39. Chương 39: Tại sao lại yêu em

Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ

Chương 39: Tại sao lại yêu em

Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm, họ ăn cháo hải sản.
Cháo trắng và sánh, dính vào nhau từng hớp. Đào Minh Chước ăn được nửa bát, nhìn chằm chằm vào vết cháo còn sót trên thìa một lúc, rồi bất giác ngước lên nhìn đôi môi của Kinh Từ.
Kinh Từ đang cúi đầu lặng lẽ ăn cháo. Đôi môi hồng nhạt, mềm mại của anh hơi hé ra, dính chút cháo trắng.
Trong khoảnh khắc ấy, Đào Minh Chước bần thần. Cậu không thể kìm được lòng mình, nhớ lại về đêm qua, Kinh Từ cũng như thế này, quỳ trước mặt cậu, rũ mắt giúp cậu...
Cơ thể Đào Minh Chước bỗng căng cứng. Cậu cố gắng không nhìn khuôn mặt của Kinh Từ nữa, nhưng không thể ngăn được ký ức về đêm qua, về những cảm giác chưa từng trải nghiệm ấy.
Cảm nhận ánh mắt của Đào Minh Chước, Kinh Từ ngước lên hỏi: “Sao thế?”
Đào Minh Chước gượng gạo: “Không… không có gì.”
Cậu quay mắt đi, nuốt nước bọt khó nhọc. Cúi xuống nhìn, phát hiện mình đã múc đầy bát cháo không khí suốt nửa ngày. May mà Kinh Từ đang chăm chú ăn, không để ý. Đào Minh Chước khẽ hắng giọng, vội vàng múc thêm cháo cho mình.
Trước khi quen Kinh Từ, Đào Minh Chước từng nghe nói về sự thông minh và hiệu quả công việc phi thường của anh. Từ khi Kinh Từ đảm nhiệm vị trí này, doanh thu của mọi dự án, kể cả những dự án nhỏ bị bỏ quên, đều tăng vọt. Có thể nói anh như thần kỳ vực lại sức sống cho mọi thứ.
Vì thế, Đào Minh Chước tin rằng, nếu Kinh Từ nói có thể giúp Đào Tuyết tìm được nơi ở tốt, thì chắc chắn nơi đó không tồi. Nhưng cậu không ngờ rằng, nơi đó lại chính là nhà của Lý Lam.
Kinh Từ không phải kiểu người khoe khoang giàu sang. Ngoài biệt thự rộng rãi và cách chiêu đãi đặc biệt của anh, sinh hoạt hàng ngày của anh vẫn rất giản dị, khiêm tốn nhất có thể.
Mãi cho đến khi Đào Minh Chước chợt nhớ ra Lý Lam là mẹ của Kinh Từ.
Lúc này, Đào Minh Chước bối rối nhìn Lý Lam mở cửa chiếc xe sang trọng trước mặt. Bà đeo một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Khi xuống xe, vì vội vàng quá mức, bà không cầm chắc chiếc túi da cá sấu, làm rơi xuống đất.
Lý Lam: “Ôi chao.”
Đào Minh Chước đứng bên cạnh, tim như muốn rơi rời, vội chạy tới nhặt túi giúp bà.
Trong ấn tượng của cậu, loại túi này dù ở cửa hàng chuyên nghiệp cũng phải đeo găng tay mới dám lấy ra giới thiệu. Đào Minh Chước vội hỏi: “Chị cẩn thận không, không bị xước chứ?”
Lý Lam nhận túi, phủi qua loa đất bám trên đó, phẩy tay: “Không sao, không sao, xước cũng chẳng là gì. Cũ không đi, mới không tới.”
Đào Minh Chước: “…”
Duyên phận thật kỳ diệu. Thời gian Đào Minh Chước và Lý Lam quen biết còn lâu hơn cả thời gian cậu và Kinh Từ quen nhau.
Lý Lam là người phóng khoáng, có thể tám chuyện với Đào Tuyết về bất cứ điều gì. Quan hệ giữa họ không chỉ là chủ quán và khách hàng, mà còn giống như tri kỷ. Sau khi biết hoàn cảnh của Đào Tuyết, Lý Lam tức tối hơn cả Đào Minh Chước, chỉ tiếc không thể dùng móng tay xé mặt Đường Lập Kiệt, mắng chửi “tiên tiến” đến mức mấy thanh niên nghe cũng phải sợ.
Kinh Từ đề nghị Đào Tuyết dưỡng thai tại nhà Lý Lam. Biệt thự của bà ở ngoại ô không chỉ có vườn hoa hồ nước, còn có đủ nhân viên, bác sĩ, đầu bếp.
Không nghi ngờ gì, đây là nơi lý tưởng để dưỡng thai, bồi bổ sức khỏe.
Lý Lam cũng thấy ý kiến này hay.
“Tiểu Tuyết gặp chuyện gì vậy chứ. Mấy gã đàn ông ngoại tình thối tha sớm muộn gì cũng tan tành. Lo gì. Bình thường chị ở một mình trong căn nhà đó nhàm chán muốn chết. Kêu em ấy mau dọn tới, cứ yên tâm nghỉ ngơi cho khỏe.”
Nói xong, bà lấy điện thoại, gửi tin nhắn: “Ê, Tiểu Dương phải không. Đúng rồi, chị Lý đây, chị tìm em để đặt tổ yến và nhân sâm. Chuẩn, chuẩn, giao tới trước chiều nay…”
Đào Minh Chước ngập ngừng muốn nói nhưng thôi.
Cậu thở dài, quay sang nói với Kinh Từ: “Cảm ơn anh và mẹ anh. Nhưng chị ấy khá bảo thủ, mặt mỏng, chuyện đến nhà người khác ăn ở không công như thế… chắc chắn chị ấy không đồng ý.”
Kinh Từ mỉm cười không nói: “Bà ấy sẽ có cách thôi.”
Đào Minh Chước hiểu ngay ý anh.
Kế hoạch của Lý Lam vô cùng chặt chẽ. Bà bảo Đào Minh Chước gọi điện cho Đào Tuyết, bảo cô mang hành lý tới tiệm làm móng. Đào Tuyết vẫn nghĩ mình sẽ chuyển tới căn hộ cũ của Đào Minh Chước, nên không nghi ngờ gì, thu dọn hành lý rồi buổi chiều đến tiệm.
Nửa tiếng sau, Lý Lam mặc đồ Channel, giày cao gót, “cộp cộp cộp” bước vào.
Thấy Đào Tuyết đang dọn quầy, Lý Lam tỏ vẻ vui mừng lạ thường: “Ôi chao Tiểu Tuyết à, vậy là em quay lại rồi! Lần trước chị đi du lịch về tìm em mấy lần chẳng thấy, chạy tới chạy lui mệt chết.”
Bà nhìn vali bên cạnh chân Đào Tuyết, lại “Ôi chao”: “Thế là chuẩn bị chuyển nhà sao? Chuyển đi đâu vậy? Hay đi du lịch?”
Đào Minh Chước ngồi bên cạnh, cố gắng giữ bình tĩnh.
Đào Tuyết thoáng ngẩn người, khẽ mỉm cười: “Chị Lý, không phải đi du lịch đâu, dạo gần đây em gặp chút chuyện phiền toán nên đổi chỗ ở.”
Lý Lam giả vờ ngạc nhiên, vỗ tay: “Em chờ chút. Khéo quá, khéo quá. Hôm nay em định chuyển chỗ ở thì vừa khéo chị muốn tìm em bàn chuyện này.”
Chưa kịp phản ứng, Lý Lam đã ghé tai Đào Tuyết thì thầm: “Lần trước đi du lịch, chị được ngắm nhiều bức tranh sơn dầu ở phòng triển lãm nước U. Chị biết khó vượt qua được trình độ bậc thầy, nhưng so với tranh chị vẽ trước đây thì vẫn xa quá. Sau này chị ngại trưng bày tác phẩm nữa.”
“Chị cảm thấy mình học chưa đủ chăm, nên không thể vẽ ra phong cách riêng. Chị muốn tìm giáo viên dạy vẽ riêng, khổ luyện tranh sơn dầu hai tháng.”
Đào Tuyết ngẩn người: “Giáo viên dạy vẽ riêng…”
Lý Lam nói: “Đúng rồi, kiểu sống ở nhà chị, sáng chiều đều có người hướng dẫn. Hôm nay chị tới tìm em cũng vì chuyện này.”
“Mời giáo viên chuyên nghiệp sẽ quá nghiêm khắc, ở với em thoải mái hơn.” Lý Lam cười tít mắt: “Thế nên coi như chị nợ em ân tình lớn. Chị thấy vừa đúng lúc em thu dọn xong hành lý, tài xế ở ngay ngoài, vậy dứt khoát chuyển thẳng tới nhà chị. Em thấy thế nào?”
Đào Tuyết lưỡng lự, nhìn Đào Minh Chước cầu cứu.
Đào Minh Chước nhướng mày, điềm nhiên: “Thật lòng ấy à, em thấy ý kiến của chị Lý hay. Hay là chị giúp chị ấy chút đi?”
“Ôi chao, vậy coi như chốt nhé.” Lý Lam không để Đào Tuyết nói thêm, đẩy vali ra ngoài: “Đúng rồi, Tiểu Tuyết. Tiện thể mang sơn móng tay của các em về nhà chị đi. Lâu lắm rồi không làm móng, nhìn khóe móng tay chị này…”
.
“Đỉnh quá đi thôi.”
Tối về, Đào Minh Chước không khỏi cảm thán: “Mẹ anh thật sự quá đỉnh.”
“Em hiểu rõ hơn ai hết về sức chiến đấu của cái miệng của chị ấy. Bình thường chị ấy mắng em, em hoàn toàn không nói lại được.” Đào Minh Chước lắc đầu, xúc động: “Kết quả trước mặt mẹ anh, chị ấy không nói nổi lời nào, cứ ngơ ngác bị dẫn đi mất.”
Đào Tuyết đã chuyển tới biệt thự Lý Lam, gửi cho Đào Minh Chước ảnh, bảo Lý Lam nấu cho cô một nồi cháo hải sâm lớn.
Đào Minh Chước nhìn kỹ, nồi cháo đầy ắp thứ đen sì, không biết gạo hay hải sâm nhiều hơn.
Cậu đang ăn cháo hải sản buổi sáng còn dư, cảm thấy vẫn ăn được, giờ thoáng chốc đã thấy nhạt nhẽo vô vị.
Đào Tuyết:
[
Ghê không, ăn hết một bát chừng chị gái chú có thể chảy một cân máu mũi.
]
Đào Tuyết:
[
Không nhiều lời nữa, chị đi ăn cháo trước đây, ăn xong còn phải đắp móng cho chị Lý. Em nghỉ sớm đi nhá.
]
Đào Minh Chước:
[
Bé ếch xanh vỗ tay
]
Vốn dĩ họ gây phiền phức cho Lý Lam, thế nhưng câu “dạy vẽ tranh sơn dầu, làm móng” của bà đã xoay chuyển tình thế, biến Đào Tuyết từ người mang ơn thành người ban ơn.
Đào Tuyết không chỉ vui vẻ chuyển tới ở, mà còn có thể yên tâm sống thoải mái.
Đào Minh Chước vừa ăn cháo, vừa trịnh trọng cảm ơn Kinh Từ: “Em biết anh không muốn nghe mấy lời này nhưng em thật lòng vô cùng cảm ơn anh và mẹ anh, không biết báo đáp thế nào.”
Kinh Từ đặt thìa xuống, mỉm cười, đưa bát cho Đào Minh Chước: “Muốn báo đáp thì múc giúp anh một bát cháo nữa đi.”
Đào Minh Chước ngẩn người, nhận bát.
Lâu lắm rồi họ không ăn tối cùng nhau, Đào Minh Chước phát hiện tối nay Kinh Từ ăn rất ngon miệng, đây đã là bát cháo thứ ba của anh.
Rõ ràng chỉ là cháo nấu dư buổi sáng nhưng Kinh Từ vẫn không thấy chán. Đào Minh Chước cảm thấy kỳ lạ.
“Có phải vì dạo gần đây lâu rồi không ăn tối cùng anh.” Đặt cháo trước mặt Kinh Từ, Đào Minh Chước nói: “Anh thật sự nhớ em, vừa thấy em là cảm thấy thèm ăn hơn?”
Kinh Từ sửng sốt, nhìn cậu một lúc lâu.
Đào Minh Chước cảm thấy lời mình vừa nói hơi mặt dày. Nói xong, cậu ngượng ngùng định nói gì đó, thì thấy Kinh Từ cong mắt. Anh đáp: “Đúng vậy.”
Đây là lần đầu tiên Kinh Từ ăn tối trong mười mấy ngày trở lại đây.
Nói ra hơi nực cười, vì đã quen Đào Minh Chước luôn bên cạnh, ba bữa mỗi ngày họ đều ăn cùng nhau, Kinh Từ gần như quên mất căn bệnh kỳ lạ của mình.
Họ vẫn có thể ăn sáng và trưa cùng nhau, hơn nữa Kinh Từ không có cảm giác đói, nên bỏ bữa tối không ảnh hưởng lớn tới cuộc sống.
Lúc ở một mình, anh chẳng thể nuốt nổi đồ ăn. Thế nên mỗi tối, Kinh Từ nấu bữa tối, bới loạn lên, làm ra vẻ đã có người ăn, bỏ vào tủ lạnh, nói với Đào Minh Chước đó là đồ thừa của anh.
Làm vậy không khỏi có chút sơ hở.
Thật ra, tối qua, khi Đào Minh Chước hỏi về hai quả trứng, Kinh Từ định thú thật. Nhưng đúng lúc đó Đào Tuyết gọi điện, anh nhận ra không phải thời điểm thích hợp.
Nếu bây giờ nói bệnh tình, Kinh Từ e rằng Đào Minh Chước phải chọn: sau tan làm ăn cơm cùng anh hay dành thời gian cho Đào Tuyết.
Đào Minh Chước sẽ cảm thấy áy náy với một bên. Kinh Từ không thấy bỏ bữa tối là vấn đề lớn. Hơn nữa, tình hình Đào Tuyết nghiêm trọng hơn anh rất nhiều, nên không muốn Đào Minh Chước khó xử.
Anh quyết định chờ tới khi chuyện Đào Tuyết yên ổn, chờ Đào Minh Chước không còn bận bịu, sẽ tìm cơ hội thích hợp để thú thật.
Cơm nước xong xuôi, họ cùng thả người trên sofa, tận hưởng thời gian rảnh hiếm hoi.
Kinh Từ xử lý hồ sơ, Đào Minh Chước bám bên cạnh, phác thảo ký họa trên máy tính bảng, đối tượng đương nhiên là Kinh Từ.
Kinh Từ nói: “Ký họa nên ngồi xa ra một chút, dễ quan sát hơn.”
Đào Minh Chước đưa nét bút, vừa dán lên người Kinh Từ mà mặt không đỏ, tim không run: “Theo lý thì như vậy, nhưng người yêu anh là em đây khá tài giỏi, như này cũng vẽ được.”
Kinh Từ: “…”
Đào Minh Chước hắng giọng, chuyển chủ đề: “Trước đây em từng cùng mẹ anh vẽ nhiều tranh, biết bà ấy khéo ăn nói, nhưng không ngờ lợi hại đến thế.”
Cậu cảm thán: “Hơn nữa mẹ anh thú vị thật. Bà ấy chưa biết chuyện hai ta sống chung, hôm nay trước khi rời đi còn lén kéo em sang một bên, bảo hai ta có thể thân thiết hơn, còn bảo em nhỏ hơn anh hai tuổi, kêu em cứ gọi thẳng anh là ‘anh trai’ đi. Đúng là quá xởi lởi…”
Kinh Từ “À” một tiếng, rời mắt khỏi tài liệu, mỉm cười: “Hay giờ gọi thử một tiếng?”
Đào Minh Chước lập tức mắt đỏ, quay mặt đi: “Không muốn. Giờ em phải vẽ, đừng làm phiền em.”
Rõ ràng vừa rồi người nói luôn miệng là mình, giờ lại lắp bắp “Đừng làm phiền em”, Kinh Từ bật cười.
Xử lý xong việc, hai người cùng xem phim.
Một bộ phim học đường về tình yêu thiếu niên, thiếu nữ ngây ngô.
Lần này không giống lần xem phim trinh thám trước, trạng thái hai người đã hoán đổi. Kinh Từ xem phim mà mí mắt nặng trĩu, Đào Minh Chước bên cạnh xem rất say sưa, vừa xem vừa điên cuồng nhét đồ ăn vặt vào miệng.
Lâu sau, cậu nghe thấy Kinh Từ “Ưm” một tiếng rất khẽ. Đào Minh Chước nghiêng mặt nhìn, phát hiện Kinh Từ đã nhắm mắt từ lúc nào, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, có lẽ không nghe rõ mình nói gì.
Trông anh có vẻ mệt mỏi. Đào Minh Chước khựng lại, cẩn thận đắp chăn cho anh.
Đào Minh Chước thì thầm: “Cảm ơn.”
Kinh Từ dường như không nghe thấy. Đào Minh Chước quay đầu nhìn màn hình, đột nhiên nói: “Kinh Từ, em… em sẽ đối xử thật tốt với anh.”
Kinh Từ nghe thấy nhưng đầu óc không xử lý nổi.
Anh ậm ờ đáp một tiếng.
Đào Minh Chước im lặng một lúc, rồi như ngượng ngùng: “Em không có ý gì khác. Chẳng qua giờ chúng ta đã ở bên nhau rồi, anh lại tốt với em như vậy, em vẫn luôn rất tò mò, nên mới muốn hỏi anh…”
Kinh Từ thật ra chưa ngủ hẳn. Anh hơi hè mắt, cố nghe Đào Minh Chước muốn hỏi gì.
Mãi một lúc lâu sau, Đào Minh Chước vẫn chẳng nói tiếp.
Lâu tới mức Kinh Từ gà gật buồn ngủ. Anh nhắm mắt, chìm vào giấc mơ yên bình.
Trong lúc mơ màng, anh chợt nghe Đào Minh Chước nhỏ giọng hỏi: “Kinh Từ, rốt cuộc khi ấy anh… vì sao lại thích em?”