Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ
Chương 24: Vệt son
Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi thai nhi trong bụng ngày càng lớn, hầu hết công việc của tiệm làm móng đều được Đào Tuyết giao lại cho người khác, còn cô tận hưởng những ngày dưỡng thai nhàn hạ.
Cuộc sống của cô trở nên đơn giản, thỉnh thoảng ghé tiệm xem xét, thời gian còn lại chỉ ở nhà một mình mày mò nấu nướng đủ loại món ăn.
Lâu lâu nấu quá nhiều hay quá dở, Đào Tuyết không nỡ vứt đi, buổi tối thường mang phần thức ăn đến cho Đào Minh Chước. Dù sao cô cũng hiểu em trai mình, biết dù đồ ăn có thế nào, cậu ấy vẫn có thể ăn ngon lành.
Chẳng hiểu sao, dạo này cứ tối tối Đào Minh Chước đều bảo bận, chẳng mấy khi ở nhà, mỗi lần đều nói cô cứ bỏ đồ vào tủ lạnh là được.
Đào Tuyết có chìa khóa dự phòng nhà Đào Minh Chước. Cô không hỏi thẳng nhưng một đêm nọ, cô cố tình về muộn, kết quả phát hiện em trai vẫn chẳng thấy đâu.
"Thằng nhóc này… chẳng lẽ đang lén lút yêu đương sao?"
Đào Tuyết suy nghĩ ngợi nghờ.
Món sườn non chua ngọt hôm nay cô nấu hơi quá lửa, cuối cùng biến thành "than cháy chua ngọt". Cô ăn hai miếng, thấy không thể nuốt nổi, bèn bê đĩa đến nhà Đào Minh Chước.
Cô cũng chẳng mong sẽ gặp được cậu, nhưng khi vừa mở cửa, cô lại thấy căn hộ sáng đèn.
Đào Tuyết ngạc nhiên: "Ôi chao, khách quý đến chơi rồi nhỉ."
Đào Minh Chước thở dài nhẹ, nhận lấy đĩa thức ăn rồi quay đi, tiếp tục việc của mình, chẳng thèm để tâm đến giọng điệu châm chọc của cô.
Đào Tuyết nhìn kỹ, phát hiện cậu đang thu dọn hành lý: "Sao vậy, phải đi công tác à? Công việc của em cũng cần đi công tác sao?"
Đào Minh Chước đáp: "Không phải. Có một… đồng nghiệp thân bị ốm, em qua chăm sóc mấy hôm."
Đào Tuyết "À" một tiếng, thấy lời giải thích hợp lý nên chẳng hỏi thêm, mở tủ lạnh bỏ sườn vào. Sau khi đóng cửa tủ, cô chú ý nhìn vali Đào Minh Chước đã thu dọn xong một lúc, bỗng nhận ra điều bất thường.
Đào Tuyết nắm rõ thói quen sinh hoạt của em trai. Thằng nhóc này khí huyết dồi dào, suốt năm mặc áo phông lung tung, thế nhưng lần này lại cẩn thận xếp một bộ đồ ngủ vải cotton ở phía trên cùng vali.
Đào Tuyết tinh mắt, nhấc ra khỏi khe vali một cuốn sách bìa cứng dày cộp: "Đây là gì vậy?"
Biểu cảm Đào Minh Chước lập tức trở nên khó xử. Cậu ho khan, lấy lại cuốn sách từ tay cô rồi ném vào vali: "Thỉnh thoảng đọc chút sách, nâng cao… nâng cao tri thức cho bản thân."
Đào Tuyết: "Em đùa chị đấy à?"
Cô nhận ra mọi chuyện chắc chắn không đơn giản như mình nghĩ. Cô nhìn chằm chằm vành tai phớt đỏ của Đào Minh Chước, đặt một câu hỏi sắc bén: "Đồng nghiệp của em là nam hay nữ?"
Đào Tuyết quá hiểu em trai mình. Từ nhỏ tới lớn, mỗi lần có cô gái tỏ tình, mặt Đào Minh Chước đỏ bừng gấp mấy lần cô gái, sau đó về nhà trằn trọc không ngủ, hôm sau trịnh trọng bảo người ta nhất định không thể thích mình, phải tập trung học tập, lần này cũng dọa người đó chịu không nổi.
Thế nhưng lần này Đào Minh Chước đáp: "Là nam."
Đào Tuyết: "Thật sao?"
Đào Minh Chước càng bối rối nhưng vẫn gật đầu: "Thật mà."
Cậu cúi xuống nhìn điện thoại, bảo: "Em đi trước nhé."
"Ngoài ra, chị đừng chạy qua chạy lại một mình nữa. Chị gọi anh rể chở chị đi. Em thấy anh ấy toàn bảo mình bận, nhưng vào trang Khoảnh khắc còn thấy anh ấy đi uống rượu…"
Đào Tuyết vỗ nhẹ vai cậu: "Ôi dào, anh ấy phải đi xã giao mà. Em đừng bận tâm cho chị. Mau đi, mau đi."
Đào Minh Chước bất lực vẫy tay.
Đào Tuyết cứ cảm thấy có gì đó sai sai, bèn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Ban đầu cô tưởng Đào Minh Chước gọi xe qua mạng, nhưng rồi lại thấy cậu xách vali lên xe sang trọng, thậm chí có tài xế mở cửa.
Người tài xế quen quen. Đào Tuyết ngẩn người, liếc qua biển số xe, lập tức trợn tròn mắt.
Cô lẩm bẩm: "Đó chẳng phải xe nhà chị Lý sao?"
Đào Minh Chước cảm thấy mình như học sinh tiểu học trước khi đi du xuân, không trông ngóng điều gì cả.
"Mình chẳng qua chưa từng sống trong căn nhà to bao giờ nên có chút háo hức mà thôi."
Đào Minh Chước tự nhủ như vậy.
Trên đường tới nhà Kinh Từ, cậu nhận được tin nhắn WeChat của anh.
Tin nhắn đầu tiên là một dãy số.
Kinh Từ: [Đây là mật khẩu cổng chính.]
Kinh Từ: [Xin lỗi. Lát nữa tôi có cuộc họp phải tham dự, không thể tiếp đón cậu được. Sau khi tới, cậu cứ nhập mật khẩu vào nhà trước nhé?]
Đào Minh Chước trả lời: [Được.]
Cậu định viết thêm vài chữ nhưng chợt thấy lời giải thích hơi lạnh lùng, bèn nhắn thêm một hình nhãn dán.
Đào Minh Chước: [Bé ếch xanh vỗ tay]
Một lúc sau, Kinh Từ trả lời bằng hình nhãn dán tương tự.
Kinh Từ: [Bé ếch xanh gật đầu]
Đào Minh Chước nhìn chằm chằm hình nhãn dán rất lâu.
Thật ra đây là gói nhãn dán phổ biến, cậu và Dương Khả Ninh vẫn hay dùng trong nhóm chat công việc. Chẳng hiểu sao, lần này do chính tay Kinh Từ gửi, Đào Minh Chước lại cảm thấy… chút dễ thương.
Sau khi xuống xe, Đào Minh Chước hít sâu, điều chỉnh biểu cảm.
Cậu đứng trước cửa, cố tỏ ra điềm tĩnh, không bận tâm điều gì, rồi nhập dãy số Kinh Từ gửi.
Cửa mở ra, Đào Minh Chước phát hiện Kinh Từ đang ngồi trên ghế sofa phòng khách. Anh mặc bộ đồ rộng rãi ở nhà, đặt máy tính trên tay vịn, đang nói chuyện với người phía bên kia màn hình bằng tiếng Anh với tốc độ nhanh.
Buổi họp không cần lộ mặt nên dáng ngồi của anh rất thoải mái. Anh để chân trần, cuộn người trên ghế, toàn thân trong trạng thái mệt mỏi thư giãn.
Chân anh rất trắng. Đào Minh Chước nhìn chằm chằm một lúc rồi vội gượng gạo rời mắt.
Nghe thấy tiếng động, Kinh Từ ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Đào Minh Chước. Anh nheo mắt, chỉ vào màn hình, dùng miệng ra hiệu với cậu rằng lát nữa sẽ xong.
Đào Minh Chước gật đầu, chỉ vào Ôn Thái Y đang quấn lấy cậu ở cửa, ra hiệu rằng mình sẽ đi cho nó ăn trước.
Kinh Từ cúi đầu nói chuyện với đối tác thêm chút nữa, sau đó cảm thấy khát. Anh đặt máy tính xuống đất, vào bếp rót nước.
Lúc uống nước, Kinh Từ nhìn qua khóe mắt thấy Đào Minh Chước cũng đi theo vào bếp. Cậu cúi khom người bên cạnh anh, hình như đặt đồ gì đó xuống, rồi cầm tô thức ăn cho chó đi ra như không có chuyện gì.
Kinh Từ sững người, đặt cốc xuống, cúi đầu phát hiện là đôi dép vải.
Uống xong, anh đi vào dép vải, trở lại phòng khách.
Chẳng hiểu sao, trong hơn chục phút ngắn ngủi, Kinh Từ cảm giác Đào Minh Chước lượn qua trước mặt mình rất nhiều lần, như thể đã dắt Ôn Thái Y làm bộ không có chuyện gì.
Kinh Từ đoán được điều gì đó, khẽ cười rồi lắc đầu, kết thúc sớm cuộc họp. Sau đó ngước lên nhìn đôi mắt lén lút nhìn mình của Đào Minh Chước.
Kinh Từ nói: "Ngại quá, phòng làm việc trong nhà đang tu sửa nên đành họp ngoài phòng khách. Không biết có làm phiền cậu không?"
Bị bắt quả tang, Đào Minh Chước ngượng ngùng: "Không có, không có. Không đâu, không đâu."
Kinh Từ mỉm cười, không nói thêm. Đào Minh Chước mím môi, ngập ngừng bước tới, hỏi: "Tối nay… chúng ta ăn gì?"
Kinh Từ "À" một tiếng: "Xin lỗi. Bình thường tôi không nấu nướng, chúng ta tạm gọi đồ ăn giao tới tối nay nhé, mai tôi sẽ đặt nguyên liệu."
Cậu vừa dứt lời, bụng Đào Minh Chước đúng lúc kêu réo.
Đào Minh Chước gật đầu, lúng túng ôm bụng, hoài nghi hỏi: "Nhưng anh không thấy đói sao? Gần chín giờ tối rồi."
Đào Minh Chước thấy Kinh Từ thoáng ngây người.
"Tôi cả ngày không ra khỏi nhà, chẳng tiêu hao mấy năng lượng nên không đói nhanh." Kinh Từ ngẩng lên, cuối cùng đưa ra lời giải thích như vậy.
Đào Minh Chước: "… Vậy à."
Kinh Từ bắt đầu gọi đồ ăn giao. Đào Minh Chước đói cồn cào, thấy Kinh Từ cũng chắc đói, bèn đi dạo quanh bếp.
Tủ lạnh hai cánh sang trọng nhưng bên trong trống không lạ thường, chẳng thấy dấu hiệu cuộc sống. Cuối cùng Đào Minh Chước chỉ lục được hai quả cà chua cầm cự được.
Cậu cảm thấy kỳ lạ nhưng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ Kinh Từ chắc giống Đào Tuyết, đều là đầu bếp "hắc ám", hơn nữa thuộc nhóm người ngàn năm ăn đồ gọi về.
Cậu quay lại phòng khách, đưa một quả cà chua đã rửa sạch cho Kinh Từ.
Kinh Từ nhận lấy, cảm ơn cậu.
Quả cà chua không to, Đào Minh Chước cắn một miếng đã hết nửa.
Anh nhận lấy, vừa nói cảm ơn vừa tiếp tục nói chuyện điện thoại, vừa bắt đầu ăn quả cà chua.
Hai quả cà chua đã để lâu nên chín mềm. Đào Minh Chước trông thấy Kinh Từ cắn một miếng nhỏ, nhiều nước chảy ra men theo cổ tay lăn xuống.
Đào Minh Chước thoáng ngây người, vội lấy giấy trên bàn giúp anh. Khi quay đầu lại, cậu hoàn toàn sững sờ.
Cậu trông thấy Kinh Từ vừa cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại, vừa đưa cổ tay tới miệng, thản nhiên nhẹ nhàng liếm đi nước cà chua trên cổ tay.
Hành động trông rất hờ hững, nhưng mắt Đào Minh Chước dần trợn trừng.
Không hiểu vì sao, cậu cảm thấy mặt mình dần nóng bừng. Cậu vội cúi đầu, nhét hết phần cà chua còn lại vào miệng.
Kinh Từ đặt đồ giao xong, ngẩng lên nhìn Đào Minh Chước, thấy cậu thỉnh thoảng lại liếc mình, mặt và tai đều đỏ bất thường.
Kinh Từ khẽ chớp mắt.
Thật ra năng lực phán đoán của anh vẫn rất tốt, chỉ là con người Đào Minh Chước khá đặc biệt. Cậu giỏi nghĩ một đằng, nói một nẻo, giỏi tới mức Kinh Từ cảm thấy ngay cả bản thân cậu cũng không rõ mình nghĩ gì. Đây cũng là lý do khiến anh chần chừ chưa đưa ra kết luận.
Trước khi đưa ra kết luận, dù biết mình có thiện cảm khác thường với Đào Minh Chước, Kinh Từ vẫn chọn cách thận trọng, không có bất kỳ hành động nào.
Thế nhưng sau mấy ngày ở chung, anh cảm thấy trong lòng đã có đáp án. Tuy nhiên, để đưa ra kết luận chính xác nhất, anh vẫn còn một vấn đề rất quan trọng cần xác nhận.
"Tôi đặt đồ giao tới rồi." Kinh Từ nói với Đào Minh Chước. Sau đó anh khẽ mỉm cười, hỏi: "Nhắc mới nhớ, cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi trước đó của tôi. Cậu với người trong lòng… khoảng thời gian này thế nào rồi?"
Đào Minh Chước suýt chút nữa đã không nuốt nổi miếng cà chua cuối cùng.
"... Anh ấy quả nhiên vẫn băn khoăn về câu hỏi này."
Đào Minh Chước nhìn mặt Kinh Từ, có chút rầu rĩ nghĩ.
Người được gọi là "người trong lòng" này vốn chỉ là cái cớ cậu dùng để đối phó Kinh Từ. Lúc này, Đào Minh Chước chỉ đành tiếp tục vắt óc suy nghĩ, dùng lời nói dối nối tiếp: "Ở chung cũng ở chung rồi, nhưng… nhưng người đó bảo tạm thời không muốn yêu đương, nên…"
"Nên… không cách nào phát triển tình cảm được cả." Cậu nói.
Kinh Từ trầm ngâm gật gù.
Anh nở nụ cười nhẹ nhàng, hỏi tiếp: "Vậy à. Thế mấy hôm nghỉ lễ ngắn ngày này, cậu cũng không liên lạc gì với người đó sao?"
Đào Minh Chước không ngờ anh lại hỏi tiếp, chỉ đành cắn răng tiếp tục bịa chuyện: "Không. Tôi cũng không muốn gây sức ép quá mức với người ta, sợ phản tác dụng, nên…"
Cậu chưa nói hết lời thì đột nhiên nhận ra có điểm gì đó không đúng. Trước đây cậu từng nói với Kinh Từ là muốn ăn trưa ở căng-tin với "người trong lòng", nhưng thường xuyên ăn chung chỉ có Dương Khả Ninh và Hứa Dịch. Lúc nãy Kinh Từ hỏi mấy hôm nghỉ lễ hai người có liên hệ gì không, cậu đáp không có, cũng đồng nghĩa đã chủ động giúp Kinh Từ loại bỏ phương án Dương Khả Ninh.
Cộng thêm người trong lòng cậu dù nhìn thế nào cũng không thể là Hứa Dịch… Đào Minh Chước ngước mắt nhìn Kinh Từ sắc mặt vẫn bình thường, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Bản thân vô thức đã bị Kinh Từ gài nói hớ.
Đào Minh Chước hít sâu, biết mình cần chuyển chủ đề, bèn gượng gạo nói: "Khụ khụ… Nhắc mới nhớ, sàn bếp nhà anh, vì sao lại chọn lát gạch màu xanh lá đậm?"
Không biết sao, Đào Minh Chước cảm thấy nét cười nơi đáy mắt của Kinh Từ càng đậm thêm. Điều này khiến cậu có cảm giác bị nhìn thấu hoàn toàn. Cậu hoảng hốt quay mặt đi, chẳng dám nhìn vào mắt anh nữa.
Song, Kinh Từ chẳng nói gì, chỉ cười khẽ rồi thuận theo lời cậu: "Do mẹ tôi chọn đấy. Mẹ tôi bảo màu sẫm thì nếu sàn bẩn cũng không rõ."
"À, à." Đào Minh Chước sợ bị phát hiện thêm sơ hở, bèn tìm bừa chủ đề mới: "Nói tới đây, màu… màu anh thích nhất là màu nào? Của tôi là xanh lam, nhưng màu cam tôi cũng rất thích…"
Kinh Từ suy nghĩ một chốc, đáp: "Hẳn là màu đỏ."
Đào Minh Chước bắt đầu cuộc trò chuyện "không biết nói gì nên nói lung tung" ở mức siêu cấp: "À, màu đỏ sao… Là kiểu màu đỏ thiên cam giống màu cà chua hay là tông đỏ nào khác?"
Kinh Từ ngước lên nhìn cậu, thoáng sau khẽ mỉm cười: "Đều không phải."
Đào Minh Chước ngơ ngác: "À, vậy là —"
Cậu chưa nói hết nửa câu, chiếc điện thoại trên bàn của Kinh Từ bỗng rung lên.
Đào Minh Chước thấy anh lộ chút vẻ áy náy, rủ mi nhìn qua màn hình, bảo: "Đồ ăn giao tới rồi, để tôi đi lấy."
"Ờ, ờ. Được."
Đào Minh Chước đứng nguyên tại chỗ, nhìn Kinh Từ đi về phía cửa. Như thể chợt nghĩ ra điều gì, cậu trông thấy anh đột nhiên dừng bước, quay người lại, bước tới trước mặt mình.
Kinh Từ vươn tay, chạm nhẹ ngón tay lên má Đào Minh Chước.
"Đúng rồi." Anh mỉm cười nhìn cậu, nói: "Là màu đỏ này này."
—
Tác giả: Trên đời có rất nhiều màu đỏ: son, cảm, còn có má tiểu Đào.