32. Chương 32: Lời Hứa

Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kinh Từ im lặng rất lâu.
Đào Minh Chước không biết hai người đứng đối diện nhau như vậy bao nhiêu phút nữa, chỉ cảm thấy từng giây trôi qua thật dài, nặng nề và đầy dằn vặt.
Trong lúc đó, cậu chậm rãi nhớ lại những việc mình đã làm.
Khi nhìn thấy Kinh Từ bước về phía cửa, Đào Minh Chước chợt có linh cảm: nếu để Kinh Từ bước ra khỏi cánh cửa này mà mình không nói gì, thì hiểu lầm vốn không có sẽ bị cậu ngầm thừa nhận, biết bao chuyện giữa hai người sẽ không thể cứu vãn được nữa.
Vì quá vội vàng nên lời nói lộn xộn, lại cảm tưởng như Kinh Từ chẳng thèm nghe mình nói, Đào Minh Chước quyết định liều lĩnh hôn trước rồi nói tiếp.
Về những lời nói trong cơn hoảng loạn sau nụ hôn ấy, giờ đây cậu chẳng dám nhớ lại. Cậu vốn là người dễ dàng bốc đồng nhưng cũng nhanh chóng trở nên rụt rè.
Cậu không hiểu tại sao mình lại có thể thốt ra những lời vừa kỳ quặc vừa hết sức thú vị như “Môi anh rất mềm” và “Em thật ra rất vui”.
Khi đầu của Đào Minh Chước như sắp bốc khói, cậu nghe thấy Kinh Từ nói với mình: “Được.”
Vì hai người im lặng quá lâu nên ban đầu Đào Minh Chước không kịp phản ứng. Cậu ngây người nhìn Kinh Từ, chưa hiểu từ đó có nghĩa gì.
Kinh Từ có giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như nước tuyết tan. Anh nói rất dứt khoát nên Đào Minh Chước nghe rõ mồn một.
À, Đào Minh Chước ngạc nhiên nghĩ, Kinh Từ vừa nói “Được” với mình.
Tiếng gõ cửa gấp gáp phá vỡ sự im lặng. Lương Kinh Kinh đột nhiên mở cửa bước vào. Cô có vẻ ngượng ngùng, làm dấu xin lỗi với Kinh Từ rồi chỉ vào điện thoại của mình, nói nhanh: “Sếp Kinh, bên nước U muốn bàn thêm về chi tiết hợp đồng. Sếp thấy giờ có tiện không ạ?”
Lương Kinh Kinh mải mê trao đổi với người ở đầu dây điện thoại nên không để ý đến không khí kỳ lạ trong phòng làm việc, cũng như hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người.
Đào Minh Chước như tỉnh giấc mộng, vội buông tay Kinh Từ ra.
Kinh Từ nhíu mày, ngước nhìn cậu, dường như còn điều muốn nói, nhưng Đào Minh Chước đã đưa ra quyết định. Cậu mím môi, nói với Kinh Từ: “Anh lo việc trước đi.”
Đào Minh Chước nhìn chằm chằm mặt Kinh Từ một lúc, như thể đã dồn hết quyết tâm, hít sâu một hơi: “Tối nay em… có lẽ sẽ về trễ một chút.” Cậu lùi ra sau một bước, nhỏ giọng nói với Kinh Từ: “Vậy nên em không cần chờ cơm anh đâu.”
Kinh Từ ngẩn người: “… Sao lại thế?”
Nhưng Đào Minh Chước không nói thêm, chỉ gật đầu với Kinh Từ rồi quay người bước ra ngoài.
Mãi cho đến khi lái xe tới tiệm làm móng của Đào Tuyết, Đào Minh Chước mới chậm rãi nhận ra hành động của mình chiều nay chẳng khác gì một kẻ nhát gan tỏ tình xong sợ hãi bỏ chạy. Chỉ là giờ đây, cậu không kịp suy nghĩ gì khác, chỉ muốn nhanh chóng trao bức tranh ấy cho Kinh Từ.
Tiệm làm móng và nhà của Kinh Từ cách nhau khá xa, lại thêm đường phố giờ tan tầm nên khi Đào Minh Chước mang tranh về tới nhà Kinh Từ thì đã tám giờ tối.
Sau khi mở cửa, Đào Minh Chước thấy phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh đèn mờ từ trong bếp.
Kinh Từ đứng trong bếp, hơi cúi đầu, tay dường như đang bận rộn làm gì đó. Dáng nghiêng của anh trông thật điềm tĩnh và đẹp đẽ, tựa như bức tranh sơn dầu với những nét vẽ thanh thoát cùng nhiều gam màu nhẹ nhàng.
Vì ánh đèn mờ, nửa mặt của Kinh Từ bị bóng tối che khuất, Đào Minh Chước không nhìn rõ nét mặt anh.
Thế nhưng, ngay khi nghe thấy tiếng động từ cửa ra vào, Kinh Từ gần như lập tức ngẩng lên, quay sang nhìn Đào Minh Chước đang đứng trước cửa.
Ánh mắt hai người gặp nhau trong im lặng. Dù không có bằng chứng, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Đào Minh Chước cảm thấy có lẽ Kinh Từ đang chờ mình.
Biểu cảm của Kinh Từ không thay đổi, nhưng Đào Minh Chước để ý thấy, khi nhìn thấy mình, vai anh dường như nhẹ nhõm hơn, như thể đã thở phào nhẹ nhõm trong im lặng.
Đào Minh Chước ngập ngừng, ôm bức tranh, bước tới trước mặt Kinh Từ, hỏi: “Anh chưa ăn gì sao? Không phải đã bảo anh đừng chờ em sao?”
Kinh Từ im lặng một lúc rồi mới trả lời: “Anh không đói lắm.”
Đào Minh Chước thoáng ngưng lại, hỏi: “Trong nồi đang nấu gì vậy?”
Kinh Từ đáp: “Anh luộc khoai lang lần trước chúng ta mua ở siêu thị, nếu không ăn sẽ hỏng mất.”
Đào Minh Chước ngẫm nghĩ, “À” lên một tiếng: “Đúng rồi, đúng rồi, túi khoai lang đó là em lấy. Lúc đó nhét khá sâu trong tủ lạnh nên em quên mãi chưa ăn.”
Miệng họ nói về khoai lang nhưng chẳng ai thật sự quan tâm đến chiếc nồi đựng khoai lang kia.
Phòng bếp im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng nước sôi lục bục trong nồi. Một lúc sau, Kinh Từ ngẩng đầu, nhìn vào mắt Đào Minh Chước, nói: “Chiều nay, cậu đi rất nhanh.”
Anh bình tĩnh kể lại sự thật với Đào Minh Chước. Thế nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Kinh Từ, Đào Minh Chước không hiểu sao lại cảm thấy bồn chồn. Cậu hắng giọng: “Vì em… em muốn lấy bức tranh này để tặng anh.”
Đào Minh Chước đưa bức tranh tới trước mặt Kinh Từ.
“Dùng… Dùng hộp màu anh tặng em để vẽ đấy. Lúc vẽ, em có suy nghĩ sẽ vẽ thứ gì đó có ý nghĩa thật đặc biệt với mình, nhưng rồi chọn gì cũng cảm thấy không hợp.” Đào Minh Chước gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Tới khi em nhận ra, anh đã xuất hiện trên toan vẽ rồi.”
“Tuy hình như có hơi muộn một chút nhưng em vẫn muốn chúc anh sinh nhật vui vẻ.” Cậu nói.
Kinh Từ nhìn chăm chú bức tranh, không nói gì. Một lúc sau, anh vươn tay, chạm đầu ngón tay vào những vệt màu nổi lên trên toan vẽ đã khô, nói với Đào Minh Chước: “Đẹp lắm.”
“Đây là lần đầu tiên có người tặng anh ba món quà quý giá trong sinh nhật của anh.” Đào Minh Chước nghe thấy Kinh Từ nói: “Cảm ơn em.”
Khoảnh khắc nghe thấy “ba món quà”, Đào Minh Chước thoáng sửng sốt.
Món quà đầu tiên hẳn chỉ là nụ hôn tối qua, món quà thứ hai là bức tranh này, vậy món quà thứ ba là…
Đào Minh Chước hoang mang nhìn Kinh Từ, phát hiện Kinh Từ cũng đang chăm chú nhìn mình. Khóe môi anh hơi cong lên, nét cười ấm áp và bình yên.
Cậu nhận ra, món quà cuối cùng mà Kinh Từ nhắc tới, hẳn là chính mình.
Trong giây phút ấy, khi nghe thấy lời nói đó, Đào Minh Chước không thể chịu nổi. Nhịp tim cậu đập mạnh trong chớp mắt. Cậu không biết đặt tay chân vào đâu, gò má như bốc cháy, mất một lúc mới cúi đầu, luống cuống hít sâu một hơi.
Mặc dù biết mình nói ra có lẽ sẽ hơi mất mặt nhưng trong lòng Đào Minh Chước ngứa ngáy không thôi, sau cùng vẫn lên tiếng nhắc Kinh Từ: “Trưa, trưa nay anh nói “được” rồi đó nhé.”
Kinh Từ ngơ ngác nhìn cậu, hỏi: “Gì cơ?”
Đào Minh Chước lập tức lộ vẻ không tin nổi: “Buổi trưa em hỏi chúng ta có thể ở bên nhau không, anh đã trả lời “được”. Em nghe rõ ràng mà. Anh, anh giờ sao có thể thay đổi…”
Kinh Từ chăm chú quan sát khuôn mặt thoắt biến sắc của Đào Minh Chước. Một lúc sau không nhịn được nữa, anh nhắm mắt rồi phì cười.
“Ừm, anh đã trả lời “Được”.” Kinh Từ nói.
Anh ngước lên, nhìn vào mắt Đào Minh Chước, bổ sung: “Anh sẽ không thay đổi, cũng sẽ không hối tiếc.”
Đào Minh Chước lúc này mới nhận ra vừa rồi Kinh Từ cố ý trêu mình. Cậu có chút xấu hổ, nhưng cũng không thể kìm nén cảm xúc vui sướng vì lời nói vừa rồi của Kinh Từ.
Cậu ấp úng một lúc, sau cùng vẫn không nhịn được, nhỏ giọng xác nhận lại: “Vậy chúng ta, chúng ta giờ là người yêu rồi đúng không?”
Kinh Từ đáp: “Đúng rồi.”
Đào Minh Chước “À” khẽ một tiếng.
Cậu lại cúi đầu, không nói gì thêm, ngoài mặt trông rất bình tĩnh. Sau khi đứng im được một lúc, cậu kéo mở ngăn tủ, bắt đầu chuẩn bị bát đũa sẽ dùng. Thế nhưng ngay khi nhấc tay lên, cánh tay của Đào Minh Chước run run, đụng phải chiếc thìa vừa đặt bên cạnh. Chiếc thìa rơi xuống đất. Đào Minh Chước cuống cuồng cúi xuống nhặt, kết quả lúc nhổm dậy lại va chạm làm đổ cả tấm thớt đặt bên trên.
Đào Minh Chước: “…”
Tất cả nguyên liệu trên thớt rơi lộp bộp xuống đất. Càng rơi nhiều đồ thì Đào Minh Chước càng hoảng, càng hoảng thì cậu càng va chạm làm rơi nhiều đồ hơn, y như đang diễn “Tom và Jerry” phiên bản đời thực.
Mười phút trôi qua, sau khi vụng về nhặt hết đồ lên, Đào Minh Chước hoàn toàn câm nín.
Kinh Từ biết, nếu bây giờ anh tiếp tục đứng bên cạnh Đào Minh Chước thì nhiệt độ toàn thân cậu sẽ nhanh chóng vượt cả khoai lang trong nồi kia.
“Anh ra phòng khách xử lý công việc trước nhé.” Kinh Từ dịu dàng nói: “Khoai lang sắp chín rồi. Em trông nồi giúp anh thêm năm phút nữa rồi cho ra đĩa, được không?”
Đào Minh Chước ngơ ngác nhìn anh: “Vâng.”
Kinh Từ gật đầu, cởi chiếc tạp dề trên người xuống, rồi vươn tay, giơ lên trước mặt Đào Minh Chước.
Mất một lúc Đào Minh Chước mới hiểu, Kinh Từ làm vậy là có ý muốn buộc tạp dề giúp cậu.
Thật ra chỉ trông khoai lang trong nồi mà thôi, hoàn toàn không cần phải đeo tạp dề, thế nhưng Đào Minh Chước vẫn bặm môi, ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
Kinh Từ đeo tạp dề lên cổ Đào Minh Chước, rồi vòng ra phía sau lưng cậu, buộc dây tạp dề giúp cậu.
Hai người không ai nói năng gì. Đào Minh Chước không thấy mặt Kinh Từ nhưng vẫn có thể cảm nhận được chuyển động của bàn tay anh ở vùng eo phía sau của mình. Cậu cảm thấy hơi thở của bản thân trở nên dồn dập.
Một lúc sau, Kinh Từ lại đi tới trước mặt Đào Minh Chước. Anh vươn tay nhẹ nhàng vuốt tóc Đào Minh Chước rồi bảo: “Ngoan.”
Nước trong nồi đã bắt đầu sôi, bọt nước nối đuôi nhau vỡ tan, hơi nước bám một lớp dày đặc trên vung nồi, không gian vô cùng im ắng.
Kinh Từ buông tay xuống, mỉm cười với Đào Minh Chước, sau đó quay người rời khỏi phòng bếp.
Đào Minh Chước đờ ra tại chỗ một lúc, rồi vươn tay sờ tóc mình.
Nước trong nồi sôi phát ra những tiếng “ùng ục, ùng ục”. Ôn Thái Y tò mò chạy tới bên cạnh Đào Minh Chước, vẫy đuôi nhìn về phía chiếc nồi.
Sau đó, Đào Minh Chước chợt bật cười “hì hì”. Cậu cúi đầu, như thể đang nói với Ôn Thái Y, cũng như bắt chước hành động lúc nãy khi nói chuyện với mình của Kinh Từ, lẩm bẩm: “… Ngoan.”
Mình… và Kinh Từ ở bên nhau rồi.
Hôm nay là ngày 20 tháng 5, tuy trước giờ Đào Minh Chước hay coi thường mấy ngày lễ nhàm chán này, nhưng nếu đặt trong tình huống của bản thân, cậu sẽ vô cùng hạnh phúc, coi đây là sự sắp đặt của định mệnh, là duyên phận trời định.
Ngoài vui vẻ, Đào Minh Chước cũng có chút phiền não.
Đối lập với những lời nói vụng về cùng việc mọi cảm xúc phấn khích đều lộ rõ qua từng hành động của cậu, Đào Minh Chước có cảm giác Kinh Từ dường như lúc nào cũng giữ được vẻ điềm tĩnh, bình thản.
Anh ấy rõ ràng thích mình đến thế, hơn nữa còn thích mình lâu như vậy, vì sao khi đứng trước mặt mình lại chẳng bao giờ để lộ bất kỳ sơ hở nào, đã vậy còn luôn có thể bình tĩnh như thế?
Giống như lần chụp ảnh ở fes anime trước đó, tính háo thắng không chút đạo lý, ngập mùi chua lè không hiểu vì sao lại chợt trỗi dậy trong lòng Đào Minh Chước.
Nhưng rồi ngay sau đó cậu đã bừng tỉnh, lập tức thấy xấu hổ.
Đào Minh Chước cảm thấy bản thân dường như quá trẻ con. Nếu cậu và Kinh Từ đều có tình cảm với nhau thì đâu cần thiết phải phân ra ai thắng ai thua, so sánh ai để ý ai hơn một cách soi mói như vậy?
Đào Minh Chước thở hắt một hơi. Lúc này cậu mới nhớ ra trong nồi còn đang luộc khoai lang, bèn xem giờ trên điện thoại, cảm thấy đã quá năm phút rồi.
Song, sau khi Đào Minh Chước chỉnh nhỏ lửa, mở vung nồi ra và nhìn vào trong nồi, cậu chợt sửng sốt: “Cái này…”
Cậu ngây người một lúc, quay đầu lại theo bản năng, nhìn về phía Kinh Từ đang ngồi ở sofa ngoài phòng khách.
Mất một lúc Đào Minh Chước mới quay đầu lại. Cậu không nói gì nhưng khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Cậu tắt bếp, vừa không nhịn được mà bật cười “khì khì” thành tiếng, vừa dùng muôi vớt cả túi khoai lang còn nguyên bao bì từ trong nồi ra.
Tác giả:
Đôi tình nhân ngốc nghếch vụng về, he he.