải Dương Khả Ninh hay không, trước mắt Kinh Từ vẫn chưa cách nào xác định được.
Thế nhưng anh nhận ra, khi bản thân bắt đầu để tâm tới chuyện này thì chứng tỏ cảm giác mà Đào Minh Chước mang đến cho anh đã không còn giống những người khác nữa.
Một cậu trai to con thuần phác, ngây ngô, ngốc nghếch, đồng thời lại cũng rất dễ xấu hổ. Cách quan tâm người khác cũng thật vụng về, ví dụ như chiếc áo khoác ngày mưa, hay chiếc chăn lông trong tay cậu lúc này.
Sâu trong lòng Kinh Từ thở dài một hơi thật khẽ.
Sau cùng anh vẫn nhìn vào mắt Đào Minh Chước, nói lời thật lòng: “Cũng hơi mệt, nhưng nghỉ ngơi một đêm chắc sẽ ổn thôi.”
Đào Minh Chước ngơ ngác “À” một tiếng.
Kinh Từ cảm thấy mí mắt mình lại một lần nữa nặng trĩu. Anh nhìn về phía cậu thanh niên đang ngồi trước mặt mình, chậm rãi chớp mắt. Kinh Từ nhìn đăm đăm những sợi tóc ẩm ướt của cậu một lúc rồi khẽ bảo: “Đúng rồi, trước khi ngủ tốt nhất nên sấy tóc, điều hòa của khách sạn sẽ khá lạnh đấy.”
“Tôi buồn ngủ rồi.” Kinh Từ mỉm cười với Đào Minh Chước, bảo: “Ngủ ngon.”
Đã nói đến thế rồi, Kinh Từ cảm thấy mình đã truyền đạt một cách khá thẳng thắn ý “Giờ tôi cần đi ngủ” đến Đào Minh Chước. Thế nhưng, Đào Minh Chước lại vẫn chẳng hề nhúc nhích, tiếp tục im lặng nhìn chằm chằm Kinh Từ.
Sau đó, cậu bỗng nói một câu không đầu không đuôi: “Vừa nãy Dương Khả Ninh có nói với tôi là ngày mai sẽ rất mệt. Vậy nên tối này nhất định phải ngủ một giấc thật chất lượng, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi suốt cả ngày mai mất.”
Kinh Từ không rõ ý trong lời Đào Minh Chước nói, ngập ngừng “Hở?” một tiếng.
Đào Minh Chước im lặng một chốc rồi lại nói tiếp: “Hơn nữa cô ấy còn bảo tôi, nếu hôm nay ngủ không ngon giấc, ảnh chụp ngày mai cũng sẽ không đạt được chất lượng như mong muốn.”
“Buổi chụp hình này rất quan trọng với cô ấy, nhiếp ảnh gia thuê tới… cũng rất đắt đỏ.” Cậu bổ sung.
Kinh Từ vẫn luôn cho rằng Đào Minh Chước không quá để tâm tới chuyện fes anime, thế nhưng từ lời nói của cậu, xem ra thực tế không phải vậy.
Chẳng qua, Kinh Từ vẫn chưa hiểu rốt cuộc Đào Minh Chước nói mấy lời này với anh là có ý gì. Kinh Từ do dự trong chốc lát rồi đáp: “Tôi biết rồi.”
Sau đó anh trông thấy Đào Minh Chước khẽ mím môi, nhìn anh như có lời muốn nói.
“Nếu anh đã mệt mỏi sẵn rồi…” Đào Minh Chước dừng lại một chốc, dường như có chút bực bội, nói: “Thôi, anh nhìn tôi này.”
Kinh Từ thấy cậu đứng dậy, đi về phía chiếc giường to ở trung tâm căn phòng. Đào Minh Chước vén góc chăn ở một bên giường, leo lên giường, sau đó cứ thế nhìn Kinh Từ, rồi chậm rãi dịch người về phía mép giường.
Trong một khoảnh khắc, không gian bỗng lặng đi đến mức kỳ dị.
Kinh Từ ngơ ngác chớp mắt.
Thấy Kinh Từ vẫn chưa hiểu được ý của mình, mặt Đào Minh Chước cuối cùng cũng hiện rõ vệt đỏ. Cậu hít sâu một hơi rồi vươn tay, dứt khoát nhấc phần chăn ở phía bên kia giường lên.
Sau đó, Đào Minh Chước chỉ vào nửa giường trống bên cạnh.
“Tôi thấy chiếc giường này… có vẻ rất rộng.” Cậu nói vậy với Kinh Từ, biểu cảm có vẻ ung dung, bình thản.
“Coi, coi như vì buổi chụp hình của Dương Khả Ninh.” Cậu nhìn vào mắt Kinh Từ, giọng nói càng lúc càng nhỏ: “Anh có muốn… bây giờ lên giường ngủ với tôi không?”