37. Chương 37: Quả Trứng

Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bụng của Ôn Thái Y đói đến quặn thắt vì chưa được ăn bữa đêm của mình.
Nó nhìn cửa phòng vệ sinh không biết đã đóng bao lâu, vẫy đuôi bất mãn, cất tiếng kêu “Áu ú” vào bên trong. Nhưng chẳng có ai hồi âm. Ôn Thái Y lại kêu thêm một tiếng, rồi cuộn tròn thân hình mập mạp trước cửa phòng vệ sinh, chìm vào giấc ngủ dù chẳng hề muốn.
Nhiệt độ trong không gian chật hẹp của nhà vệ sinh dần tăng cao. Bốn bề im ắng, không một tiếng động, chỉ nghe thấy những tiếng thở gấp gáp xen lẫn nhau.
Một lúc sau, Đào Minh Chước bối rối cúi đầu, hơi thở hổn hển, nói: “Anh… Anh mau rửa tay đi.”
Kinh Từ không đáp lời, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào chất nhầy trong lòng bàn tay, rồi chuyển ánh mắt sang vạt áo sơ mi của mình.
Đào Minh Chước thấp thỏm nhìn theo, bỗng nhận ra áo sơ mi của Kinh Từ cũng lấm tấm những vết trắng, xấu hổ đến mức không nói nên lời.
Cậu lúng túng im lặng giây lâu, cuối cùng thốt ra lời xin lỗi lộn xộn: “Em xin lỗi. Anh… Anh rửa tay trước đi.”
“Hơn nữa, trước đó em đã nói trước với anh rồi.” Cậu bé nhỏ giọng, có chút oan ức: “Sao… Sao anh không buông tay ra sớm?”
Kinh Từ cuối cùng cũng ngước mắt nhìn cậu, mỉm cười rồi nói: “Xin lỗi, tại anh. Anh cứ tưởng phải một lúc nữa em mới…”
Anh ngắt lời giữa chừng, không nói tiếp. Đào Minh Chước hiểu ngay ý anh, sắc mặt thoáng biến sắc.
Kinh Từ mở vòi nước, vẻ mặt vẫn bình thản, bắt đầu rửa tay. Anh biết Đào Minh Chước da mặt mỏng, nên ngay lập tức dịu dàng an ủi: “Không sao đâu.”
Một lát sau, Kinh Từ cảm thấy cậu thanh niên bên cạnh đang ghé mặt vào tai mình, vụng về thì thầm giải thích: “Thật ra bình thường em tự làm lâu hơn nhiều lần. Chẳng qua vì là anh nên em chẳng cách nào…”
Lòng tự trọng của mấy cậu trai trẻ thật thú vị, Kinh Từ không nhịn được cười khúc khích. Anh tắt vòi nước, ngước lên, định nói gì đó. Nhưng khi nhìn vào gương, Kinh Từ chợt giật mình.
Chàng trai cao lớn đứng sau lưng anh cũng đang nhìn anh qua gương. Mặt cậu đã đỏ bừng, vẻ ngượng ngùng nhưng ánh mắt lại nóng bỏng đến mức khiến người ta run rẩy.
Ánh mắt hai người gặp nhau, Đào Minh Chước vòng tay ôm lấy eo Kinh Từ từ phía sau. Cậu tựa cằm lên vai anh, dụi mặt vào cổ anh thân mật, im lặng một hồi lâu.
Sau một lúc im lặng, cậu thì thầm gọi tên Kinh Từ.
“… Kinh Từ.” Cậu nói: “Em thích anh lắm.”
Chàng trai trẻ làm gì cũng vụng về, dù hết sức xấu hổ vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh, ngay cả khi nói lời yêu thương cũng chỉ biết thốt lên câu đơn giản nhất: “Thích anh lắm.”
Chính sự ngây ngô, vụng về ấy lại khiến lòng Kinh Từ dậy sóng.
Kinh Từ nghiêng mặt, hôn nhẹ lên chóp mũi của Đào Minh Chước.
.
Hai người mới bên nhau được khoảng hai tuần, lẽ ra nên giống như những cặp tình nhân khác, cùng nhau ăn uống, vui chơi, tận hưởng những giây phút ngọt ngào trong thời gian rảnh rỗi.
Thế nhưng chuyện của Đào Tuyết xảy đến đột ngột. Kinh Từ vốn là người có khối lượng công việc nhiều hơn, nhưng mức độ bận rộn của Đào Minh Chước mấy ngày qua khiến ngay cả người có sức chịu đựng cao như Kinh Từ cũng lo lắng.
Gần đây, nhóm dự án game mà Đào Minh Chước tham gia bắt đầu chuẩn bị cho lễ kỷ niệm thường niên. Khối lượng công việc ban ngày của cậu tăng vọt, sau giờ tan tầm còn phải lết về nhà Đào Tuyết, trò chuyện, dạo bộ cùng cô để giúp cô cải thiện tâm trạng. Đến khi về nhà thì đã chín, mười giờ tối.
Đào Minh Chước làm việc không ngừng nghỉ mấy ngày liền, đừng nói đến chuyện hẹn hò cùng Kinh Từ, vừa về nhà là toàn thân cậu như rũ xuống.
Đào Tuyết ngủ sớm, ăn tối sớm, giờ tan làm của Đào Minh Chước muộn hơn giờ ăn tối cố định của cô nửa tiếng. Để không phải Đào Tuyết phải tốn công chuẩn bị bữa tối cho mình, Đào Minh Chước nói dối cô, bảo mình đã ăn tối rồi mới đến thăm cô.
Về đến nhà là đã khuya, Đào Minh Chước đói đến mức hoa mắt chóng mặt.
Ban đầu, Kinh Từ chờ Đào Minh Chước về để cùng ăn tối. Nhưng cứ tiếp tục như vậy, Đào Minh Chước cảm thấy có lỗi.
Dĩ nhiên, cậu rất thích khoảng thời gian ấm cúng khi được ăn tối cùng Kinh Từ, nhưng dù sao đi nữa, cậu không muốn Kinh Từ phải chịu đói để chờ mình. Cậu vốn đã áy náy vì mấy ngày nay không dành nhiều thời gian cho Kinh Từ, giờ lại càng không muốn chất lượng cuộc sống của anh bị ảnh hưởng gián tiếp bởi mình.
Đào Minh Chước cảm thấy sức khỏe là quan trọng nhất, về sau còn rất nhiều cơ hội để ăn cùng nhau. Vậy nên cậu trịnh trọng cảnh cáo Kinh Từ sau này tuyệt đối không được chờ cậu về mới ăn, không được để đói bụng.
Đào Minh Chước nói rất nghiêm túc: “Em nhắc lại lần cuối, không được chờ em về ăn cùng, nếu không em sẽ giận đấy.”
Lúc ấy, Kinh Từ nhìn cậu, như muốn nói gì đó, nhưng thấy sắc mặt kiên quyết của Đào Minh Chước, cuối cùng anh chỉ mỉm cười gật đầu: “Được rồi.”
Hôm nay, Đào Minh Chước về nhà muộn hơn thường lệ.
Vừa mở cửa, cậu nhìn thấy Kinh Từ đang ngồi xổm trước cửa, chải lông cho Ôn Thái Y.
Thấy Đào Minh Chước về, Ôn Thái Y vui vẻ chạy đến dụi đầu vào chân cậu. Kinh Từ cầm chiếc lược trong tay, đứng dậy.
Đào Minh Chước nói với anh: “Xin lỗi, đường hơi tắc.”
Kinh Từ mỉm cười: “Không sao.”
Đào Minh Chước hỏi: “Anh ăn chưa?”
Kinh Từ gật đầu: “Anh ăn rồi. Thức ăn thừa để trong tủ lạnh ấy.”
Nghe Kinh Từ nói đã ăn tối xong, Đào Minh Chước gật đầu hài lòng.
Hai hôm trước, sau khi về nhà, Đào Minh Chước phát hiện không có ai động tới đồ ăn trong tủ lạnh, hỏi Kinh Từ thì được biết anh gọi đồ ăn ngoài về. Thấy Đào Minh Chước ngày nào về nhà cũng kiệt sức, không ăn mì tôm thì cũng thức ăn nhanh, Kinh Từ bèn quyết định buổi tối sẽ tự mình vào bếp.
Vốn Đào Minh Chước thấy ngại vì không thể ở bên cạnh hỗ trợ anh, chỉ mình Kinh Từ phải làm rất nhiều việc. Kinh Từ nhìn thấu suy nghĩ của cậu, chỉ mỉm cười đặt biệt danh cho cậu: “Vậy chỉ đành làm phiền em trở thành ‘máy xử lý đồ ăn thừa’ giúp anh.”
Đào Minh Chước nghe vậy, nóng ran cả người, ghé sát tai anh thì thầm: “Cầu còn không được.”
Vậy là, hai ngày nay, sau khi về nhà, Đào Minh Chước đều thấy đồ ăn thừa do Kinh Từ để lại trong tủ lạnh.
Lúc này, Đào Minh Chước mở tủ lạnh, thấy thức ăn hôm nay đã được Kinh Từ cẩn thận bọc bằng màng thực phẩm: một món rau, một món mặn, hai quả trứng chiên và một bát canh thịt viên lớn.
Cậu hâm nóng đồ ăn rồi bê ra bàn, ăn ngấu nghiến như hổ đói.
Kinh Từ ngồi làm việc ở phía đối diện, im lặng. Đào Minh Chước vừa ăn vừa ngẩng lên liếc trộm, thấy dáng nghiêng xinh đẹp và bình yên của anh, lòng cảm thấy ngứa ngáy, đồng thời cũng chút áy náy.
Đào Minh Chước đặt đũa xuống, hứa với Kinh Từ: “Mai em sẽ cố gắng về sớm.”
Kinh Từ nhìn cậu, lắc đầu: “Vẫn nên dành thêm thời gian ở bên chị gái em.”
Đào Minh Chước định nói gì đó, nhưng Kinh Từ đã khéo léo chuyển đề tài từ bữa tối sang Đào Tuyết: “Dạo này anh rể em có động tĩnh gì không?”
“Đường Lập Kiệt nhất quyết muốn gặp chị gái em để nói chuyện, nhưng tinh thần chị ấy hiện không ổn, hắn ta lại có ý đồ xấu, gặp mặt không chừng lại xảy ra chuyện.” Đào Minh Chước ngừng một chốc rồi nói tiếp: “Dù sao cũng đã quyết định sẽ ly hôn rồi, kể cả nếu chưa thể ly hôn ngay trong thời gian mang thai thì sau khi sinh xong nhất định sẽ ly hôn, vậy nên em không để chị ấy gặp mặt.”
“Sau đó thằng cha hãm kia hai ngày nay bắt đầu quấn lấy chị em.” Đào Minh Chước hít sâu một hơi: “Chị em không nghe điện thoại của hắn thì hắn bắt đầu chặn cửa, chờ trước cửa nhà hai, ba tiếng mới chịu bỏ đi, ngày nào cũng vậy. Thực phẩm chức năng hắn tặng chị em vứt hết nhưng gã vẫn tặng không ngừng.”
Kinh Từ nhíu mày: “Chặn cửa?”
Đào Minh Chước gật đầu: “Em đã bảo chị đổi mật khẩu cửa ra vào rồi nhưng vẫn thấy không yên tâm. Em đang nghĩ hai hôm nữa sẽ bảo chị ấy chuyển tạm qua căn hộ chung cư trước đây của em, ít nhất cũng đảm bảo an toàn.”
“Bụng chị em giờ to rồi, ban ngày em đi làm không thể chăm sóc chị ấy.” Cậu thở dài: “Hơn nữa em là đàn ông, có vài việc có lẽ không tiện. Em định tìm bảo mẫu tới chăm chị ấy, như vậy cũng yên tâm hơn một chút.
Kinh Từ tán thành: “Làm vậy quả thực cũng thuận tiện hơn.”
“Chẳng qua tính chị em khá cố chấp, lúc nào cũng cho rằng mình tự làm được hết.” Đào Minh Chước lắc đầu, bất lực nói: “Em cũng chưa biết nên mở lời như nào với chị ấy về việc này cho ổn.”
Kinh Từ trầm ngâm suy nghĩ.
Đào Minh Chước thở dài đứng dậy: “Để em tiếp tục nghĩ cách, không nói nữa… Em đi rửa bát trước.”
Kinh Từ nhìn cậu, gật đầu.
Đào Minh Chước bê bát đũa đã dùng xong vào bếp. Cậu đi đến bên bồn rửa, cúi đầu nhìn, nhưng phát hiện trong bồn không có bát bẩn.
Đào Minh Chước sửng sốt.
Trong nhà thật ra có máy rửa bát. Kinh Từ ăn trước cậu, theo lý mà nói chỉ cần bỏ bát bẩn vào bồn rửa bát, chờ cậu về ăn xong sẽ xếp hết vào máy rửa bát để rửa.
Có lẽ bữa tối nay Kinh Từ không dùng nhiều bát, chỉ một, hai cái nên trước đó đã tiện tay rửa sạch luôn rồi.
Đào Minh Chước nghĩ bụng.
Cậu bặm môi, dù thấy kỳ lạ nhưng không nghĩ nhiều. Chỉ khom lưng, xếp bát đũa cần rửa vào trong máy rửa bát.
Sau đó, cậu vui vẻ đi tới trước tủ lạnh, định rửa một quả đào để ăn.
Thật ra hôm nay Đào Minh Chước đã ăn rất no, thậm chí có thể coi là đã ăn đẫy bụng rồi – một việc vô cùng hiếm thấy. Thế nhưng cậu vẫn rửa một quả đào, vì mục đích rửa đào mấy ngày nay của Đào Minh Chước đã không còn đơn thuần là chỉ để ăn đào nữa rồi.
Mở cửa tủ lạnh, Đào Minh Chước chọn một quả đào vừa to vừa mềm. Trước khi đóng cửa tủ lạnh lại, cậu nhìn vào hộc cánh tủ, để ý thấy hộc trống không.
Đây là vị trí bọn họ thường dùng để đựng trứng.
Tay Đào Minh Chước thoáng khựng lại. Cậu đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, vì cậu chợt nhớ ra, tối qua lúc lấy hoa quả, cậu hình như cũng đã liếc qua chỗ hộc bên cánh này. Đào Minh Chước nhớ rõ ràng, tối qua khi nhìn vào chỗ này, bên trong chỉ còn lại hai quả trứng gà.
Lúc đó, sau khi đóng cửa tủ lạnh lại, Đào Minh Chước còn cất công viết ghi chú trong điện thoại, nhắc bản thân cuối tuần khi đi mua thực phẩm phải nhớ mua thêm vài hộp trứng.
Đào Minh Chước cuối cùng đã nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
Tối qua tủ lạnh rõ ràng chỉ còn lại hai quả trứng, mà vừa rồi Kinh Từ nói với cậu, đồ ăn anh để phần cho cậu là đồ anh “ăn thừa”.
Thế nhưng, tối nay Đào Minh Chước lại ăn hai quả trứng chiên.
Đào Minh Chước hoang mang quay đầu sang bên. Cậu nhìn về phía bồn rửa bên cạnh, sau đó tầm mắt dịch xuống, dừng lại ở chiếc máy rửa bát đang kêu ầm ĩ.
Kinh Từ nghe thấy tiếng bước chân từ không xa truyền lại.
Anh rời mắt khỏi màn hình, ngẩng đầu lên, nhìn Đào Minh Chước đang đứng trước mặt mình.
Chàng trai cầm một quả đào còn nhỏ giọt nước trong tay. Cậu không nói gì, thần sắc u ám không rõ, chỉ nhìn anh chằm chằm.
Kinh Từ ngẩn người: “Sao vậy?”
Anh thấy Đào Minh Chước mím môi, đi đi lại lại vài bước tại chỗ như có chút lo âu. Phải một lúc sau, cậu mới hít sâu một hơi, ngẩng lại nhìn về phía anh.
“Kinh Từ.” Cậu hỏi: “Có phải anh chưa hề ăn tối không?”
Tác giả:
Tiểu Đào cảnh giác