49. Chương 49: Nỗi Ghen Tuông

Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ

Chương 49: Nỗi Ghen Tuông

Món Đưa Cơm - Giới Thái Hồ Hồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thực ra, trước khi đến nước U, Đào Minh Chước đã quyết định sẽ không tiếp tục gây gổ nữa. Cậu không muốn dùng “trao đổi bữa ăn” làm quân bài để đổi lấy những cử chỉ thân mật giữa mình và Kinh Từ, cũng không muốn viện cớ “đi ăn bít tết kèm khoai tây nghiền” để sang nước U tìm Kinh Từ. Cậu muốn tự mình nói với Kinh Từ rằng mình thật sự rất nhớ anh.
Nhưng Đào Minh Chước không ngờ rằng, ngày hôm ấy, ở cửa hàng màu vẽ, cậu chưa kịp chuẩn bị thì đã nghe được lời tỏ tình từ tận đáy lòng của Kinh Từ.
So với sự lắp bắp, ngô nghê khi Đào Minh Chước tỏ tình, lời thổ lộ của Kinh Từ trôi chảy hơn nhiều. Những câu từ tinh tế và ấm áp ấy lại có sức sát thương vô cùng lớn, để lại ấn tượng sâu đậm.
Chờ tới khi tỉnh táo lại, Đào Minh Chước chỉ cảm thấy toàn thân tê dại.
Bây giờ, mỗi lần nằm mơ, cậu lại hồi tưởng lại những lời ấy. Chỉ cần nhớ lại những câu “rất thích” của Kinh Từ, cậu lại phấn khích tới mức nhảy khỏi giường, đi đi lại lại trong phòng khách sạn như phát điên mới có thể làm dịu bớt nhịp tim.
Còn về những giây phút ân ái sau đó, Đào Minh Chước cảm thấy như đang sống trong mơ.
Dù sau này về nước, cuộc sống trở lại bình thường, mỗi sáng thức dậy, cậu đều yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt Kinh Từ thật lâu.
Cứ nghĩ tới việc người tốt đẹp như vậy là của mình, Đào Minh Chước vừa vui sướng, vừa hãnh diện.
Cậu sẽ nhân lúc Kinh Từ còn chưa tỉnh giấc, lén để lại những dấu vết chỉ thuộc về mình trên người anh, sau đó giả vờ ngái ngủ gọi Kinh Từ dậy. Khi Kinh Từ đứng trước gương chất vấn, cậu sẽ tỏ ra ngơ ngác và vô tội.
.
Buổi sáng nghỉ giải lao, nhóm thiết kế tụ tập tán gẫu.
Hứa Dịch: “Nghe nói công ty chuẩn bị mở chi nhánh ở nước U, dự kiến cuối năm nay sẽ hoàn thiện.”
Đào Minh Chước trước đó cũng nghe Kinh Từ hé lộ, nhưng giờ đây cậu giả vờ không biết, chỉ cầm cốc nước nghe mọi người nói chuyện.
Dương Khả Ninh nói: “Đúng rồi, hơn nữa ông chủ lớn cũng đã quay lại. Tôi thấy anh ấy ở dưới tầng, chắc vì chuyện chi nhánh.”
Hứa Dịch gật đầu: “Phải đó. Tôi nghe người ta kể là hai sếp Lý và sếp Kinh ngày trước rất thân thiết. Dù cách nhau hơn chục tuổi nhưng quan hệ cực kỳ tốt, chẳng gì không chia sẻ. Nghe nói năm ấy khi sếp Kinh tốt nghiệp ở đại học nước U, chính sếp Lý đã tham dự lễ tốt nghiệp của sếp Kinh.”
Đào Minh Chước: “…?”
Dương Khả Ninh cũng nhận ra điều gì đó, có phần căng thẳng quan sát biểu cảm của Đào Minh Chước, hỏi: “… Thật hay hư vậy? Sao nghe không đáng tin chút nào?”
Hứa Dịch nhún vai: “Tôi cũng chẳng biết thật hay hư, chỉ nghe mọi người đồn vậy thôi.”
Đào Minh Chước biết ông chủ lớn là Lý Vũ Phách, nhưng chưa bao giờ gặp mặt, chỉ thoáng thấy từ xa. Trường hợp như Kinh Từ thật sự hiếm hoi. Thực tế, những nhân sự cấp cao như Lý Vũ Phách chẳng có cơ hội chạm mặt với nhân viên nghiên cứu và phát triển như họ.
Vừa dứt lời, cả nhóm nhìn thấy Kinh Từ và Lý Vũ Phách bước ra từ phía bên kia thang máy, theo sau là trợ lý và thư ký.
Lý Vũ Phách đang cười nói chuyện cùng Kinh Từ.
Cả hai đều mặc vest. Lý Vũ Phách phong thái phi phàm, Kinh Từ nhã nhặn lịch lãm, hai người đứng sóng vai bên nhau, nổi bật giữa đám đông.
Thế nhưng giây tiếp theo, trước ánh mắt dõi theo, Lý Vũ Phách choàng tay qua vai Kinh Từ không chút ngại ngần, cúi đầu, vừa cười tít mắt vừa nói gì đó bên tai Kinh Từ.
Mấy cô gái bên cạnh Đào Minh Chước đều “Ố” một tiếng, bắt đầu thì thầm bàn tán.
Mặt Dương Khả Ninh căng cứng, cô thấp thỏm quan sát sắc mặt Đào Minh Chước.
Đào Minh Chước không nói gì.
Cậu thấy Kinh Từ lộ vẻ bất đắc dĩ, vừa nói gì đó, vừa mỉm cười đẩy cánh tay Lý Vũ Phách ra.
Dù có đẩy ra nhưng Kinh Từ vẫn cười tươi vui, biểu cảm không hề khó chịu, khiến người ngoài nhìn vào tưởng họ đang liếc mắt đưa tình.
Đào Minh Chước cảm thấy rất khó chịu.
Cậu hít sâu một hơi, nhìn chòng chòng nhóm người cùng đi chung thang máy. Lúc cúi xuống, cậu phát hiện Đào Tuyết vừa nhắn tin.
Đào Tuyết bảo trước đó Lý Lam đặt quá nhiều cua, ăn không hết, tối nay tổ chức tiệc họp gia đình, mời Đào Minh Chước và Kinh Từ tới giúp giải quyết.
Đào Minh Chước là “máy tiêu thụ thức ăn” có tiếng, liền trả lời:
[
Không vấn đề gì.
]
Đào Tuyết nhắn:
[
Chị Lý nhắn Kinh Từ rồi nhưng hình như cậu ấy mãi không trả lời, để em truyền tin nhé. Nghe bảo anh trai Kinh Từ tối nay cũng có mặt.
]
Đào Minh Chước ngẩn người một lúc mới nhớ ra, Kinh Từ từng kể với cậu rằng anh có một người anh trai cùng mẹ khác cha.
Cũng nhờ sự hỗ trợ gián tiếp của người anh trai trong buổi sinh nhật trước, nếu không, có lẽ Đào Minh Chước phải mất thời gian dài mới nhận ra tình cảm của mình.
Thông qua món quà và chiếc bánh sinh nhật khi ấy, cậu có thể cảm nhận được tình cảm anh em sâu đậm giữa hai người họ. Cậu quyết định, hôm nay khi gặp mặt nhất định sẽ thể hiện thật tốt trước mặt đối phương, để anh trai Kinh Từ biết cậu có thể chăm sóc tốt cho anh.
Đào Minh Chước trả lời:
[
Không sao, để tớ báo với anh ấy.
]
.
Lý Vũ Phách đi qua đi lại trong phòng làm việc của Kinh Từ, hỏi giọng đau đớn: “Bức tranh ‘Hoa khai phú quý’ trước anh treo trên tường đâu rồi?”
Kinh Từ đáp: “Bỏ kho rồi.”
Lý Vũ Phách nhìn trái ngó phải: “Thế cá vàng của anh? Trúc phú quý của anh? Bát tụ bảo kim thiềm trước anh để trên bàn đâu?”
Kinh Từ im lặng một lúc, rồi uyển chuyển trả lời: “… Em thấy gu thẩm mỹ của chúng ta có chút khác biệt.”
“…” Lý Vũ Phách chỉ bức tranh bánh burger trên tường: “Em muốn nói chuyện về gu thẩm mỹ à?”
Kinh Từ mặc kệ anh.
Lý Vũ Phách càng nhìn càng đau lòng, cuối cùng thở dài hỏi: “Trưa có muốn cùng ra ngoài ăn không?”
Kinh Từ hơi khựng lại, chỉ tay về phía màn hình máy tính, lắc đầu: “Em muốn giải quyết việc này trước đã.”
Lý Vũ Phách biết Kinh Từ khi bận rộn sẽ mất hết khái niệm thời gian, bèn vỗ vai anh, than thở: “Được rồi, lát anh sẽ quay lại tìm em.”
Lúc bước ra khỏi phòng làm việc, Lý Vũ Phách phát hiện có người đứng trước cửa. Anh vừa trả lời tin nhắn, vừa tiện miệng hỏi: “Tìm sếp Kinh à? Cậu ấy đang bận, có việc gì cứ báo cáo trước với tôi, cũng như nhau cả.”
“Không.” Lý Vũ Phách ngạc nhiên, ngước mắt nhìn lên. Lần này anh mới nhìn rõ, người đứng trước mặt là một chàng trai cao tới 1m90.
Cậu vai rộng chân dài, đường nét gương mặt góc cạnh và điển trai, mang phong thái phóng khoáng. Phải nói cậu sở hữu ngoại hình vô cùng ưu tú, đúng kiểu các cô gái trẻ ưa thích.
Chỉ ánh mắt nhìn y… hình như có chút thù địch.
Lý Vũ Phách tò mò: “Cậu ấy tìm cậu có thể vì chuyện gì?”
Cậu thanh niên hất cằm, trả lời bằng giọng vang dội: “Cũng chẳng phải chuyện gì đặc biệt. Hai người bọn tôi ngày nào cũng ăn trưa cùng nhau, như một thói quen.”
Lý Vũ Phách trầm ngâm chớp mắt, gần như ngay lập tức biết cậu là ai.
Chẳng có câu nào nói rõ “Tôi là bạn trai của Kinh Từ”, nhưng hàm ý đều ám chỉ “Quan hệ giữa tôi và Kinh Từ không hề bình thường”.
Xem ra, cậu trai trẻ này vô cùng chất phác, vì chẳng hề che giấu nét thù địch trên gương mặt, mùi ghen tuông trong lời nói gần như đã lan khắp hành lang.
Lý Vũ Phách nhịn cười, cảm thấy mọi chuyện trở nên thú vị rồi.
Đào Minh Chước nghe thấy Lý Vũ Phách hỏi: “Ngày nào cũng ăn trưa cùng nhau sao?”
Cậu lập tức có thêm không gian để “phát huy”. Cậu hắng giọng: “Đúng vậy, thật ra cũng không chỉ bữa trưa.”
“Ví dụ như tối nay bọn tôi còn ăn tối cùng nhau, ăn cua cà ra mẹ anh ấy mua.” Cậu nói như thể chuyện rất bình thường: “Không chỉ có hai người bọn tôi, còn có chị gái tôi và anh trai Kinh Từ…”
Đào Minh Chước chẳng hề nhận ra mình càng nói càng tỏa ra mùi ghen tuông nồng đượm, cậu chỉ biết bản thân trông thấy Lý Vũ Phách và Kinh Từ ở cùng một chỗ là cảm thấy bức bối khó tả.
Khi nói chuyện với Lý Vũ Phách, Đào Minh Chước thậm chí không cảm thấy đối phương là sếp lớn. Cậu tự cho mình là “người yêu của Kinh Từ”, vậy nên giờ đây, trong mắt Đào Minh Chước, Lý Vũ Phách chỉ là “gã đàn ông kỳ lạ có ý đồ xấu xa” mà thôi.
Đào Minh Chước đứng trước cửa nghe trộm một lúc, ban đầu thấy Lý Vũ Phách động chạm Kinh Từ đã cực kỳ khó ở, về sau nghe thấy anh hỏi Kinh Từ “có muốn đi ăn chung không” thì cậu cảm thấy ngọn lửa trong người như dâng trào không cách nào kiểm soát.
Đào Minh Chước cảm thấy nếu là chuyện khác thì cậu vẫn có thể miễn cưỡng nhẫn nhịn được, thế nhưng chuyện ăn uống là sợi dây ràng buộc duy nhất giữa cậu và Kinh Từ. Mục đích Đào Minh Chước nói ra những lời này là muốn cho Lý Vũ Phách biết rằng:
Kinh Từ không phải không muốn đi ăn, chẳng qua không muốn đi ăn với anh mà thôi.
Đào Minh Chước cảm thấy mình khoe mẽ cũng tương đối rồi, lập tức giả vờ hối hận, “À” lên một tiếng: “Xin lỗi, hình như tôi nói nhiều quá rồi…”
Mấy giây sau, cậu nghe thấy Lý Vũ Phách nói với giọng trầm ngâm: “Không sao.”
Giây tiếp theo, Lý Vũ Phách chẹp miệng đầy ngạc nhiên, bảo: “Nhưng tôi nhờ tin nhắn mẹ vừa gửi cho tôi có bảo tối nay ăn hình như là cua hoàng đế?”
Chú thích:
[1] Tranh mẫu đơn “Hoa khai phú quý”: Là bức tranh mẫu đơn tượng trưng cho sự giàu sang phú quý, thịnh vượng.
[2] Trúc phú quý: Cây trúc và quả phú quý (một loại cây cảnh) tượng trưng cho sự sung túc, may mắn.
[3] Bát tụ bảo kim thiềm: “Bát tụ bảo” là vật phẩm phong thủy tăng khả năng chiêu tài hút lộc, giữ của cải; “kim thiềm” chỉ cóc vàng, biểu tượng của sự thịnh vượng, tài lộc.